121 - Lâm tiểu ca, hôm qua ngươi vạch trần sự mê hoặc của Phật tượng trồi lên, rồi lại đến hôm nay làm cho lão hủ hiểu được bí mật của việc rửa tay trong chảo dầu.
122 Ngoài trời bỗng đổ cơn mưa phùn. Những giọt mưa đầu đông lạnh lẽo tạt vào mặt mọi người, cảm giác buốt giá thấu tận vào xương. Dưới làn sương mờ, Tây Hồ phảng phất như một nàng xử nữ e lệ sau chiếc khăn lụa mờ ảo, càng tăng thêm vẻ huyền bí.
123 "Trời, chuyện này có liên quan gì tới ta chứ? Ta là Đại Hoa đệ nhất mỹ nam tử, sao lại lấy một lão bà được. Ta so với lão Từ này còn thông minh hơn. Từ Văn Trường việc lớn khôn ngoan mà chuyện nhỏ lại hồ đồ.
124 Hắc y nhân cắt đứt xong hồng tuyến, cũng không dừng kiếm, thuận tay hướng Đại tiểu thư chém tới. Lâm Vãn Vinh vội vàng lắc mình che trước người nàng, một quyền đánh vào cổ tay của hắn, hắc y nhân vội vàng thối lui, nhìn hắn rồi khẽ hừ một tiếng.
125 Đại tiểu thư thấy Lâm Tam cùng yêu nữ Bạch Liên giáo hỏi hỏi đáp đáp, quay đầu nhìn lại đoạn hồng tuyến đã đứt kia, trong lòng cảm thấy thật khó chịu, giận dữ: - Yêu nữ kia đúng là đáng ghét mà!Lâm Vãn Vinh thở dài: - Đại tiểu thư, nàng không cần sỉ vả, số mệnh nàng ta cũng đau khổ mà !Đại tiểu thư hậm hực nói: - Cô ta và ngươi thân mật như thế, ngươi tự nhiên nói lời bênh vực cho cô ta thôi.
126 - Phái tất cả những người bơi giỏi xuống hồ tìm kiếm Lâm tiểu huynh đệ, tìm kiếm phía hai bờ kỹ lưỡng, còn sống phải thấy người, nếu chết. . . Chợt thấy Đại tiểu thư vẻ mặt bất thường, Từ Vị vội vã dừng lại, đổi câu khác: - Nhất định phải tìm cho được y.
127 Ngón tay Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, tuy còn vướng một lớp quần áo nhưng cũng có thể cảm nhận được làn da mát mẻ, mịn màng của nàng. Không biết tiểu nữ này dùng phương pháp bảo dưỡng gì mà da dẻ thật láng mịn, mềm mại như nước vậy.
128 Phía trước là xà nhà kiên cố, trên đó có treo một dãy ống trúc trông rất tinh tế, từ trên xuống dưới dài ngắn không đồng nhất. Phía trên ống trúc, có những miếng đồng phiến, thiết phiến nho nhỏ, gió nhẹ thổi tới, đồng thiết nhẹ nhàng đánh lẫn nhau theo ống trúc, phát ra linh âm thanh nhã, thập phần dễ nghe.
129 Lâm Vãn Vinh thấy Tiên Nhi nhu thuận động lòng người như thế, trong lòng thích cực kỳ. Nàng mới vừa rồi lại thay một trường bào rộng thùng thình, vô ý tạo tiện nghi cho Lâm Vãn Vinh.
130 Tần Tiên Nhi liếc mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói. "Nguyên lai như thế, nha đầu kia bởi do thời thơ ấu gặp chuyện thảm sự đau lòng nên trong lòng luôn có ám ảnh.
131 "Vì lo cho hạnh phúc sau này, lão tử đành chịu!" Hắn bực tức, bất bình thầm nghĩ. Tay lại nhẹ nhàng sờ soạng, vuốt ve lên ngực Tiên Nhi làm nàng trong lúc ngủ mơ màng cũng khẽ rên một tiếng cực kỳ khiêu khích dụ hoặc.
132 -"Đúng rồi, Từ tiên sinh, những phỉ nhân Bạch Liên giáo đó, ngươi định xử trí bọn chúng như thế nào ?" Lâm Vãn Vinh đột nhiên cảm thấy hứng thú hỏi-"Tra hỏi cho ra tên trùm sỏ, nhất định không bỏ qua.
133 - Mọi người vẫn ở đây chứ, sao ko theo Đại tiểu thư về kim lăng vậy?Tiêu Phong đáp: - Lâm huynh, đại tiểu thư dặn chúng tôi ở đây chờ huynh đó. Trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm thấy có chút ấm áp: "Đại tiểu thư này xem ra vẫn còn chút lương tâm, dặn mọi người ở đây chờ mình còn để lại xe ngựa của cô ấy cho mình nữa.
134 - Lâm Tam, ngươi dám sao ? Đào Uyển Doanh vừa sợ nhưng vừa tức nói, thân thể không tự chủ được vội vàng lui ra sau mấy bước. Từ ngày nàng bị Lâm Tam hạ nhục tại Kim Lăng thành, nàng luôn có cảm giác sợ hãi đối với Lâm Vãn Vinh.
135 "Ôi cái tổ của ta! Sao mấy hôm không về mà đã thành thế này rồi?" Lâm Vãn Vinh đảo mắt một vòng, chợt thấy trên bàn có để vài cuốn sách tuyến trang. Hắn cầm lên xem, ra là mấy cuốn "Kim Cương kinh".
136 Lâm Vãn Vinh làm bộ cười mấy tiếng: - Nhị tiểu thư ư? Mọi người đều thấy tiểu thư rất tốt, ngây thơ hoạt bát, xinh đẹp tốt bụng, ai cũng thích. Thật lòng mà nói, nha hoàn gia đinh trong Tiêu phủ mà nghe thấy câu này chắc phải tức hộc máu.
137 Lâm Vãn Vinh cười the thé, đại tiểu thư lườm hắn xém mặt. Tứ Đức hổn hển thở không ra hơi, cuống quýt nói: - Tam ca, Đại tiểu thư, chết rồi! Biểu thiếu gia.
138 - Đại ca, huynh về rồi à !?Khuôn mặt Xảo Xảo ngân ngấn dòng lệ nhớ nhung. Mấy ngày không gặp, trông khuôn mặt vẫn rạng rỡ đáng yêu nhưng dường như hai má đã gầy đi nhiều, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng.
139 Lâm Vãn Vinh nhìn Lạc Ngưng với con mắt hoài nghi: - Lạc tiểu thư, hay là nàng đối được? Nhưng không biết là đối được câu nào? Đừng bảo là cả bốn câu đều đối được nghe, nếu thế thì ta phát điên mất.
140 Lâm Vãn Vinh viết liền bảy chữ là 'vụ vũ vụ ổ vụ ngô ốc'*, có thể đối lại được vế đối này đã là rất khó rồi, khó hơn nữa là nó hoàn toàn đồng âm với vế kia, không chỉ có vậy, ý cảnh của nó còn cao hơn một bậc.