261 Từ Vị cũng nghi hoặc không giải thích được, liếc mắt nhìn Lý Thái một cái, lão tướng quân từng trải phong sương trên mặt không chút biểu tình nào, trầm giọng nói : "Hết thảy đều gần giống với thực chiến, có xuất hiện cái gì ngoài ý muốn cùng là bình thường, chiến tranh thì không nói đến điều kiện.
262 Bộ doanh phía sau kỵ binh, thấy trước mắt đường đi bị chia cách, phía trước tinh kỵ lại trúng mai phục, bộ doanh thiên hộ nhất thời khẩn trương, mang theo thủ hạ nhân mã liều mạng phóng tới phía trước.
263 Thấy nhãn thần tựa trăm điều không giải thích được của mọi người, Lý Thái cười nói: - Từ nha đầu, binh lực của Lâm Tam yếu nhược, Tô Mộ Bạch lại đột nhiên tập kích, ai cũng không nghĩ Lâm Tam sẽ chiến thắng.
264 Quân nhân đánh nhau, giống như đường lớn đã thông, phục thì cũng phục rồi, không nói hai lời. Thủ hạ tướng sĩ của Tô Mộ Bạch hơn vạn người, hôm nay đã thấy sự can đảm trung nghĩa của Lâm tướng quân, đều tin tưởng chủ động cùng hắn bắt tay nói chuyện.
265 Nhìn thấy hàn quang của lưỡi đao lấp lóe bổ thẳng vào ngực, trong lòng Lâm Vãn Vinh kinh hãi: "Đây mà là diễn kịch sao? Rõ ràng thực chỉ là lời nói đùa!" Ý niệm trong đầu hắn liền xoay chuyển nhanh chóng, lách mình tránh một đao, vết thương trên lưng lại càng thêm đau đớn.
266 - Võ học chi thuật chỉ là một cái tên đơn giản, tâm chính thì hình sẽ chính, cùng với chuyện thông minh láu cá chẳng có can hệ gì. Với tâm kế như sư muội đây, lại luyện được một thân công phu lợi hại, toàn thân trên dưới đều là ám khí, khiến ngu tỷ không khỏi cảm thấy bội phục.
267 Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, đâm ngân châm vào cổ tay mình hai cái, chỉ cảm thấy hơi tê tê. Ninh tiên tử tủm tỷm cười: - Ngươi làm cái gì đó? Chẳng lẽ lại hiềm mình chết chưa đủ nhanh? Chỉ là trên chiếc châm này không có độc, ngươi có châm thêm một trăm cái cũng vô dụng.
268 Tiếp xúc với Ninh tiên tử này hai lần, Lâm Vãn Vinh cũng chẳng thể nói rõ được ấn tượng của mình về nàng ta là như thế nào, nhưng mà có một điểm có thể khẳng định, sau này nhất định còn có cơ hội gặp lại.
269 Ai? Ai triệu kiến ta? Lâm Vãn Vinh cơ hồ như không dám tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy, trợn mắt hỏi lại. - Hoàng thượng, hoàng thượng triệu kiến ngươi.
270 Lâm Vãn Vinh thở ra một hơi. Từ khi đến cái thế giới này, hắn vốn muốn lẩn tránh chốn quan trường, xa rời thị phi, nhưng thế sự vô thường, kế hoạch ngày hôm qua không theo kịp biến hóa của hôm nay, vì Thanh Tuyền thì không thể không tiến vào hoàng cung.
271 "Hoàng đế đã đến ư?" Trong lòng Lâm Vãn Vinh cả kinh: "Lão đầu tử này sớm không đến, muộn không đến, mà lại đến đúng ngay vào lúc này, trong chuyện này ắt ẩn chứa huyền cơ đây.
272 Tô Mộ Bạch là kẻ đọc sách thánh hiền nên rất coi thường những lý luận kỳ lạ của Lâm Vãn Vinh: "Hoa Hạ ta là một nước lớn lấy lễ nghi làm trọng, sao có thể học theo ngoại tộc chỉ biết tới lợi ích.
273 Từ trên xuống dưới đều nhất loạt cười lên, Lâm Văn Vinh trong lòng lạnh lùng, "thế nhân giai túy ngã độc tỉnh" (người đời đều say mình ta tỉnh), tư vị này thật là khó chịu.
274 Lâm Vãn Vinh có chút trầm ngâm: - Nếu nói ra thì đô thành của Đại Hoa ta khắp nơi đều là cảnh đẹp, chốn nào cũng có phong cảnh tuyệt mỹ, diễn kịch ở Thiên Kiều, ăn vặt ở miếu Thành hoàng, ngắm trăng ở Hương sơn.
275 Lâm đại nhân nói là giả, nhưng A Sử Lặc lại càng thêm nghi hoặc, chẳng lẽ Đại Hoa lần này âm thầm chuẩn bị tinh binh, muốn cùng Hãn quốc Đột Quyết ta quyết một trận tử chiến? Việc này không thể xem nhẹ, phải sớm báo cho Khả Hãn mới được.
276 Xem diễn pháo trở về, A Sử Lặc và Lý Thừa Tái cùng trầm mặc hơn rất nhiều. Nhất là A Sử Lặc, hắn thu lại thái độ kiêu ngạo vốn có. Lâm Vãn Vinh cười thầm, trên cái thế giời này nào có lễ nghi ngoại giao gì, thực lực mới là đạo lý vững chắc, trò hôm nay đã dọa ngươi chết khiếp.
277 Thấy vẻ giật mình của Từ Vị, Lâm Vãn Vinh lấy làm lạ lùng, chẳng phải chỉ là Càn Thanh cung thôi sao, có đáng phải kinh lớn hãi nhỏ như vậy không? Nếu hoàng thượng triệu kiến ta ở ngự xí (nhà xí của vua), thế mới là quái lạ.
278 Mấy tiếng "rầm rập" vang lên, bên ngoài tầng tầng lớp lớp thị vệ lao vào, phải có trên hai ba mươi người, đao thương trong tay sáng ngời, khí thế mạnh mẽ, nhìn Lâm Vãn Vinh liền xông lên muốn bắt giữ hắn.
279 Đợi chờ trong đại lao thật là an nhàn, ăn no uống đủ, còn có người phục vụ, chẳng muốn tiêu diêu cũng khó. Thấy trời không còn sớm nữa, Lâm Vãn Vinh đang muốn vùi đầu ngủ, đột nhiên nhớ tới một việc, tức thì trên người mồ hôi lạnh dầm dề.
280 Hai người đưa mắt nhìn nhau mà không nói nỗi lời nào. Thích khách? Thích khách lớn nhất ở đây này, bên ngoài là nhân mã ở đâu kéo tới, Lâm Vãn Vinh nắm bàn tay nhỏ của nàng, hỏi: -Tỷ tỷ, tỷ còn hẹn người nào khác tới cứu ta sao? An Bích Như trừng mắt nhìn hắn, gắt giọng: - Ngươi nói gì đó, Bạch Liên giáo của ta đã bị ngươi diệt rồi, còn đi đâu hẹn ai tới cứu ngươi nữa? Chẳng lẽ muốn ta đi cầu Thành Vương ư? Thành Vương.