241 Từ Vị hoảng sợ liếc mắt nhin hắn một cái nói: - " Lâm tiểu huynh sao lại có ý nghĩ này? Không phải ngươi cùng mấy vị nương tử ở chung xảy ra bất hoà khiến ngươi không hài lòng hoặc các nàng không làm cho ngươi hài lòng đó chứ?" Mẹ nó, chẳng phải chỉ là vào cung thôi sao, làm sao kéo cả chuyện lão bà của ta vào.
242 Lâm Vãn Vinh hì hì cười đáp: "Là nói ta, chẳng lẽ không thể sao!" Từ Chỉ Tình bất lực lắc đầu, hắn quả thực da mặt quá dày. Lâm Vãn Vinh không thèm lý tới nàng, mỉm cười chỉ vào Tiêu Ngọc Nhược mà rằng: "Không nói ta, hãy nói tới Đại tiểu thư của chúng ta, đó chính là một người có học thức, có kiến thức tuyệt vời đó!" "Ta?" Tiêu Ngọc Nhược mặt nóng bừng, lúng túng liếc hắn nói: "Ngươi đừng nói bậy, làm trò cười cho mọi người ở đây!" Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói: "Không phải ta nói bừa, Từ tiểu thư không phải đang hỏi thế nào là có học thức, có kiến thức sao? Chỉ cần nói tới Đại tiểu thư đây làm ví dụ thôi, học thức, kiến thức không phải là như vậy thì là gì.
243 Đại tiểu thư thấy hai người Từ Vị và Lâm Tam nói chuyện, lại thấy sắc mặt Từ tiểu thư thê thảm, liền kéo tay nàng: - Từ tỷ tỷ, Tô cô cô, Lâm Tam kia mở mồm là đáng ghét.
244 Từ Chỉ Tình lại không giống hai người bọn họ, sớm đã trốn trong phòng nghiên cứu phương pháp tính toán chữ số Arab mới học, lại lôi léo Lâm Vãn Vinh hỏi mấy vấn đề, chỉ là vấn đề nêu ra lại càng lúc lại càng thêm khó khăn, càng thêm sâu sắc.
245 Lâm Vãn Vinh cả kinh kêu lên. Đứng trên ngọn cây trước mặt là một hình dáng rất quen mắt, ngày ấy đã thấy qua ở bên ngoài Ngọc Phật tự, còn đuổi theo nàng một đoạn, lúc này nàng tuy dùng khăn mỏng che mặt, nhưng đường nét của thân hình tuyệt mỹ kia cũng đã ghi tạc sâu vào trong lòng rồi.
246 Nhìn bầu ngực tiên tử dồn dập phật phồng, trong lòng Lâm Vãn Vinh nổi lên niềm vui sướng không nói lên lời, nụ cười trên mặt càng trở nên dâm đãng, thong thả đi đến bên cạnh, cười nói: - Tỷ tỷ, một châm này mùi vị thế nào? Nàng muốn đả châm ta, sao lại để ta làm trước vậy? - Hèn hạ.
247 Đại tiểu thư vội vàng đỡ lấy hắn, giọng quan tâm: - Chớ nên lỗ mãng, trên người ngươi có thương tích đó. Mồ hôi chảy ra đầy trán Lâm Vãn Vinh, hắn cắn răng nói: - Con ả này, cái đau một châm này, ngày sau ta nhất định dùng châm đáp trả.
248 Trong đoàn ấy, ba chiếc kiệu đầu vô cùng bắt mắt, Lâm Vãn Vinh ánh mắt hiểm hóc, liếc mắt liền nhìn thấy một nữ tử ngồi ngay ngắn trên chiếc kiệu thứ hai.
249 "Người bị trọng thương, nhận chút chiếu cố là lẽ tất nhiên. " Lâm Vãn Vinh hì hì cười, liếc mắt đánh giá Tiêu Ngọc Nhược từ trên xuống dưới, thành thật khen ngợi: "Đại tiểu thư nàng hôm nay thật là xinh đẹp.
250 "Tham kiến vương gia. " Dân chúng cùng quan viên trong vườn thưởng hoa nghe Thành vương đến, nhất thời sợ hãi bất an, đồng thời quỳ xuống bái lạy. Thành vương gia là anh em cùng mẹ với đương kim hoàng đế, dưới một người trên vạn người, thân phận tôn quý nhường nào, trăm quan gặp hắn đều phải hành lễ, nói chi đến bách tính phổ thông.
251 - Ồ, vương gia, thế này là làm sao, có phải là mang vàng lá ra phơi chăng? Hoàng kim rực rỡ thật sự làm người ta chói mắt, tập quán này thật tốt a. Thành vương thấy hắn không thèm để ý, lần cười nói: - Lâm tiểu ca chớ hiểu lầm, ngươi là ẩn sĩ cao nhân, đối với vàng bạc này tự nhiên không có hứng thú, đây chỉ là môt chút tâm ý mà thôi, còn mong tiểu ca ngươi chớ chê trách.
252 Diệp Vũ Xuyên thấy Lâm Vãn Vinh cướp lấy sự chú ý, trong lòng không cam, trừng mắt nhìn hắn nói: "Từ tiểu thư, thưởng hoa cũng cần có lòng mới được, nếu Lâm Tam không muốn đi, chúng ta tự mình đi vậy.
253 - Đúng rồi, đúng rồi. Tiêu Ngọc Nhược cũng một phen kinh ngạc, trên mặt lộ ra nét vui mừng: - Ta vẫn còn nhớ, khoa thi cử vào mùa xuân năm đó, người đứng đầu trên bảng công bố tân khoa không phải chính là Tô Mộ Bạch Tô công tử đây sao? Lúc đó Hoàng Thượng còn truyền chỉ toàn quốc đăng bảng vàng, hơn mười tỉnh đều nhận được thông cáo.
254 - Ngươi cái tên này còn sững ra đó làm gì, còn không mau tạ ơn. - Tạ ơn, tạ ơn cái gì. Lâm Vãn Vinh lấy làm kì quái hỏi, đối với sự tình này gã không có chút khái niệm, một câu nói ban cho cả một khu vườn.
255 Tô Mộ Bạch trên mặt tuy tươi cười, chỉ là nét cười trên mặt hết sức miễn cưỡng, trong ánh mắt lấp loé nhìn vào Lâm Tam, cũng không rõ là đang nghĩ những gì.
256 - Nàng nói nàng họ Tiếu. Lão hoà thượng mỉm cười rồi khôi phục lại bình thường. Nhịp tim Lâm Vãn Vinh nhảy loạn, lại nói có khi nào là ngẫu nhiên cùng âm? Gã đưa tay lấy từ trong người ra cây bút, trên tay vẽ vài nét, rồi vội đưa đại sư coi, cẩn thận hỏi lại: - Đại sư, nàng họ Tiếu? Hay là họ Tiêu? Cao tăng mỉm cười lắc đầu: - Cái này, nữ thí chủ cũng không có nói rõ.
257 Nữ tử này mặc một tiểu y bó sát người, mỏng như cánh ve, khoác bên ngoài một chiếc khăn lụa mong manh, tay sen chân ngọc, ngực đầy mông nở, những đường cong mỹ miều lung linh, da thịt láng mịn như lụa, phảng phất như muốn tan chảy thành nước.
258 - Đã sắp đặt sẵn mọi chuyện rồi ư? Sao lại phải chuẩn bị như vậy? Lâm Vãn Vinh không hiểu được liền hỏi. An Bích Như lườm hắn một cái, khẽ cười: - Nói người là người thông minh, có đôi khi lại thật hồ đồ.
259 Bọn người Hồ Bất Quy thấy Lâm tướng quân tức giận, khí thế thật bất phàm, trong lòng có chút e sợ, đều câm như hến không nói lời nào. Nói về việc binh pháp, Lâm Vãn Vinh tuy không tinh thông, nhưng mà đạo lý nào thì cũng phải lấy bốn biển làm chuẩn.
260 Trên thành lâu tinh kỳ phấp phới, tầng tầng lớp lớp thị vệ cung nữ vây quanh, canh phòng nghiêm ngặt. Gần tường thành đặt một loan giá ở trên cao, màn trướng lộng lên trong gió.