321 Đỗ Tu Nguyên và Hứa Chấn tuy không rõ ngọn nguồn song cũng hiểu được đại khái, biết chuyện lũ Đông Doanh này vì cướp bạc mà hạ độc giết nhiều đồng bào Đại Hoa như thế, tức thì lòng sục sôi hận thù, giữ chặt người Tá Tá Mộc (Sasaki) khiến hắn không thể mảy may động đậy.
322 Tính về thời gian, Tá Tá Mộc có chắp cánh cũng không thể vừa cướp xong bạc ở Sơn Đông đã bay ngay đến kinh thành ám sát, từ đó suy ra, vụ cướp bạc ở Sơn Đông do một nhóm người Đông Doanh khác cùng Thành Vương thực hiện, Tá Tá Mộc chưa chắc đã biết địa điểm giấu bạc cụ thể, nhưng khẳng định là ở quanh Tế Ninh.
323 - Ngươi, ngươi không muốn sống nữa sao? Những lời đại nghịch bất đạo như vậy cũng dám nói ra khỏi miệng? - He he, ta chỉ đùa thôi mà. Lâm Vãn Vinh cười hăng hắc: - Nếu ta làm hoàng đế, nhất định sẽ phong nàng làm đại quý phi, làm cho nàng vinh diệu với quê hương, người người đều hâm mộ.
324 Hắn lau mồ hôi một lượt , thấy cô bé Xảo Xảo ở bên cạnh còn đang ngủ say, khuôn mặt tươi tắn còn mang theo nụ cười ngọt ngào, tựa như trong mơ gặp được chuyện gì vui vẻ.
325 Lâm Vãn Vinh thúc ngựa vài nhịp, vất vả lắm mới đuổi kịp Từ Chỉ Tình, cười gọi: - Này, Từ tiểu thư, tìm một nơi phía trước tạm nghĩ cái đã, đừng có làm bảo mã mệt lử ra đấy, chúng là bảo bối đáng giá ngàn vàng đó ạ.
326 - Ngưng nhi, Ngưng nhi, muội sao thế? Nhìn đôi vai hao gầy, khuôn mặt trắng bệch thiếu sức sống của Lạc Ngưng, Lâm Vãn Vinh đau lòng ôm chặt tấm thân mỏng manh của nàng, cuống quýt hỏi.
327 Từ Chỉ Tình hừ một tiếng, sắc mặt đỏ rực, tránh ra xa hắn, không dám nói thêm lời nào. Đây gọi là ác nhân phải có ác nhân trị. Lâm Vãn Vinh cười ha ha, nắm tay Lạc Ngưng theo sau Hồ Bất Quy đi về hướng doanh trướng.
328 "Đại ca, đại ca. . . " Gã vỗ cửa nhè nhẹ, Lâm Vãn Vinh ở trong gọi vọng ra: - Là tiểu Lạc hả, mau vào đây. Lạc Viễn đẩy cửa vào, chỉ thấy đại ca nằm uể oải trong thùng nước lớn rải đầy cánh hoa, đầu gối lên thành, mặt lộ nét cười thần bí, miệng lầm bầm một điệu hát dân gian không rõ tên, bộ dạng vô cùng khoái hoạt.
329 Sau vài độ mây mưa, Lâm Vãn Vinh hùng phong không giảm, tráng chí chưa nguôi, Lạc tiểu thư kiều diễm phơi phới, hoa đã nở mấy lần, khó mà tiếp tục nhận ơn mưa móc, nàng ngượng ngùng rúc vào lòng hắn ngủ thiếp đi trong niềm hạnh phúc.
330 Sắc trời ngày càng sáng tỏ, sương mù dần tan, vầng mặt trời đỏ đã nhô nửa đầu lên khỏi mặt nước xanh, dát một lớp vàng chói lọi lên mặt hồ, đem lại cảm giác ấm áp dị thường.
331 Từ Chỉ Tình đứng cạnh hai người, ngôn từ dâm đãng của hắn thỉnh thoảng lại đập vào tai khiến nàng kinh hồn táng đảm, sau rồi cũng quen dần chẳng còn cảm giác gì.
332 Chỉ thấy dọc theo hai bên bờ hồ, đầu người nhung nhúc nhìn không thấy điểm cuối, cả một mảng đen có đủ cả già trẻ nam nữ, dài cổ nhìn về phía hồ, tựa như đang trông ngóng bảo bối gì đó.
333 - Ngươi làm cái gì vậy? Từ tiểu thư hoảng hốt đẩy mạnh hắn ra, mặt hơi đỏ lên, trong mắt lộ vẻ tức giận, hung dữ trừng mắt nhìn hắn. Lâm đại nhân trong lúc đắc ý không cẩn thận bị nàng đẩy một cái, đứng không vững thiếu chút nữa rơi xuống nước.
334 - Đại ca xấu quá, cứ thích chọc muội và Từ tỷ tỷ, may mà Từ tỷ tỷ tốt tính, nếu không, nhất định cùng huynh làm náo loạn cả lên. Thấy Lạc Ngưng từ sợ hãi chuyển sang vui mừng, mấy vệt nước mắt trên mặt còn chưa khô, làm người thương xót, Lâm Vãn Vinh cười hì hì, nắm lấy tay nàng nhét vào một thứ.
335 Rương bạc vừa được kéo lên, Lâm Vãn Vinh không dám trì hoãn lập tức mở tung, phái binh sĩ phân bạc và thiếc ra, xong xuôi tính toán lại một lần, 35 vạn lượng bạc không hơn không kém, lúc này hắn mới thật sự yên lòng, đem số bạc niêm phong lại cẩn thận, phái đại quân tầng tầng canh gác, Lạc Viễn trực tiếp giám sát để có thể hoàn toàn yên tâm.
336 Từ Chỉ Tình bi phẫn chất chồng, ưỡn sát cặp ngực đầy đặn đến trước mặt hắn, khóe miệng lộ ra nụ cười kinh miệt, từng bước từng bước áp sát hắn. Sự thấm thỏm không yên ngày hôm nay cứ đè nén trong lòng nàng như tìm thấy cửa thoát, tựa nước Trường Giang vỡ đê tuôn trào, khó mà ngăn trở được.
337 Vi Sơn hồ sớm đã yên lặng trở lại, 30 vạn cá bột đã gieo xuống hồ, chớm thu là có thể thu hoạch, Lâm đại nhân coi như đã làm một việc công đức thật lớn, vừa được nhân dân yêu kính, vừa khiến Lạc Ngưng đối với hắn càng thêm say đắm.
338 Hồ Bất Quy nhổ nước bọt, vắt áo mưa qua một bên làm lộ khuôn mặt râu ria: - Cứ thế này mà đi tiếp thì mười ngày cũng không tới được kinh thành. Lỡ mất đại nghiệp kháng giặc Hồ, chúng ta sẽ là tội nhân thiên cổ.
339 Một trận "rầm, rầm" vang lên, những binh sĩ đang bận rộn hạ trại vội vàng bỏ công việc, cả đội liền tập hợp lại. Hồ Bất Quy phi tới như bay, không để ý nên chân dẫm vào nước bùn, thở hổn hển nói: - Lâm tướng quân, đây là khói do quân thám báo của ta phát ra, phía trước nhất định có tình huống dị thường.
340 - Đại ca, huynh làm sao thế này? - À, vừa rồi đi đường gấp quá, không cẩn thận ngã một cái, rơi vào vũng nước thôi. Lâm đại nhân mắt không chớp cười hì hì nói, trong lòng lại nhớ về hương vị sảng khoái đến từ ngực Từ tiểu thư.