101 - Lâm Tam, dậy mau!Lâm Vãn Vinh mơ mơ màng màng mở mắt, nghe thanh âm tựu hồ như của Đại tiểu thư, trong lòng liền buồn bực, nha đầu kia, đi sớm như vậy để làm chi, không sợ bị thâm như mắt gấu mèo sao?- Lâm Tam, dậy nhanh lên, chúng ta phải xuất phát.
102 Uyển Doanh thoáng lộ ra vẻ hoan hỉ, rồi nghiến răng hét lớn:- Các vị quan sai đại ca, nhanh tóm tên khâm phạm đang cưỡi hắc mã Lâm Tam kia, đưa được hắn về đại nhân sẽ trọng thưởng.
103 Lâm Vãn Vinh quay đầu ngựa, hướng về phía Tứ Đức và Tiêu Phong vung tay lên, đoàn người nhanh chóng tiến ra ngoài thành. Uyển Doanh nhìn xe ngựa của Đại tiểu thư, nàng ta muốn gọi nhưng lại không dám, trên mặt rất ủy khuất.
104 Lâm Vãn Vinh cả kinh, cơn buồn ngủ nhất thời tiêu tán, quay về phía xe ngựa nói: - Đại tiểu thư, ta đi gặp một người quen, sẽ lập tức trở về ngay. Tiêu Ngọc Nhược vội vén rèm nhưng chỉ nhìn thấy hắn xoay người xuống ngựa, phi nhanh về hướng tửu lầu.
105 Tắm rửa xong đẩy cửa ra, đã thấy Đại tiểu thư cũng vừa ra khỏi phòng, trong mắt còn ẩn hiện vài phần mệt mỏi, hiển nhiên đêm qua đã không ngủ yên. Lâm Vãn Vinh biết nàng lo lắng việc thương hội, trong lòng than thầm một tiếng, cũng không còn biện pháp nào, liền hỏi: "Đại tiểu thư dậy sớm a, hôm qua ngủ ngon chứ?"Đại tiểu thư gật đầu đáp: "Những năm gần đây, lần đầu thức dậy trễ như vậy, đều là chủ ý quái quỷ của ngươi, khiến cho người ta trở nên lười biếng.
106 Mọi người còn đang suy nghĩ, thấy thật khó để tìm ra câu ứng đối, thì một tên tiểu tử trong trang phục gia đinh bước ra. Đợi tới khi thấy được cây bút hắn cầm trong tay, tất cả đều lắc đầu cười, đó mà là bút sao, rõ ràng là một cái que mà.
107 Sơn Âm thì Lâm Vãn Vinh cũng biết, chính là Thiệu Hưng sau này, nhưng Từ Vị này là ai? Không chỉ có bút pháp hay mà còn là nhất lưu cao thủ trên chiếu đối.
108 - Lão ca, ngươi vừa gọi ta phải không?Một tiếng "lão ca" khiến hoàng bào lão nhân nở nụ cười, nói:- Đúng là gọi ngươi đó. Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên trong lòng, ta với ngươi vốn không biết nhau, ngươi muốn tìm ta nói chuyện gì? Người nọ cười nói:- Ngươi chớ lo lắng, ta đối với ngươi thực không có ác ý, ngươi có biết Ngụy Hiền không?- Ngụy Hiền ư? Không biết.
109 Hắn vội vàng về chùa, khó khăn lắm mới tìm được bọn Đại tiểu thư, chỉ thấy nàng đang ở Đại Hùng bảo điện chuyên tâm bái lạy Bồ tát. Lâm Vãn Vinh vội vàng tóm lấy Tứ Đức hỏi: - Đại tiểu thư không có tìm ta chứ?- Không có.
110 Đại tiểu thư thấy Lâm Tam tà nhãn rình rập, vội vàng giấu quẻ xăm đi, trên mặt đỏ lựng: - Ngươi nhìn cái gì, ta tới lão thiền sư nhờ giải cho đây. Nàng nói đoạn liền đi tìm lão hòa thượng, hắn thấy vậy chỉ biết lắc đầu, nữ tử chung quy vẫn là nữ tử, việc nhân duyên này đối với các nàng ảnh hưởng cực lớn, cho dù Ngọc Nhược là nữ nhân kiên cường như vậy, cũng không thể thoát được.
111 - Yêu pháp này ta cũng không biết rõ ràng, chỉ nghe người khác kể lại: "Một tháng trước, tại Bạch Liên pháp hội có người đồn đại, Bạch Liên nương nương pháp lực vô biên, mỗi ngày từ dưới đất trồi thêm một tấc, hướng về mọi người truyền thụ đại pháp.
112 Lâm Vãn Vinh kinh hãi lắp bắp:- Đại tiểu thư làm sao? Không phải nàng ta tới bái phỏng các vị thái thái, tiểu thư trong thành Hàng Châu sao? Sao lại không tìm thấy là thế nào?Trương nương nương lo lắng nói:- Tiểu thư buổi trưa đã về rồi, dùng bữa xong lại một mình lên đường, cũng chẳng nói đi đâu, ngay cả một người hầu bên mình cũng không mang theo.
113 Hôm nay, Đại tiểu thư khó khăn lắm mới gạt bỏ cái quan niệm vốn đã trở thành thói quen trong cuộc sống, lần này hơi vô ý phóng túng một chút, trong lòng xuất hiện loại cảm giác hưng phấn khó tả, giống như con chim nhỏ bị nhốt trong lồng giờ giương cánh bay lên trời cao, cái loại cảm giác tự do tự tại này thật khiến cho mọi người phải hướng tới.
114 Lâm Vãn Vinh cười to, Đại tiểu thư cũng đột nhiên ý thức được, ai da, đây chẳng phải là ngôn ngữ hạ lưu của hắn đó sao, lập tức thở gấp đến độ mặt đỏ bừng, nước mắt cứ chảy xuống, nói: "Ngươi ngươi.
115 Lâm Vãn Vinh quay đầu nhìn lại, đã thấy hai bàn tay nhỏ nhắn của Tiêu Đại tiểu thư nắm chặt lại, mày liễu cau có, sắc mặt tái nhợt, nhìn Lưu Nguyệt Nga giận dữ: - Lưu tỷ tỷ, ngươi nói cái gì đó?Lưu Nguyệt Nga trời sinh đã nói to, tuy đã hạ giọng xuống, thế nhưng Đại tiểu thư lại ngồi quá gần, những lời nói này nàng nghe rõ một năm một mười, liền lập tức biến sắc.
116 - Ngọc Nhược cảm tạ hảo ý⬎ của Vu hội trưởng, cũng cảm tạ sự quan ái của chư vị đồng liêu. Chư vị ở đây đều là tiền bối của ta, đồng thời cũng ủng hộ sự phát triển của Tiêu gia trong thời gian qua, Ngọc Nhược từ đó đến nay vẫn vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của các vị.
117 Lâm Vãn Vinh mỉm cười đưa cho Đại tiểu thư một chiếc khăn lụa, sau đó quay đầu lại, trong mắt hiện lên một tia hàn quang. - Ngươi tên là gì vậy? Là Vu bàn tử (tên mập) phải không?Lâm Vãn Vinh cười nhạt hướng tới Vu hội trưởng nói.
118 Vu hội trưởng vội vàng lồm cồm bò dậy, Đào Đông Thành đang được Đào Uyển Doanh đỡ cũng vùng ra, nhanh chóng bước ra cửa nghênh đón.
119 Từ Vị ngạc nhiên hỏi: - Như thế nào là văn đấu võ công?- "Văn đấu võ công" nói ra rất đơn giản, Tiêu gia và ta, hai bên đều chọn văn để hỏi hoặc võ để thi đấu.
120 Đại tiểu thư nhìn đôi bàn tay mình mà không tin nổi, vẫn trắng nõn như thế, tựa như lúc nãy đơn giản chỉ là một lần rửa tay. Điều này quả thật quá thần kì.