81 Đại tiểu thư đi tới, kéo em gái ra sau, gằn giọng:- Lâm Tam, ngươi làm cái gì đó? "Chết, sơ suất quá, lại gặp phải mụ hổ cái này", hắn chửi thầm trong bụng.
82 - Lâm đại ca nói những lời khách sáo thế làm gì, ta với Xảo Xảo là chỗ chị em. Hơn nữa, hôm nay ta cũng có chút việc nên mới đến. Lâm Vãn Vinh gật đầu, phải rồi, hắn chưa tự mãn đến mức cho rằng Lạc tiểu thư đặc biệt tới đây là vì mình.
83 - Lạc tiểu thư, cô thấy điều kiện của ta quá đáng sao?Lạc Ngưng khẽ chau mày, nhỏ nhẹ đáp:- Lâm đại ca, những điều kiện này, quả thật khó thực hiện. Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt:- Lạc tiểu thư, thế này mà gọi là làm khó nhau sao? Ta thấy chưa chắc đâu.
84 Hôm nay liên tiếp gặp hai tiểu mỹ nhân Ngọc Sương và Xảo Xảo. Tuy trong lòng tuy vui vẻ thoải mái nhưng vẫn thấy không trọn vẹn. Ngọc Sương thì phải ăn chay niệm phật trong miếu hoà thượng, Xảo Xảo lại đang sinh bệnh, còn bị cha của Xảo Xảo đuổi ra ngoài.
85 - Công tử, người học võ công từ khi nào vậy, sao ta không biết nhỉ?Lâm Vãn Vinh không trả lời, chỉ cười và đáp:- Tần tiểu thư, sao nàng lại ở đây?Tần tiên nhân mắt đỏ ngầu:- Ta không ở đây thì còn ở đâu? Mới hai ngày không gặp, công tử đã có được võ nghệ trác tuyệt, thật đáng chúc mừng đó.
86 Việc này rất khó giải quyết, nếu không muốn nói là không giải quyết được, hay là nhân lúc lộn xộn xử lý luôn Tần Tiên Nhi. Ta tin rằng con a đầu này cho dù thần công cái thế nhưng vẫn không địch nổi hai cây kim thương của ta.
87 Tiêu Ngọc Nhược đỏ mặt, nhớ lại hôm đó bị hắn ép phải giặt quần áo cho hắn, trong lòng có một cảm giác mơ hồ khó hiểu. - Cái xà phòng thơm này dùng thế nào? - Tiêu Ngọc Nhược chạm vào miếng xà phòng trơn bóng, không rời tay và nói.
88 - Câu đề xuất của Hậu công tử rất có ý cảnh, ngươi đối lại thật thô tục không chịu nổi. Trời, ngươi ra con cua, ta đối lại con nhện, như đại ca với nhị ca, đều như nhau.
89 Ôi trời ơi, đi trốn ư! Việc này hắn chưa từng nghĩ qua, nên cũng không biết là nguy hiểm đến mức nào. Chỉ còn Lạc lão gia là cha nàng ta, Lạc Viễn lại là em trai nàng, bỏ trốn thế này có đáng không đây?Lâm Vãn Vinh nói với Lạc tiểu thư:- Này, Lạc tiểu thư, nàng có phải là đang phiền não chuyện gì không? Bỏ trốn à, việc này nói thì dễ nhưng nghe thì chẳng dễ chút nào a.
90 Tiêu Ngọc Nhược không biết tại sao khi thấy vẻ mặt hắn châm chọc mình, trong lòng thật uất ức, liền đuổi hắn xuống xe, nước mắt tự nhiên tuôn như mưa.
91 Lâm Văn Vĩnh kinh hãi hỏi, trong lòng lo lắng: "Đã trễ thế này mà Xảo Xảo còn tìm đến, không phải Thanh Sơn thật sự đã xảy ra chuyện gì ư? Không thể nào, chẳng phải Tiểu Lạc đang ở cùng hay sao, cho dù Thanh Sơn có lỗ mãng nhưng Tiểu Lạc cũng khá kinh lịch, không thể xảy ra chuyện gì được.
92 - Hồi phủ. Chiếc kiệu nhỏ liền ung dung hướng ra phía ngoài rời đi. Lâm Vãn Vinh đã biết được người kia là ai lập tức kêu to:- Tiên sinh ở phía trước xin dừng bước.
93 - Đại caĐổng Thanh Sơn sắc mặt hưng phấn, nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh nói:- Tối hôm qua chúng ta đã động thủ rồi. Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Lạc Viễn một cái , tiểu tử này tuy còn vương chút sợ hãi nhưng rất phấn khích, vốn là một tên công tử mặt trắng giờ lại điểm thêm sắc hồng.
94 Nói đến chuyện của Tiếu Thanh Tuyền, Lâm Vãn Vinh cảm giác chính mình cũng có chút trách nhiệm. Hôm đó Xảo Xảo bị bệnh, hắn không kịp nói chuyện của Tiểu Thanh Tuyền với nàng.
95 - Nguyên lai Lạc tiểu thư cũng ở chỗ này. Lâm Vãn Vinh cười mở lời:- Không phải Lạc đại nhân gọi ta tới sao? Sao lại không thấy người đâu?Lạc Ngưng gật gật đầu nói:- Cha ta mới đi điều tra dưới đê, xin Lâm đại ca chờ trong chốc lát.
96 - Ta vừa mới xuống dưới đê, không để ý khi đi trên bùn, thất thố rồi, thất thố rồi. Lâm Vãn Vinh thấy lão già này khó mà e thẹn được, ha ha cười nói:- Ta thấy cũng không sao cả, chỉ là nếu tuần tra sử môn của đốc sát viện nhìn thấy bộ dạng này của ngài, sợ là khó nói chuyện.
97 - Được, đại ca ta nghe lời ngươi. Nhưng bạc này ta không nhận. Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái:- Huynh đệ, ngươi đúng là một trang hảo hán. Hắn vừa nói, vừa lấy bạc kia nhét vào người gã.
98 - Ngươi làm chuyện xấu như vậy, còn không khiến cho mọi người đều biết à. Lâm Vãn Vinh thở dài nói:- Đại tiểu thư, có lẽ đối với ngươi, những gì ta làm đều là chuyện xấu, nhưng trên quan điểm của ta, đó là những điều phải làm.
99 Trong hơi nước bốc lên, làn tóc đen búi cao, chiếc cổ trắng ngần, da thịt mịn màng bóng loáng, tựa như một khối ngọc tuyệt đẹp vậy. Nàng đang nhẹ nhàng kì cọ đôi bờ vai, lộ ra tấm lưng mỹ lệ mịn màng.
100 Hắn chính là đang nghĩ làm thế nào để đối phó, bỗng nghe từ bên ngoài truyền đến một tiếng gọi:- Ngọc Nhược, Ngọc Sương, các con đều ở đây phải không ?Nghe thanh âm thì đúng là Tiêu phu nhân, Tiêu Ngọc Nhược vội vàng mặc thêm áo, nhẹ nhàng nói:- Nương thân, chúng con đều ở đây.