301 Vân Thăng đang định hỏi kỹ lại bỗng nghe “bụp” một tiếng từ sau lưng, Thanh Giáp trùng yếu ớt rơi xuống từ lưng Lão Kim. Hỏa năng lượng của nó đã quá yếu như đang bên bờ vực có thể chợt tắt bất cứ khi nào.
302 Sở Vân Thăng bỗng nghĩ, đi đâu cũng thế, cũng chả biết sẽ đến đâu. Lúc đi xuống quá vội, nếu đi chung với bọn nhân loại kia không chừng có thể thông qua chúng tìm hiểu chút thông tin về tình hình dưới lòng đất.
303 Ục…ục …ục…Vô số bọt nước ùn ục nổi lên từ sâu thẳm đấy hồ như thể nước đang sôi. Trùng tử trời sinh ghét nước, cảm giác này được sinh ra như thể một loài bản năng sinh vật.
304 Lẽ thường có câu cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tép riu, còn tép riu thì chắc chỉ được ăn rong rêu. Sở Vân Thăng luôn tự nhủ sẽ có cách tẩu thoát khỏi hiểm cảnh dưới hồ trở lại lên trên tụ họp với Lão Tử và bọn Đại Trùng.
305 Việc Vân Thăng lo đã không thành hiện thực. Dưới vỏ giáp của hắn không hề mọc xích tua. Ngoài hai chiếc càng và chân cưa bắt đầu tiết chất độc ra, chỉ xuất hiệp ra một khả năng khiến hắn dở khóc dở cười – hợp thể!Khả năng kỳ dị này bắt nguồn từ bản lĩnh quần thể khác thường của loài sứa nước dưới đáy hồ.
306 Vân Thăng dùng càng phủi bớt bụi bặm trên hài cốt. Hắn còn mơ hồ nhận ra một trong số đó vẫn mặc trên người bộ quân phục cũ kỹ thời trước. Dáng vẻ ấy hắn từng thấy, có điều không giống với trong thực tế, mà giống với kiểu cách trong ti vi hay điện ảnh vẫn chiếu hơn.
307 Cuối cùng Vân Thăng cũng bớt lâu lòng cho bốn bình dịch thể thúc sinh. Trùng ngố ngưỡng mộ tóc độ phát tín hiệu của Vân Thăng, vừa nhất quán vừa hoàn hảo.
308 Sở Vân Thăng rất ư là bái phục bọn Tiêu Thanh Sơn. Trong một con đường ngầm dài đến đằng này, vốn thân thể của một con người bình thường mà họ vẫn có thể quanh quẩn tìm tòi bao lâu nay.
309 Sở Vân Thăng rất muốn nói: Lão Kim, ngươi đào quá trớn rồi! Nhưng hắn căn bản không có mặt mũi để phát nog6n. Tất cả tuyến đường đều do hắn vạch ra, đích thân an bài; chỉ là không ngờ sau bao nhiêu ngày đào xới, cuối cùng bọn chúng lại đến ngay dưới chân Cảng Thành này!Hắn là con trùng tử đầu tiên xung phong chui ra, ai ngờ vừa ngẩng đầu cái lọt ngay vào mắt hắn là cái bàn tọa của một nữ nhân, tiếp đến là những tòa nhà trọc trời, cùng phố phường mang chữ phồn thể.
310 “Không! Nó là của con! Vĩnh viễn cũng là của con!” Cô bỗng nhiên đứng phắt dậy trợn tròn mặt giận dữ nói. Suối tóc như thác đổ của cô tung bay phi dương như một ả ma nữ dị thế.
311 “Hoàn thành!”Bà cụ thở phào một hơi dài hoàn thành nét cuối cùng. Tóc than đen đáy có phần bắt mắt trong chớp mắt bỗng hóa thành trắng bạc,chân bà bủn rủn như sắp không còn cằm cự nổi.
312 “Trùng tử tiên sinh? Hắn có tên ư?” Hoắc Gia Sơn đưa loa khỏi miệng quay sang hỏi nhỏ Trương Triết Tu. Lão không thể không cẩn thận hành sự. Trương Triết Tu lắc lắc đầu, hắn làm sao biết trùng tử có tên không?Hoắc Gia Sơn nghe thế thất vọng, một con trùng tử chịu khai báo danh xưng sẽ chứng minh được phần nào thành ý của nó hơn.
313 “Tiểu Thanh, Tiểu Thanh bay đi, bay đi tìm viện binh. ” Vân Thăng lắc lắc mình cho rơi bớt bụi bặm trên mình. Hắn dùng hết sức gượng dậy lớn tiếng gào thét.
314 Tiếng gào rú thảm thiết vang vọng mãi khắp núi sông. Binh đoàn trùng tử đang xông trận bỗng chốc lặng im dừng chân đứng nhìn hắn cùng Đại Trùng. Thần sắc Vân Thăng bi ai, tứ chi không còn chút sức lực, đã mấy lần hắn định bò dậy mà cứ lăn lốc trên nền đất cháy xém.
315 Vân Thăng lặng lẽ đứng trên gò đất mới lấp mặc cho gió thoảng qua mặt, trong lòng hắn vẫn không thầm đọc tên ai nấy không ngót: “Lão Tử, Tiểu Thanh, Lão Kim, Tiểu Hồng, Chỉ Ca…”“Sẽ không còn quái vật Bao Tử truy sát các ngươi nữa, sẽ không còn cảnh chạy trốn nay đây mai đó, không còn ai bắt nạt các người, sẽ không còn…không còn.
316 Cả đời trùng ngố có ba điều sợ, một là sợ rời khỏi Cẩm Thạch, hai là bị người khác phát hiện mình là kẻ “quái thai”, ba là sợ bị Vân Thăng mắng. Trong ba điều sợ của nó, điều đầu tiên đã trở thành sự thật không thay đổi được; với điều thứ hai, sau khi gặp Vân Thăng và Lão Tử nó cũng yên tâm hơn nhiều; duy mỗi điều thứ ba,lúc đầu là điều hắn “lo lắng”nhất.
317 Bên đường chân trời xa xăm, một tia ánh sáng yếu ớt vẫn ráng chen ra khỏi vòm trời hắn ám đen nghìn nghịt tựa đường cắt bắt mắt sáng rọi trên khúc vải đen.
318 Cả phòng họp im phăng phắt, chỉ còn mỗi giọng nói của Vũ Phương Hầu gần như đang đau khổ gào lên. Trên bàn la liệt từng tấm ảnh của cô thiếu nữ thơ ngây một thời hòa lẫn với những giọt nước mắt của ông.
319 Tia sáng sau cùng trên không cuối cùng cũng biến mất trong bầu trời hắc ám. Tầm mắt của Vân Thăng lại trở lại màu đỏ ngầu. “Đại Trùng, sắp xong chưa?”Vân Thăng vô vị ngồi chờ nó cả buổi, có lẽ do chờ đợi quá lâu, giờ cuộc sống như thế chỉ tổ làm người ta càng thêm bất an.
320 Nhanh! Mặc kệ, nhanh!”“Tối quá, căn bản không nhìn thấy…”Vân Thăng đã nghe rõ tiếng thét của con người từ ngọn núi phía bắc. Những chiếc bóng đó hắn cũng ngày càng nhìn rõ, bọn chúng đang xuyên qua màn đêm dần dần lộ diện.