341 Ninh tiên tử nhìn về phía động đá giữa lưng chừng núi, khẽ cau mày: - Chẳng trách bọn chúng phải trốn ở nơi bí mật như thế, nguyên là có âm mưu ác độc.
342 Giữa nham động kia đột nhiên xuất hiện một bóng đen, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía ngoài thăm dò chung quanh, chiếc đầu lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ đang theo dõi tình hình bên ngoài.
343 Dưới vực nước chảy rất xiết, cuồn cuộn không ngừng, Hồ Bất Quy dẫn theo mấy vạn nhân mã tìm kiếm mất mấy canh giờ, ngoại trừ vài mảnh vải mắc ở trên cây, còn lại thì không thu hoạch được gì.
344 Tiểu nha hoàn Hoàn Nhi cười nói: - Tam ca ơi, đó là do tiểu thư Từ Trường Kim từ Cao Ly tới mời tiểu thư Xảo Xảo và Đại tiểu thư đi, hình như là có món đồ kỳ lạ gì đó để chơi, ngay cả phu nhân cũng đi luôn.
345 - Đại ca, huynh và phu nhân đã nói gì vậy? Xảo Xảo và Lạc Ngưng đi ra, thấy Tiêu phu nhân mặt đỏ bừng, giận dữ phất tay áo mà đi, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, liền mở miệng hỏi Lâm Vãn Vinh.
346 - Ta đến đây cũng chính vì việc này. Lâm Vãn Vinh gật gù, vỗ bả vai Đỗ Tu Nguyên cười: - Có phải là mấy tên người Hồ có ý muốn bắn pháo không? Đỗ Tu Nguyên giật mình nhìn hắn, ôm quyền nói: - Tướng quân thật thần cơ diệu toán, thuộc hạ tự thẹn không bằng.
347 - Không tìm thấy à? Lâm đại nhân hừ một tiếng: - Con tiểu súc sinh này chạy nhanh thật! Nếu để ta tìm thấy thì nhất định cho nó biết lễ độ. Ồ! Lộc huynh, vừa rồi chúng ta nói tới đâu nhỉ? Lâm đại nhân cứ nhùng nhằng lôi kéo, nhưng Lộc Đông Tán nào có thời gian dây dưa với hắn, đành vòng tay hành lễ: - Lâm đại nhân, bây giờ cũng đã lục xoát cả xe rồi, con mèo Ba Tư kia rõ ràng không phải do ta mang đi.
348 - Tướng quân, con Hãn Huyết bảo mã này. . . Hứa Chấn còn trẻ tuổi, trông thấy Hãn Huyết bảo mã Lâm Tam cưỡi, tỏ ra rất lưu luyến. Kỵ binh vốn yêu ngựa, hắn lại là tinh binh do Hồ Bất Quy tự tay dìu dắt, kỵ thuật tinh thông, cũng chẳng thua kém người Hồ, khát vọng đối với con Hãn Huyết bảo mã này tất nhiên càng hơn cả người thường.
349 Từ Trường Kim khép mắt lại, hai giọt lệ từ từ lăn dài trên đôi má đang dần rực theo ánh lửa hồng. Làn da mịn màng óng ánh kia càng trở nên lung linh mê hoặc, dường như chỉ cần một tiếng đàn khe khẽ cũng có thể làm nàng tan chảy.
350 Bước ra khỏi cửa thì bên ngoài trời đã đổ mưa, vạn vật như được hồi lại sức sống. Từng giọt từng giọt mưa xuân đập vào mặt, thật là lạnh lẽo, khiến thần trí người ta tỉnh táo hẳn.
351 Một đêm nồng ôn nhu thủ thỉ, tự nhiên cũng chẳng cần diễn đạt bằng lời. Mưa phùn xào xạc rơi mãi không ngừng, Lâm Vãn Vinh đang say giấc, chợt thấy một bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng lay hắn: - Đại ca, dậy, dậy.
352 - Các khanh bình thân. Lão Hoàng đế khàn khàn phán ngắn gọn, khẽ cất tay ra hiệu. Toàn triều văn võ bá quan đồng thanh đáp tạ, cung kính đứng lên. Lâm Vãn Vinh quan sát cẩn thận nữ nhân sau rèm, chỉ thấy nàng ta lẳng lặng ngồi tại chỗ, không nói, không cười, thân hình vô cùng tuyệt mỹ.
353 Gương mặt Hoàng đế thoáng rung động, trầm ngâm một hồi lâu rồi hỏi: - Lâm Tam, ngươi hẳn đã nghe ý kiến không nên vọng động của Thành Vương huynh. Việc này liên quan đến vận mệnh của Đại Hoa ta, tuyệt đối không thể xem nhẹ.
354 Lần đầu gặp gỡ bên hồ Huyền Vũ, ngẫu nhiên hội ngộ tại Diệu Ngọc Phường, tỏ bày trong Tiêu gia nội trạch, hoan tình giữa lúc vượt núi. . . , từng cảnh, từng cảnh như cuốn phim lướt qua trong đầu hắn.
355 "Vạn bàn phiền não sự, giai tại ngọc phật trung!" Lâm Vãn Vinh đọc xong tờ giấy liền ngẩn ngơ. Hai câu này kệ không ra kệ, đố không ra đố, rốt cuộc có nghĩa gì? Xét theo ý tứ của câu chữ, hình như nói về chùa Ngọc Phật.
356 Đỗ Tu Nguyên cả kinh, nhìn lướt qua bức tượng Phật Di Lặc, nhỏ giọng can ngăn: - Tướng quân, điều này có chút không ổn, phải không? Theo như tôi biết, bức tượng Phật nằm này do chính Thái Tổ hoàng đế dựng nên.
357 Tiêu Thanh Tuyền chậm rãi xoay người lại, lộ ra trước mắt Lâm Vãn Vinh gương mặt tuyệt sắc ngày đêm thương nhớ bấy lâu. Mái tóc như mây nhẹ bay, da thịt trơn bóng nhẵn nhụi không chút tì vết tưởng chỉ thổi nhẹ cũng rách, mày liễu tinh tế như làn nước tháng ba mùa xuân, con ngươi đen thăm thẳm khác nào bầu trời sao vô tận, môi nhỏ đỏ tươi như son, đôi má trắng nõn tựa ngọc, hai hàng lệ châu chậm rơi, đôi mày cao khẽ cau dường đang sầu oán vô hạn.
358 - Lâm Tam, Lâm Tam. . . Bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ, giọng người con gái lo lắng, Tiêu Thanh Tuyền khẽ biến sắc, vội kéo Lâm Vãn Vinh về phía sau mình.
359 Liễu Sĩ Nguyên mặt trắng như tờ giấy, vội thối lui mấy bước, đưa mắt cẩn thận dò xét, chăm chăm nhìn Lâm Vãn Vinh rồi kêu lên:- Đại đấu vua câu đối bảy tỉnh, đoạt khôi (về nhất) Kim Lăng tái Thi hội, diệt phỉ bắt cướp tại Sơn Đông, trong kinh giận hạ quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán, Ngư Dược Long Môn Lâm Tam trên Vi Sơn hồ (1), thật đúng là ngươi?Đối với những sự tích về Lâm Tam, Liễu Sĩ Nguyên vô cùng quen thuộc, hiển nhiên là đã nghe qua thanh danh của hắn.
360 Lâm Vãn Vinh lúc này đã không khách khí nắm lấy tay Thanh Tuyền vội vàng chạy ra bên ngoài. Những cánh hoa đào rực rỡ rơi lả tả trên vai hai nữ nhân, khiến bọn họ dường như trở thành những hoa tiên giữa đào nguyên, xinh đẹp vô song.