401 Đến tòa đại lâu trong trấn, quả nhiên nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi bên cạnh Kiều Vì Dân, da dẻ trắng tinh, khuôn mặt giảo mỹ, cùng minh tinh Lâm Tính nào đó có chỗ tương tự, chỉ là luôn làm ra một vẻ mặt không tình nguyện.
402 Sở Vân Thăng một hơi chạy vội hơn mười dặm, mệt mỏi dựa lưng vào một tảng đá lạnh như băng, nắm tay xiết chặt, hận ý không ngừng bắn ra. Hắn hận, hận năm liên minh bức tử người thân của hắnHắn hận, hận hổ con gần ngay trước mắt lại không thể nhận lạiHắn hận, hận cái thế đạo đã bắt nạt hắn quá mức.
403 Để đánh lén thì quan trọng nhất là thời cơ. Không thể quá sớm, cũng không thể quá trễ, nhất là thời điểm băng hỏa hai tộc người đang tranh chấp thì thời cơ lại càng trọng yếu hơn, phải đợi khi bọn hắn sắp phân ra thắng bại thì nhất cử lôi tập, tiêu diệt kẻ mạnh ở lúc chưa sẵn sàng, sau đó diệt kẻ yếu còn lại không có sức phản kháng.
404 Không có bất kỳ thanh âm đáp lại mọi người mà chỉ có một thân ảnh lăng lệ đen kịt kích tuyết bắn ra, ngay sau đó, lại là một vòng gai nhọn màu đen từ giữa khoảng không bắn tới.
405 Tuyết trắng bao trùm lấy mặt đất bao la. Mặt đất bị nhuộm đỏ máu tươi ngày đó giờ đã sớm bị vùi sâu trong băng tuyết, ngẫu nhiên đạp lên tuyết còn có thể dẫm lên một thi thể đóng băng, không biết là nam hay là nữ, là già hay trẻ.
406 Hơn ba mươi thân ảnh đang giằng co lập tức tách ra hai bên. Song phương đều cho người vừa đến là của đối phương. Tất cả đều chăm chú nhìn nhất cử nhất động của Sở Vân Thăng, trong nhất thời, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
407 Tây khu Thân thành, bên bờ Phổ Giang, nơi đây từng là một trong những thành thị phồn vinh nhất khu vực, vô số toà cao ốc hiện đại với đường phố hai bên, nhân khẩu tụ tập, là nơi tấc đất tấc vàng.
408 Sợi tơ này dường như làm ý thức yếu ớt của hắn trở nên ngày càng rõ ràng hơn, nhưng cũng chỉ là một chút, chung quanh vẫn không thể phân rõ hư ảo cùng chân thật.
409 Người Nhật Bản nghe đây, những thi thể quái vật này đều là của người Trung Quốc chúng ta, nếu các người muốn ở lại chỗ này thì phải làm theo quy củ của chúng ta!" Một người đứng thẳng trên đầu thuyền, thân hình cao lớn, khôi ngô, ôm một khẩu súng máy trước ngực, dùng tiếng Nhật không được lưu loát cho lắm, cao giọng hô.
410 Người Tinh Dã Gia nhao nhao đem ánh mắt phẫn nộ bắn về phía người nam nhân đang cau mày đứng trên một cái xác trôi nổi, mà người có nhãn lực vô cùng tốt như Thiên Diệp Tầm thì đã lập tức hôn mê, mà xa xa, con quái vật biển vừa điên cuồng lao tới kia, như được giải thoát, phát ra một tiếng kêu thật dài, đối với nó nơi này hình như có cái gì cực độ nguy hiểm, liền nhìn cũng không thèm nhìn, mặc kệ nhân loại trên bờ biển, dùng tốc độ nhanh nhất từ khi nó sinh ra tới nay, lao vào trong biển sâu, chỉ nháy mắt đã hoàn toàn không thấy bóng dáng! Mà mới vừa từ trong miệng nó phun ra, chính là Sở Vân Thăng.
411 Hách quân, vị vừa rồi là?" Thu Nguyệt Gia đương chủ Thu Nguyệt Xung Trường nhìn về phía Sở Vân Thăng, người mới cùng bọn họ gặp thoáng qua, trong mắt nổi lên nghi ngờ, giang hai tay, giữ chặt lấy Hách Húc, lại sử dụng tiếng Hán trôi chảy hỏi.
412 Sở Vân Thăng nằm ở đống tuyết trên mái nhà, dùng nghịch nguyên thể bài trừ sự ảnh hưởng của rượu đối với cơ thể. Mở to mắt, nhìn tuyết bay đầy trời, cười lên sằng sặc, một lát sau, hắn tiêu sái đứng dậy, mặc vào từng mảnh chiến giáp, ở bên trong bão tuyết, nâng lên mũ giáp bị chém rớt bên cạnh, chậm chạp mà chăm chú đội lên đầu, bỏ mặt nạ bảo hộ xuống, chỉ còn lại một đôi mắt lạnh như băng, ánh mắt cố chấp, oai hùng bức nhân.
413 Phụ thân, cái tên phản đồ đáng xấu hổ Thu Nguyệt Xung Trường lại bắt đầu nịnh bợ người Trung Quốc mới tới kia!" Trong một gian phòng hình vuông, một người trẻ tuổi tóc dài, thắt bím, ngồi quỳ trước mặt một nam nhân gầy gò, hơn bốn mươi tuổi, mang theo tức giận nói.
414 Ngay sau đó, bốn đạo hào quang lơ lửng chậm rãi xoay tròn, chia thành từng dải ánh sáng, uốn lượn quấn về phía Sở Vân Thăng. Mà đáp lại chúng, không phải giống như những người Nhật chỉ cúi đầu chờ giết, cũng không phải sợ hãi run rẩy, trái lại chính là sự tiến công lăng lệ, sự phản kích cường ngạnh!Một cực quang hình cung chói mắt, từ phía hẻm nhỏ tối tăm phía dưới lầu, gào thét mà ra, mang theo nguyên khí sắc nhọn, hàn mang lập lòe, sâm nhiên bắn về phía thủy tinh y nhân đang lảo đảo.
415 Oành! Bành!Hai tiếng vang dội, kẻ trước người sau, theo tiếng nổ inh tai mà tách ra, thân hình của thủy tinh y nhân bị đánh bay về phía sau, đâm vào khối lập phương rồi bật ngược trở về, trên áo giáp lóng lánh bỗng xuất hiện từng vết rạn nứt, giống như chỉ cần dụng lực sẽ lập tức vỡ ra từng mảnh.
416 Ngươi nói không sai, ta xác thực muốn đi nước Mỹ. " Sở Vân Thăng tay phải nắm chặt Thiên Ích kiếm, tay trái để đằng sau, lặng lẽ dùng nhiếp nguyên phù khôi phục nguyên khí.
417 Đồng thời, ba gã thủy tinh y nhân ở xa giống như vẫn nghe thấy toàn bộ cuộc trao đổi, khi Sở Vân Thăng vừa nói có thể hợp tác xong, thủy tinh y nhân nằm hôn mê trên mặt đất liền bị một đạo ánh sáng màu trắng sữa nhu hòa, nhẹ nhàng nâng lên, chậm rãi bay về khối lập phương đang xoay tròn.
418 Sở, ba ngày sau gặp lại!" Sau khi trao đổi hoàn tất, thủy tinh y nhân trôi nổi di động, lần lượt quay vào bên trong khối lập phương, cô gái che mặt đi cuối cùng, lúc đi ngang qua Sở Vân Thăng, gật đầu nói.
419 Người trung niên có khuôn mặt trắng bệch nội tâm khẽ động, những vật này hiển nhiên là vì lặn lội đường xa, thậm chí là vượt biển mà chuẩn bị, có thể thấy được vị cao thủ tuyệt đỉnh này không có ý định lưu lại Thân thành, nhưng hắn cũng không nói ra nghi vấn của mình, mà đồng dạng cũng làm như rất dứt khoát nói: "Không có vấn đề! Bất quá ta cũng không lừa gạt huynh đệ, vật tư của chúng ta cũng không phải thập phần sung túc, Giang Đông còn bị người Nhật xâm chiếm.
420 Cả bầu trời u ám, mờ mịt, giống như một bức họa về cảnh tượng địa ngục được treo ở viện bảo tàng, mang đến cho người xem một khí tức tràn ngập nguyên thủy, áp lực, hít thở không thông.