541 Tình cảnh tương tự lại một lần nữa xảy ra. Chỉ có điều không giống là bọn côn đồ công kích Lão Yêu cánh tay bị mất hết lực. Vết thương lớn nhỏ trên móng tay chẳng ngờ đã làm kinh mạch chúng bị thương.
542 Trần Cương Mãnh không chịu nổi đau đớn, quỳ ngay xuống sàn, mãi sau mới trả lời Tiếu Thanh Băng: - Đều…đều là do hắn giết…giết chết! Ánh mắt của toàn bộ cảnh sát đều hướng về Sở Thiên, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi.
543 Gió sớm vi vu thổi hé tấm rèm cửa màu vàng nhạt, mùi đất ẩm đặc trưng chầm chậm tràn vào, thi thoảng có vài tia nắng lấp ló chiếu vào. Chiếc đồng hồ được làm rất tinh tế lặng lẽ điểm vào sáu giờ bốn mươi lăm phút.
544 Bà nó chứ! Ba chữ này được thốt ra từ miệng Tiếu Thanh Băng, hơn nữa giọng điệu cực kỳ khiếp sợ và phẫn nộ. Anh ta thực sự không ngờ, kẻ bị cảnh sát truy tìm khắp thế giới là Sở Thiên lại dám nghênh ngang hiện thân ở nơi công cộng, hơn nữa, còn trực tiếp đến phòng bệnh tìm anh ta.
545 Với tính cách của Sở Hân Hân thì hiển nhiên không kìm được thốt ra những lời trách cứ, cô gái thời thượng chẳng thèm đáp lại nhưng lại bất ngờ tát thẳng vào mặt Sở Hân Hân hai cái.
546 - Vô Túy, ông nội gọi cháu về ăn cơm trưa. Hôm nay vợ chồng bác gái cháu ở Quảng Châu đến. Tiếng nói trong điện thoại chẳng hề tỏ vẻ trách cứ, cũng chẳng quan tâm đến thái độ của Vô Túy.
547 Ánh mắt khiêu khích mà chờ đợi dừng ở khuôn mặt Sở Thiên, lấy ra mười đô la cấm lấy mà hút thuốc, Hoắc Vô Túy nhấc chân lên nói: - Tiểu tử, bản lĩnh khá thật, cũng can đảm, ít nhất so với bọn họ ngươi có triển vọng hơn, dám đánh Phong Cẩu và bọn vệ sĩ thành ra thế này, nhưng mày cũng chỉ có thể làm thế, còn làm gì khác được nữa chứ? Hãm hiếp tao hay là giết tao? Sở Thiên chậm rãi tới gần phía Hoắc Vô Túy, thản nhiên nói: - Nam thì phế tay, còn mày, tao tự có cách trừng phạt! Ánh mắt Sở Thiên lạnh như băng, trước giờ Hoắc Vô Túy chưa từng thấy ánh mắt bây giờ của Sở Thiên, băng lạnh tựa hồ cả khối băng đều đã bị ngưng tụ, khinh thường, phẫn nộ cũng đã bị quẳng đi, nếu có thì cũng hoàn toàn thờ ơ và coi nhẹ sau lớp băng lạnh dày đặc, cô không thể ngờ hành động nhục nhã của Sở Hân Hân làm cho lòng hắn như băng đá.
548 Năng lực của anh Húc không hề nhỏ, cho nên cảnh sát còn chưa triển khai hành động quy mô lớn, anh ta liền nhận được tin tức bí mật của cảnh sát, nên lúc Sở Thiên từ chỗ xuất nhập cảnh đi ra, liền lấy điện thoại gọi tới, giọng điệu vô cùng lo lắng: - Thiếu soái, có phải em đụng tới quán bar Phong Cuồng của Đông Hưng hội không? Sở Thiên không chút bất ngờ, dạy dỗ mấy cô cậu quyền quý ngang ngược càn rỡ, nếu không xem phía sau họ còn chút lợi ích, chỉ sợ toàn bộ quán bar Phong Cuồng lại có máu chảy thành sông rồi, đương nhiên, chính mình cũng để lại mối họa, cũng không sợ phải đối mặt, vì vậy cười đáp lại: - Không sai, còn dạy cho mấy tên súc sinh một bài học.
549 Lúc đó Lâm gia cũng giăng đầy mây đen, phòng khách toàn là đội ngũ của hai bang, bên trái là mẹ con Lâm Nguyệt Như và cha con Địa sản Thịnh Thế Lâm Thiếu Khôn, bên phải là Lâm Vũ Địch và các tinh anh Lâm gia.
550 Tiếng điện thoại vang lên chính là lúc Sở Thiên đang hôn lên đôi môi của Tô Dung Dung. Lời kêu gọi điên cuồng khiến họ ngưng lại hành động thân mật. Sở Thiên buông Tô Dung Dung ra khẽ thở dài, quay người cầm lấy chiếc điện thoại kêu không đúng lúc, vừa alô thì tiếng nói nghiêm túc của Chu Long Kiếm vọng tới: - Sở Thiên, cậu đang ở đâu vậy? Bên cạnh cậu có người ngoài nào không vậy? Tổ chức muốn giao cho cậu một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
551 Vài chiếc xe con cao cấp rầm rập tiến về phía trước Những người phụ trách canh gác đã đưa tay ra hiệu cho bọn họ dừng lại, một chiếc xe như không nhìn thấy người ra hiệu ngang nhiên xông về phía trước, Liễu Vân giơ tay về phía lốp xe trước rồi bắn hai phát, sau khi tiếng “pằng pằng” vang lên chiếc xe lập tức mất tự chủ xiêu vẹo đi được khoảng mười mét, sau đó thì bất động.
552 Đúng hai giờ chiều! Một chiếc xe đen có rèm che chậm rãi tiến vào biệt thự Thiên Vận. Một lát sau, dưới sự chỉ dẫn của người làm Lý gia mấy người trẻ tuổi đi vào, Lý Gia Thành đứng dậy, nhận ra Sở Thiên là tội phạm đang bị truy nã thì hơi kinh ngạc chưa kịp lên tiếng thì Sở Thiên đã lập tức bước tới trước mặt ông hài hước nói ra khiến người khác dở khóc dở cười: - Anh Thành, có cơm ăn không vây? Hắc đạo phương Bắc và phú ông Hongkong gặp nhau trong tình huống như vậy hơn nữa ai mà ngờ Sở Thiên lại nói ra những lời dở đùa dở thật như vậy.
553 Nhà chứa đồ hoa viên phía sau của biệt thự Thiên Vận. Sở Thiên quay ghế ngồi xuống, nhìn vào cô Thư ký Lăng, sau khi thở dài thì khẽ vẫy tay. Lão Yêu bưng nước lạnh tới tưới lên người cô.
554 Đêm khuya gió lạnh. Mọi âm thanh đều không có chỉ còn lại cành khô làm bạn với cỏ cây trong gió. Ba giờ sáng, ở nơi cách Xà Khẩu Thâm Quyến hai km có chiếc thuyền nhỏ đang chậm áp sát và hướng về phía hai ngọn đèn sáng trên bờ, bên bờ vài người nhảy ra trèo lên bờ không chút tiếng động, một lát sau, chiếc thuyền nhỏ dưới sự yểm hộ của màm đêm đen chạy về phía Hongkong, tiếng gầm nhẹ của môtơ có chút chói tai.
555 Nắng cao ấm áp, gió biển say lòng. Để không gây sự chú ý của bọn bắt cóc, Thiên Dưỡng Sinh đỗ chiếc xe đen ở bên ngoài cách mấy trăm mét, rồi lập tức cẩn thận lục soát xung quanh.
556 Một bát thịt lợn, một con vịt quay, một đĩa thịt bò. Đương nhiên, còn có một một bát cơm lớn. Vài người bọn Hỏa Pháo và cơm như hổ đói, thi thoảng cầm bia trên bàn tu ừng ực.
557
558 Thư ký Lăng rất vui vì đã trốn được về nhà, kéo tấm rèm màu vàng nhạt xuống, cô ta cởi trần ra như nhộng. Cô ta thực sự cần tắm nước nóng một cái để thư giãn.
559
560 Có mấy tên cùng lao tới Sở Thiên, Sở Thiên vung đao chém tới sống dao chúng, mượn lực rơi xuống phía trước Âu Dương Thái Vi, tiếp đó liên tục lưỡi đao hung hăng đâm tới.