581 Từ trong quán cafe đi ra, Sở Thiên mang theo gió lạnh chui vào trong xe, nhìn con đường dài vô tận phía trước, nói nhẹ với Lão Yêu: - Đến hoa viên Đế Cảnh.
582 Sở Thiên chân trước vừa ra khỏi hoa viên Đế Cảnh, Bạch Vô Hạ liền đến trước mặt Tưởng Thắng Lợi, thấy vẻ mặt bình tĩnh cùng vẻ buồn bã khó phát hiện của Tưởng Thắng Lợi, bất giác thấy tức giận, cung kính nói với ông ta: - Tưởng tiên sinh, con người Sở Thiên quá ngông cuồng, xin ngài cho Vô Hạ dẫn người giết chết hắn.
583 Điều này sao có thể? Mí mắt Sở Thiên hơi giật, bản thân hắn đã đàm phán không xâm phạm lẫn nhau với Tiếu Thanh Băng rồi, tại sao lại vẫn có hành động đối kháng quy mô lớn này chứ? Abg ta lại không phải không biết mối quan hệ giữa hắn với Hắc Dạ hội, lẽ nào việc đêm qua đến hoa viên Đế Cảnh đã chọc giận Đội trưởng Đội chống xã hội đen? Vì chứng thực suy đoán của mình, Sở Thiên cầm điện thoại sang gian phòng bên cạnh, ấn liên tiếp một dãy số, lúc sau điện thoại tiền được chuyển tới Tiếu Thang Băng, còn chưa mở miệng nói chuyện đã nghe tiếng anh ta trầm ổn có lực trong điện thoại: - Sở Thiên, hôm nay hình như tâm tình không tồi, mới sáng sớm đã rảnh rỗi gọi điện tới đây sao? Sở Thiên khẽ cười, thản nhiên đáp lại: - Đội trưởng Tiếu, tôi tâm huyết dâng trào liền muốn thăm anh, không biết anh có rảnh không? Tiếu Thanh Băng sang sảng cười, thật lâu sau mới phun ra vài câu ngấm ngầm hại người: - Tôi thì có thể bận gì chứ? Chỉ là bận rộn dưỡng thương thôi, nếu Đội chống xã hội đen của tôi không hề có giá trị trước mặt cậu, thì tôi rõ ràng sao không tận dụng thời gian nghỉ ngơi, chờ Đại thần cậu ngày nào đó trở về, tôi lại ra ngoài lăn lộn kiếm cơm.
584 Đêm nay rất nhiều người mất ngủ. Trong đó, thống khổ và buồn rầu nhất chính là lão đại Triệu Bảo Khôn của Đông Hưng hội, cái đám người nang ngược có dã tâm mấy ngày liên tiếp hao binh tổn tướng, sứt đầu mẻ trán, hơn nữa còn hết lần này đến lần khác vẫn cố ý khăng khăng, đến bây giờ mới hiểu được cái gì gọi là kế hoạch không khả thi.
585 Sở Thiên thấy mọi người sợ hãi, cười lạnh quát: - Ân oán cá nhân, những người không liên quan nhanh chóng cút ra chỗ khác, tránh bị mất mạng, quay về nói với lão đại Đông Hưng hội Triệu Bảo Khôn, chính là Thiên vương của bọn họ bị Hắc Dạ hội trói rồi, nếu như muốn người, 3 giờ chiều mai đến quán rượu Vân Hạc gặp mặt.
586 Triệu Bảo Khôn nhẹ nhàn thở dài lắc đầu, phất tay khiến cho đám thủ hạ đang trong cơn giận giữ lui ra phía sau, ánh mắt đảo qua đám người Tiếu Thanh Băng, cuối cùng dừng trên vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc của Sở Thiên, thản nhiên nói: - Thiếu soái, tôi đưa hai mươi triệu, nhưng cậu có thể cam đoan rằng từ nay về sau sẽ không đến Đông Hưng hội tìm phiền phức nữa không? Cáo già này đánh rắn tùy côn, muốn dùng hai mươi triệu để chuộc lại F ca tuyên dương tình cảm an hem của chúng, lại muốn Đông Hưng hội được yên bình trong khoảng thời gian ngắn để khôi phục nguyên khí.
587 Sau khi Triệu Bảo Khôn bị hạ độc chết, toàn bộ xã hội đen Hongkong cũng không lâm vào tình cảnh hỗn loạn. Hắc Dạ hội và Đông Hưng hội không xảy ra chém giết với quy mô lớn.
588
589 Khi nhân viên bán đấu giá trịnh trọng hô lên: - Áo giáp Thiên Túng, giá quy định ba trăm ngàn. Sở Thiên vẫn lười biếng giơ biển lên: - Ba mươi lăm vạn! Giá cả này lại khiến mọi người cười, cười Sở Thiên vô tri, trong phòng đấu giá trừ việc nghe nhân viên bán đấu giá cảm xúc mạnh mẽ dâng trào lôi cuốn, còn phải tham khảo giá trị lịch sử của sản phậm.
590 Sở Thiên không khỏi thầm khen tướng môn hổ tử, Lý Hoán Hoằng không kể khó khăn trong phòng đấu giá, cũng không nói giá gấp sáu mấy lần mới đấu được quả tàng nhung, lại càng không nói cho Lý Gia Thành biết có xung đột với hắn, anh ta đem tất cả mọi biến cố và khó khăn giấu trong lòng, yên lặng chịu đựng và giải quyết.
591 Khi tiếng kêu thảm thiết vang lên, ngoài cửa vọt vào không ít hắc y nhân cầm đao, tinh thần hăng hái thể hiện ý chí chiến đấu mạnh mẽ, từ tướng mạo của bọn họ có thể kết luận đó là người Triều Tiên, Sở Thiên không khỏi sinh ra vài phần tò mò, dùng tiếng Triều Tiên thản nhiên nói: - Các người là ai? Đám người không trả lời vào chỉ đao vào Sở Thiên quát: - Giết hắn! Năm sáu chục tên hắc y nhân gào thét xung phong lao về phía Sở Thiên liều chết.
592 Hoa viên Kim Duyệt! Park Ni Ma đang chờ tin tức của Park Ji Wan, lo lắng hoàn toàn là không có vì bọn chúng tin tưởng tổ ám sát của Park Ji Wan có đầy đủ lực lượng để xử lý Sở Thiên, tuy thân thủ trên tư liệu của Sở Thiên có thân thủ có đảm lược.
593
594 Ngày hôm sau, hoa viên bí mật. Sở Thiên từng ngụm từng ngụm ăn bữa sáng, hôm nay là ngày thằng bé làm phẫu thuật, cho dù thế nào cũng phải đến bện viện cổ vũ thằng bé, từ khi đón nó về chăm sóc, trong lòng liền coi nó như em trai mình, hoặc có thể vì những năm qua thiếu thốn tình thân nên cần một người dựa dẫm.
595 Cửa phòng bị lực lớn đá vào đổ ầm xuống đất. Tình hình trong phòng Viện trưởng đập vào mắt, trên chiếc sô pha rộng rãi có một người đàn ông trung niên đầu trọc, ngồi trên đùi ông ta là một y tá thân hình đầy đặn, tay trái ông ta ôm eo người y tá, tay phải luồn vào trong áo, áo mở rộng lộ ra da thịt trắng nõn và phần ngực đen.
596 Hoa viên Lâm gia, ngôi nhà nhỏ bên hồ. Khi Sở Thiên được Tô Dung Dung đưa đến bên hồ, từ xa đã nhìn thấy bóng lưng Tô lão gia đưa lưng về phía mặt trời buổi trưa.
597 Giọng nói thanh thúy của một cô nàng vang lên bên tai Sở Thiên và anh Húc, đưa bọn họ từ trạng thái thất thần trở lại hiện thực. Sở Thiên ngoảnh đầu nhìn lại, thấy bốn cô gái diễm lệ đang ở xung quanh hai người.
598
599 Chia bài, tăng tiền hoặc bỏ bài, nhìn như mây trôi nước chảy, nhưng Sở Thiên thấy có gì đó không thích hợp, quay đầu lại nới với anh Húc: - Anh có thấy không, trong lúc chia bài, bốn người bọn họ không hề nhìn tay người chia bài mà cùng nhìn chếch về hướng khác như muốn nhìn cái gì đó.
600 Rời khỏi Vân Đính Sơn Trang, Hoắc Vô Túy đề nghị đi khách sạn thuê phòng, Sở Thiên không hề suy nghĩ liền cự tuyệt, sau đó không quản sự phản kháng của cô, nhét cô nàng vào xe Audi đưa về Hoắc gia, vì phòng ngừa cô lại sinh xảy ra chuyện gì, nên chỉ đến lúc người giúp việc mở cửa, dẫn cô vào nhà Sở Thiên mới lái xe rời đi.