181 Tham mưu tướng quân? Tham mưu tướng quân là chức vụ gì vậy? Lâm Vãn Vinh chần chừ trong một lúc rồi nói: - Không dám dối gạt Từ đại nhân, chiến tranh là nơi đầy dẫy chết chóc, mà tiểu đệ trời sinh đã nhát gan rồi, có cái mạng nhỏ nên rất sợ mất, làm sao mà ra chiến trường được? Từ Vị ha hả cười lớn: - Lâm tiểu huynh đệ quả nhiên là người thẳng thắng.
182 Thấy Lạc Ngưng phản ứng mạnh như vậy, Lâm Vãn Vinh nhịn không được cười thầm: "cô nàng này đêm qua lá gan còn lớn thế, hôm nay làm sao lại thẹn thùng như vậy.
183 Nàng cực kỳ thoả mãn nằm ỉ ôi trong lòng Lâm Vãn Vinh, thân thể mềm mại trắng nõn vẫn còn vương lại chút xuân sắc sau cơn hoan lạc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vẫn nép vào lồng ngực hắn, thổn thức những lời yêu thương nồng thắm: - Đại ca, Xảo Xảo là nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời này.
184 Đổng Xảo Xảo nhìn theo bóng dáng dần khuất xa của Lạc Ngưng, chau mày nói: - Ngưng tỷ tỷ hôm nay vô cùng khác lạ, vừa rồi còn ẩn chứa bao tâm sự, sao trong phút chốc đã đổi khác rồi.
185 Sau khi gói ghém hành trang cẩn thận, liếc mắt nhìn lại phòng nhỏ của mình lần nữa, Lâm Vãn Vinh xoay người ra cửa. Mới vừa đi được vài bước, đã thấy phía trước mặt một bóng dáng yêu kiều đang tiến đến.
186 Hai người ra khỏi Kim Lăng thành, sau khi định phương hướng, vung roi khoái mã nhắm thẳng hướng tây bắc mà lao đi. Chưa đến hai canh giờ thì rời khỏi Giang Tô, tiến tới biên giới An Huy.
187 - Lâm huynh đệ, không được đâu, ngàn lần không được. Đại Hoa quân ngũ chúng tôi có phép tắc đàng hoàng, nếu quân sĩ dám tự tiện ra ngoài rượu chè, cờ bạc, gái gú, nhẹ thì trừ lương, nặng thì chém đầu.
188 Lâm Vãn Vinh cùng Cao Tù theo Triệu Lương Ngọc và nhóm kỳ tổng giục ngựa chạy một hơi tới dưới chân núi Lang Gia. Nhìn xa xa đã thấy vài căn lều có bóng người loáng thoáng trong ánh lửa bập bùng, quang cảnh thập phần náo nhiệt.
189 Nữ tử ngồi bên cạnh nọ mày đẹp như vẽ, sắc mặt mỉm cười, toát ra vẻ yêu kiều, còn không phải là Tần Tiên Nhi thông minh xinh đẹp sao? - Công tử, chàng tỉnh chưa ? Tần Tiên Nhi nhìn hắn, nhoẻn miệng cười nói.
190 - Lâm huynh đệ, chuyện gì vậy? Lâm Vãn Vinh trầm giọng nói: - Kêu Triệu Lương Ngọc thống lĩnh thần cơ doanh, Đỗ Tu Nguyên dẫn Chiết Giang lưỡng hộ, Hồ Bất Quy suất lĩnh nhóm Sơn Đông, cùng khẩn cấp tập hợp tại nơi trú quân của thần cơ doanh, không được nhầm lẫn.
191 Sáu bảy trăm người kéo xe chở lương thảo cùng hai khẩu đại pháo, tốc độ đã rất chậm, hơn nữa Lâm tướng quân cố ý trì hoãn thời gian, dọc đường đi lâu lâu lại dừng, cứ nửa ngày hành quân nửa ngày luyện binh, cuộc sống nhàn nhã như du ngoạn.
192 " Lâm huynh đệ, trên chiến trường, ngươi dùng đoản binh khí này e rằng không xứng tài, hay là sử dụng cái này đi. " Cao Tù ở bên cạnh chàng vội vã đưa cho Lâm Vãn Vinh một thanh cương đao sáng chói.
193 Hồ Bất Quy sắc mặt đại biến, đang chuẩn bị phát tác liền bị một người kéo tay áo, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lâm tướng quân sắc mặt không biến đổi lắc đầu, không nói một tiếng nào quay đầu bước đi.
194 Lâm Vãn Vinh tiếp nhận từ trong tay Hứa Chấn một vò rượu, hắn chậm rãi nghiêng nó đổ xuống đất. Nhìn dòng nước rượu trong suốt từ từ thấm vào đất, hắn cắn chặt răng, nội tâm chua xót, nhất thời quỳ xuống trên mặt đất, giống như một đứa nhỏ khóc lớn lên.
195 Từ Phái huyền về Phong Huyền tuy chỉ hơn mười dặm lộ trình, nhưng lại đi mất hai ba canh giờ. Tới gần đại doanh Từ Vị, còn hơn mười dặm khoảng cách thì mọi người chợt nghe vài tiếng pháo, phía trước vọt tới hơn mười tinh kỵ.
196 Hắn đem bức thư nọ lật qua lật lại mấy lần, nhưng bên ngoài không thấy một chữ, cũng không biết là ai gửi tới. Vội vã xé bao thư, liền ngửi thấy một mùi thơm ngát truyền đến, hắn vốn thính mũi, hít hà vài cái, liền nhận ra được chút mùi nước hoa hoa hồng.
197 Trong quân không có đại tướng, thì Lâm Tam làm tiên phong ư? Những lời Từ Vị nói chạy qua chạy lại trong đầu Lâm Vãn Vinh, trong lòng hắn nhất thời khó chịu.
198 - Bẩm tướng quân, hai mươi dặm phía trước, đã là thành Tể Trữ. Tả lộ cùng trung lộ hai lộ đại quân, đã vây kín hai cửa Bắc và Đông thành Tể Trữ, thủy sư cũng đã phong bế cửa Nam phòng ngừa bọn chúng chạy theo đường Vi Sơn hồ, ba đạo nhân mã đã giao tranh cùng thủ thành Bạch Liên quân.
199 Lâm Vãn Vinh vui vẻ nói, vội vàng đứng lên trên ghế, nhìn về phía xa xa. Hắn thấy đoàn nhân mã này rất đông đúc, sợ rằng cũng phải vài ngàn người, đại bộ phận là kỵ binh, chiến mã thì mạnh mẽ, kỵ sĩ thì thần thái cường hãn, đằng đằng sát khí, vừa nhìn liền nhận thấy không phải là loại tầm thường.
200 Lâm Vãn Vinh vội vàng bào chữa, trong lòng lại thầm kêu to không xong: "Ai dà, vị mỹ nữ cao thủ này hóa ra là sư phụ của Tiên Nhi. Mấy cỗ pháo của lão tử ta bắn sao mà gọn ghẽ quá chừng.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100