261 Trong lòng suy ngẫm một hồi, vài khả năng có thể xảy ra, cùng lắm là La Hằng Thâm cầm đao đào tẩu sang thành Thôi Tuyết hoặc dùng đao đối kháng hắn. Nhưng nghĩ lại, cả gia quyến của gã hay bọn Lôi Minh đều ở thành Liệt Hỏa này.
262 Năng lực chỉ huy lâm thời của Sở Vân Thăng có thể không được, nhưng đầu óc luôn luôn trong tình trạng tác chiến lại chưa bao giờ dừng lại phút giây nào.
263 Thực lực của Ninh Chí Đồng, Vân Thăng chưa giao đấu bao giờ. La Hằng Thâm cộng thêm Tào Chánh Nghĩa có địch nổi lão không, hắn cũng không biết, chỉ mong cây trường đao giao La Hằng Thâm có thể chống chọi một hồi , đợi hắn cứu nguy tình hình trong kho.
264 “Ngươi là Thiên Hành Giả tỉnh giác lần hai?” Vân Thăng vừa một bên hỏa tốc tránh đạn của tên Ninh Chí Đồng, vừa kinh ngạc thốt lên khi phát hiện năng lượng lão sử dụng lại là Băng năng lượng.
265 “Mặc hắn. Ngoài kia đều là rừng hoang núi thẳm, bọn chúng có trốn trong một hang hốc nào đấy, dù các ngươi có phái hết Thiên Hành Giả toàn thành đi tìm cũng chưa chắc tìm ra.
266 “Ngài quản sự, ngài có thể nói rõ hơn, cụ thể sẽ trao đổi lương thực như thế nào?”La Hằng Thâm cũng cảm thấy trở tay không kịp với nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống này, trên thực tế, gã thấy càng ngày càng không biết tên Viên Hồng Tuyết này muốn gì.
267 Nếu công pháp chỉ là thứ khái niệm thuộc về ý thức, thì vũ khí lại là thứ có thể nhìn thấy rờ thấy được. Hỏa Diệm chiến đao trong tay Sở Vân Thăng tất nhiên không cần nói, chỉ mỗi khẩu “súng thần” hắn triển thị ra, không những La Hằng Thâm, Tào Chánh Nghĩa, nhiều người khác có mặt cũng biết uy lực của nó.
268 “Thuộc hạ những ngày nay truy lùng khắp thành nội, cả khu vực Hoàng Sơn này ngoài thành Liệt Hỏa đều đã lùng sục nhưng không có thu hoạch, thuộc hạ có lỗi.
269 La Hằng Thâm sửng sốt nhìn xác trùng tử chất đống cao vời như núi giữa sảnh mà không tài nào bình tĩnh. Ba ngày trước gã vẫn đang hoài nghi liệu Viên Hồng Tuyết có giao nộp ra đủ số lương thực; ba ngày sau, trước mặt gã như đang diễn ra một giấc mơ với một biển thức ăn vô tận.
270 “Ồ!” Vân Thăng hoàn thần, hắn vẫn đang suy tư những sự việc khó hiểu, tùy miệng đáp: “Đều rút hết rồi chứ?”Edgar đóng cửa tiến vào gần hơn nói: “Chỉ có một Thiên Hành Giả nam không chịu rút.
271 “Không được. ” Phan An mắt không hề chớp chắc chắn nói. “Đây không phải là công việc trước đây của ngươi ư?” Vân Thăng chả hiểu nổi tên này sao cứ trước sau mâu thuẫn đến thế.
272 “Thịt… người?” Vân Thăng cũng ngạc nhiên vô cùng. Đối với hắn, tin đồn này cũng hơi quá đáng. “Thưa đúng, không những thế bọn chúng còn lan nhiều tin khác, như sự thật thành Liệt Hỏa chiêu lạm Thiên Hành Giả Băng năng là để dùng cơ thể họ làm vật thí nghiệm, hay dùng họ để làm bia cho Thiên Hành Giả Hỏa năng luyện công, v.
273 Tuy nhiên, Sở Vân Thăng vừa băng ra như một cơn lốc xoáy, trên bầu trời tối mịt bỗng dưng xuất hiện một vòng sáng lớn ập đến, kèm theo là sự chấn động nguyên khí khắp một vùng trời.
274 Vân Thăng chả mấy để ý tên trong gương nói gì, hắn liếc sơ chiếc ống hiện lên trong ô vuông. Giờ đây thành Liệt Hỏa đã hoàn toàn trong tay hắn, an toàn ba tên ứng viên là không phải lo lắng.
275 Chính vì sự khác biệt về mặt bản chất trong sự vận dụng năng lượn, Sở Vân Thăng có thể dùng nguyên khí bổn thể của bản thân chỉ thông qua một tờ giấy trắng, hoặc thậm chí triện phù trên không đã có thể tạo ra nguyên phù với uy lực vô cùng vô tận.
276 Vân Thăng bỏ thức ăn trên tay xuống, nhìn Tào Chánh Nghĩa cười nói: “Lão Tào, ngươi cái gì cũng tốt chỉ mỗi tội gan quá nhỏ. Ta cũng không biết sao ngươi lại có thể chống chọi đến hôm nay.
277 Ả nuốt khan một cái, thần sắc vẫn hoảng hốt: “Thần Vực quả thực muốn Thiên Đạo Nhân quy vị, nhưng nó tuyệt đối không đơn giản là chọn ra một trong số bọn ta, mà là lấy một người ứng viên là cơ sở, dùng nguồn sinh mạng chín người còn lại để bổ sung vào để hoàn thiện vào cơ thể người đó, để trở thành Thiên Đạo Nhân! Chín người còn lại sẽ bị rất hết sinh lực mà chết! Ngài quản sự, ta cầu xin ngài, ta không muốn chết.
278 Cự phần, khu dịch thể Hoàng Sơn Ngồi dưới thân xác khổng lồ ghớm ghiết của nó, tinh thần của Sở Vân Thăng đã dần hồi phục. May mà tên này là vật phong ấn của hắn, không thì chắc hắn đã toi mạng.
279 “Người chúng muốn đổi là nữ? ” Đại sứ giả Băng tộc nghe Cơ Khanh báo cáo lại lạnh lùng chỉ vào Đàm Ngưng nói. “Vâng thưa ngài, họ chỉ đích danh muốn đổi ả này.
280 Ngoài năm dặm thành Tây thành Thôi TuyếtBạch tuyết khải khải che phủ khắp một vùng đất vàng, trên dốc núi lần lượt lộ liễu các nhánh cành khô tàn tạ, có lẽ thân cốt của chúng đã sớm bị khai phá sạch để phục vụ cho việc sưởi ấm trong thành.