341 Sau đó lại hoàn toàn không tín hiệu. Mưa lửa biến mất sạch như chưa từng xuất hiện, chỉ để lại đế phần bị thiêu lụi làm “chứng cứ”. Trùng tử khu dịch thể lại trở về với nề nếp vốn có, trừ trùng ngố và hắn ra, cái mà chúng ngưỡng vọng vừa rồi không phải là Thương ở ngoài nghìn dặm, mà là cái thế giới sau hỏa vũ.
342 Trên bờ biển vài cây số của đảo Kinh Kích đang hỗn loạn vô cùng, nơi nơi toàn nón mũ chiến giáp, lính tìm không thấy quan, quan không tìm thấy lính. Một quân hạm thương tích đầy mình từ Cảng Thành vừa rút đến, vì không cách nào vào cảng nên chỉ có thể đậu gần bờ, trên người nó vẫn đang bốc khói nghi ngút, mắt thấy như đang có nguy cơ sắp chìm, nhưng binh sĩ như kiến trên chảo lửa, nhao nhao đua nhau nhảy xuống biển, bơi bạt mạng về bờ.
343 “Phong, ngươi đích thân kết liễu hắn, hay ta sẽ đích thân kết liễu hắn, chỉ có hai lựa chọn này. ” Viêm không một chút biểu cảm truyền đạt tín hiệu này.
344 Vân Thăng co mình mình lại tựa vào thi thể Đại Trùng vẫn tiếp tục nói một mình: “Kỳ thực, trước đây ta có rất nhiều điều muốn nói với ngươi, nhưng vẫn thấy thời cơ chưa chính mùi, đến bây giờ hình như đã không còn cơ hội nữa.
345 Vân Thăng vẫn ôm ghì lấy thi thể Đại Trùng một hồi, cuối cùng hắn bắt đầu đề khí và chìm thẳng xuống theo đường thông đạo vận chuyển cự phần số 1. Hắn chỉ một hơi hạ lệnh cho bọn trùng chỉ, Thanh Giáp trùng rút quân, dùng sức mạnh hắn dung hợp được của Kim Giáp trùng, một mình cô độc đứng đấy đào xới từ đáy thông đạo.
346 Đại chiến khởi hề, vân phi dương!Câu thơ này dùng để hình dung dị tượng thiên địa lúc này thật phù hợp!Hỏa năng lượng xông thiên giễu loạn màn đêm, khí lạnh hạ giáng, lửa nóng tăng lên, mây tụ mây tan!Trùng tử ào ạt, binh triều tựa biển kéo đàn kéo lũ mà ra.
347 Lúc này, thân giáp đen tuyền đang dần ló khỏi sương đen. Bọn trùng tử như điên như dại bất chấp tử cả xông lên, những trùng tử còn lại cũng điên cuồng gào rú đằng sau.
348 Không ai biết “hắn” là ai, cũng không ai biết “hắn” từ đâu đến. Hắn như kẻ đến từ một thế giới khác, một thế giới của địa ngục liệt hỏa, một ác ma bất tử vừa vượt ngục.
349 “Có thể giúp ta một việc được không?” Một phụ nữ búi tóc ngăn Vân Thăng lại. Nói ả là phụ nữ chỉ vì giọng nói còn nhận dạng ra, chứ qua lớp ghét dày đặc bám trên mạng, cộng thêm quần áo quấn bảy tám lớp trên người, ranh giới để phân biệt nam và nữ trên người ả đã không còn rõ rệt.
350 Hàn phong lẫm liệt cắt da, hoa tuyết tung bay khắp đất trời, Sở Vân Thăng dần dần lạc mất phương hướng, toàn nhờ vào Cổ Thư vào ngọc bài của bốn bức bản đồ cách không nhận dạng đường đi.
351 HNếu là thời đại Dương Quang có thể đã bị loài quái vật này làm phát khiếp mà chết. Nó khác với sự kinh khủng của trùng tử. Sự đáng sợ của trùng tử là do bề ngoài hung hãn và sự yêu thích máu me của chúng tạo nên.
352 Tại đường ranh giới của hai khu rừng chốc chốc lại có bọn đầu người cổ quái thò ra từ hai dãy cỏ đại loại như mây rừng mọc san sát, chúng cảnh giác giám sát nhất cử nhất động của đối phương.
353 “Sao lại là một tên câm?” Trong đại doanh một tên người mặt nạ nâu quát ầm lên: “Thời buổi này, đúng mẹ nó chả ai tin được cả. ”Người đeo mặt nạ màu vàng sậm chọn người vừa rồi nhìn mười người mặt nạ mới tuyển bao gồm cả Vân Thăng trong số ấy, không ngờ cuối cùng lại không ai chịu nhận Sở Vân Thăng.
354 Vân Thăng thấy mình thật oan uổng, tuy đã dùng hết sức đánh bay cái mũ giáp của ả kia, nhưng tự nhiên khi không lại bị người khác đâm một nhác xuyên thủng cả vai.
355 Tất cả những gì đội người mặt nạ chín không thể có được trước mặt ả kim giáp, giờ đây đã thành công chuyển nhượng hết sang cho nhóm tiểu dân vô quyền vô thế này.
356 Một đêm tranh giành, một đêm “công thành” và cũng là một đêm không ngủ. Một khắc trước khi ánh sáng hé lộ thường là thời điểm thế giới tối tăm nhất, Vân Thăng kéo chiếc áo khoát đã lộ “nội tạng” thêm chặt vào, đưa tay rờ rờ chiếc túi áo rỗng tuếch.
357 Lão Tôn và Lão Lục đã ngày càng đi xa. Hắn mới đến, cũng chả ai quen biết, càng không chen miệng vào nói chi được, nên cứ lẳng lặng đi theo sau suy nghĩ việc của mình.
358 Vân Thăng kéo kéo áo, dùng chân đạp bằng từng vũng tuyết lòi lõm trước cửa nhà và cùng cô bé Thảo Đinh ngồi kề nhau dưới chân tường. Hắn đừa tay sờ sạm mãi mới được nửa điếu Bạch Sa mà Lão Tôn cho, khó khăn lắm hắn mới dùng chiếc “bậc lửa” do rừng thực vật tự chế để châm nó.
359 Sở Vân Thăng đau đớn không chịu nổi, dù có nhét đầy miệng tuyết cũng không có ích chi, hắn chỉ còn cách đập đầu xuống đất hi vọng có thể tạm thời làm giảm bớt tí ti đớn đau.
360 Ranh giới Đông Tây Vách từng hàng từng hàng người thực vật ngả gục trong khói lửa,những người đầu hàng cũng nhiều vô số kể, đại quân Đông Vách thế lớn không thể chống, chúng mạnh tựa sóng thần dễ dàng cuốn trôi tất cả, tấm màn chắn cuối cùng của Tây Vách chỉ còn Người Cây cao chót vót tử thủ đến cùng.
Thể loại: Huyền Huyễn, Tiên Hiệp, Trọng Sinh, Ngôn Tình
Số chương: 50