361 - Để xem. . . Lý Phàn Long cười ha hả, vuốt râu khinh thường:- Đến mấy chữ này cũng không nhận biết hết. Lâm Tam, không bằng ngươi quay về mời vài vị tiên sinh dạy ngươi biết chữ, đọc sách đi, chớ để thành trò cười.
362 Cao cao phía sau bọn họ là một tấm biển, vừa rồi khi lên núi quá vội và cho nên Lâm Vãn Vinh không chú ý lắm, lúc này mới ngó lại, thấy tấm biển kia hùng tráng uy vũ, bên trên viết bốn chữ lớn tỏa ánh vàng lấp lánh "Ngọc Đức Tiên Phường.
363 Tiêu Thanh Tuyền mặc dù biết phu nhân muốn quyết liệt với thánh phường, nhưng tới giờ phút này, trong lòng nàng cũng đầy tư vị khó nói, nhìn tấm biển đổ thành tường tan vách nát, chỉ đành thở dài thật sâu.
364 - Từ tiểu thư đâu?Đỗ Tu Nguyên vừa tới bên người hắn, vội nói nhỏ bên tai:- Tướng quân, Từ tiểu thư xuống núi rồi. Xuống núi rồi? Không phải chứ, chơi lén ăn xong rồi bỏ chạy, trên thế giới này đâu có chuyện tiện nghi thế à.
365 - Tướng quân. Đỗ Tu Nguyện tuần lộ phía trước vội vàng chạy tới, sắc mặt nghiêm trọng vô cùng:- Phía trước có người chặn đường của đại quân ta. Là. . .
366 - Ta mặc kệ nàng là hoàng hậu hay không, dù sao nàng cũng là nương tử của ta, vì Lâm gia ta sinh nam dưỡng nữ, trọng trách đơm hoa kết trái này giao lên trên người nàng.
367 Trên bức thứ nhất là ở một cái miếu đổ nát, một vị tiểu thư mặt đỏ bừng, trốn sau tường đổ vừa bối rối lại vừa khẩn trương lộ đầu ra, một bóng nam tử trốn sau xà cửa, mặt mày lấm lét nhìn vào bên trong.
368 Tiêu tiểu thư thẹn đỏ ửng mặt, ôn nhu nói:- Con người chàng, vẫn cứ vô lại như thế. Nàng giãy mình thoát khỏi vòng tay Lâm Vãn Vinh, thận trọng đắp chăn lên cho Lý Hương Quân, lúc này mới chuyển người nắm lấy tay Lâm Vãn Vinh, cười duyên dáng.
369 Tiêu Thanh Tuyền khẽ phất tay áo, thản nhiên nói:- Ngươi là một công công chấp sự, làm sao nhận ra được ta?Một câu này của Tiêu Thanh Tuyền, không khác gì thừa nhận thân phận của mình.
370 Rồi kệ luôn đồng xu rơi xuống đất kia, hắn lại lấy một đồng xu mới từ trong ngực ra, thổi một hơi vào. Ngón cái búng lên. Đồng xu vang lên tiếng long coong trong trẻo lăn đi một đoạn, mắt Lâm Vãn Vinh dán chặt vào nó, thấy đồng xu kia lăn không xa, quái sự lại xuất hiện, đồng xu này không ngờ cũng.
371 - Ta. . . ta không hề nói dối. Từ Vị lắc đầu:- Tô trạng nguyên, lão hủ cả đời làm bạn với thi họa, vẽ gì người nào vẽ, vẽ vào năm nào, lão hủ lướt mắt qua liền biết không tám chín thì gần mười phần.
372 Trong đầu Lâm Vãn Vinh 'ong' một tiếng, mặt cắt không còn giọt máu, lắp ba lắp bắp:- Lão gia tử, ngài nói vậy là ý gì? Nàng ta nữ nhi do Tiêu phu nhân sinh ra, ngài làm sao hạ thủ được?Giọng Hoàng đế đều đều:- Là con của Quách tiểu thư quả không sai, nhưng vậy thì sao? Trẫm muốn giết một người, chẳng lẽ còn hỏi nàng ta là nữ nhi của ai? Lâm Tam, ngươi làm sao lại ấu trĩ thế?Thấy Hoàng đế ngang ngạnh như vậy, lại nhớ tới dung nhan như hoa của Đại tiểu thư, khí huyết Lâm Vãn Vinh trào lên, hai mắt đỏ rực:- Ấu trĩ thì sao? Cũng không nên loạn sát, hơn nữa lại là kẻ đời sau của cố nhân.
373 Từ Vị và Lý Thái đánh giá Lâm Tam từ đầu xuống chân: "Nam thì đúng là nam, nhưng nói là mỹ nam, tựa hồ còn khiếm khuyết hơi nhiều. " Hai người nhìn nhau, cố nhịn cười,Từ Vị vô cùng thận trọng nói:- Nếu là thi hành mỹ nam kế, chẳng phải là không thể, chỉ là có thể đổi người khác đi hay không, như vậy chắc hơn một tí.
374 Hai tên thủ vệ vội đáp:- Kiệt đại nhân, chẳng lẽ ngài cũng biết tiểu vương gia. - À, biết, biết chứ, đương nhiên là biết, ta thường hành tẩu trong ngoài cung, sao có thể không biết tiểu vương gia chứ? Tiểu vương gia và tài lộc nhà ta còn là huynh đệ kết bái đốt giấy vàng nữa đó.
375 Thục trung lưỡng đỗ quyên. . . "Từ Trường Kim lẩm nhẩm, trên mặt nổi lên từng áng mây hồng, cánh tay nhỏ run lên, muốn nhận lấy cành hoa kia, nhưng lại có chút do dự không rõ.
376 - Điều này, Trường Kim muội à. Hắn lắc đầu than, dè dặt nói:- Đừng nên như thế, muội cũng biết mà, ta sớm đã kết hôn rồi, với bản tính chính trực cương liệt của ta, khó mà có tình nhân ở ngoài, thỉnh thoảng ngoại tình mấy lần đã là quá lắm rồi.
377 Nhìn dáng vẻ của Từ Trường Kim này không giống tới đàm phán, Lâm Vãn Vinh cười phóng đãng:- Trường Kim muội, muội hôm nay thật là xinh đẹp, so với tiên nữ trên trời còn hơn ba phần.
378 Khó trách hôm qua thanh tửu kia có vẻ quái lạ, hóa ra là bị Đại Trường Kim hạ thuốc mê, cả ngày bắn nhạn, còn để nhạn mổ mù mắt. Vỗ vỗ cái trán hơi đau nhức, Lâm Vãn Vinh uốn éo đứng dậy, ánh mắt quét tới đóa hoa đỏ tươi trên giường kia, thần tình sửng sốt, tức thì ngây ra.
379 - Đại ca, chàng mất mầm mống gì, có quan trọng không?Lạc Ngưng và Thanh Tuyền đỏ bừng mặt, đồng thời khẽ phì một tiếng. Ngưng Nhi khẽ nói bên tai Xảo Xảo mấy câu, Xảo Xảo kêu lên kinh hãi, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, thẹn thùng gắt:- Đại ca xấu chết đi!Tiêu tiểu thư nắm lấy cánh tay hắn dùng sức nhéo một cái, khẽ than:- Chàng cứ làm những việc quái lạ, đàm phán với người ta cũng phải để ý đến người khác, lần này may mắn là Từ Trường Kim kia, nếu đổi là một người khác, vậy phải làm sao mới được đây?- Đúng, là không được.
380 Nhưng một câu nói của Lâm Tam vừa làm ông bừng tỉnh lại hối hận, vì sao người khác nhìn Đại Hoa ta thế nào, chúng ta phải khẩn trương như thế? Chẳng lẽ thể diện thực sự so với hưng vong của quốc gia, an nguy của bách tính trọng yếu hơn?- Từ tiên sinh, ta là người lòng không có chí lớn.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100