381 Lâm Vãn Vinh sợ đến nhảy dựng lên, tiến lên một bước muốn đoạt trủy thủ của nàng. Tiêu Ngọc Sương tức giận, trong miệng hừ một tiếng, mũi đao sáng loáng liền muốn đâm tới:- Ngươi mới nghĩ quẩn đó, ta tới là để tính sổ với tên phụ tình ngươi.
382 - Ngươi làm cái gì đây? Mau thu lại. - Phu nhân chẳng lẽ là chê sính lễ này quá ít?Lâm Tam lắc đầu, vẻ mặt nghiêm chỉnh:- Phu nhân, những thứ này cùng tính mệnh, trinh tiết của ta được liệt vào Lâm gia tao bảo, tuyệt chẳng hư danh vô ích.
383 - Nhị tiểu thư nói vậy thật quá tốt rồi, ta nhất định cương quyết quán triệt chỉ thị của nàng, duy trì nguyên tắc công bằng, công chính và công khai, làm nàng và Đại tiểu thư sống vui vẻ khoái hoạt.
384 "Thật sự không chết?" Cả người hắn trên dưới mồ hồi lạnh đã ướt đẫm quần áo, nhưng trong lòng vừa mừng vừa kinh ngạc khó tả bằng lời. : "Một lần không chết là may mắn, hai lần không chết là vận khí, lần thứ ba này không chết, đó chính là phúc duyên của Lâm mỗ rồi.
385 Sương đêm ướt đẫm, một lớp sương mù mong manh đọng trên tóc mai của Ninh Vũ Tích, thanh khiết vô cùng, trong ánh trăng nhàn nhạt, óng ánh như pha lê. Mặt nàng đẹp như ngọc, ngón tay thon thon, áo trắng hơn tuyết, những sợi tóc nhẹ nhàng vờn bay trong gió lạnh, phảng phất như tiên tử từ trên cung trăng hạ xuống phàm thế, cái vẻ thanh lệ tuyệt trần đó làm Lâm Vãn Vinh nhìn tới ngơ ngẩn.
386 Ninh Vũ Tích kinh hãi, cánh tay đang nắm lấy hắn đột nhiên buông thõng xuống, Lâm Vãn Vinh rơi xuống thêm vài xích, a lớn một tiếng. Ninh tiên tử choàng tỉnh, cổ tay nhanh chóng duỗi ra nắm chặt lấy cổ áo của hắn, lúc này thế rơi của hắn mới ngừng lại.
387 Ninh Vũ Tích trong bạch y tựa như tiên nữ, đứng yên trên mỏm núi, ánh trăng phủ lên gò má xanh xao của nàng trông thật tuyệt mỹ, tâm tưởng nàng như hòa nhập với đất trời.
388 Lâm Tam nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệnh, không nghe thấy tiếng hít thở, trong tay còn nắm chắc bảo kiếm Ninh Vũ Tích đưa cho. - Ngươi, cứ như vậy mà chết sao?Ninh Vũ Tích khe khẽ ngồi sụp xuống, nước mắt từ từ ứa ra:- Ngươi nhiều lần xả thân cứu ta, nhưng lại khi nhục ta.
389 Lạc Ngưng vén rèm xe ngựa lên, nhìn lướt qua bên ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi. Ánh trăng phủ kín, Ngọa Phật Tự đổ nát khắp nơi là tường vỡ vách tan, hiện lên giữa ánh sáng mịt mờ.
390 Tiêu Thanh Tuyền đứng ở bên bờ Tuyệt Phong, khuôn mặt xanh xao, trong mi mắt mang một nỗi ưu sầu mơ hồ. Gió núi lùa trên váy và tóc nàng, phấp phới như tiên tử giáng xuống trần gian.
391 - Trên lý thuyết mà nói, ta nên trở về, bởi vì ngoài Thanh Tuyền, Xảo Xảo, Ngưng Nhi, còn có đứa bé sắp sinh ra của ta, họ đều ở nơi đó đợi ta. Nhưng theo tâm lý mà nói, ta lại muốn ở đây cùng tỷ.
392 Thoải mái nằm thêm một lát, vẫn không thấy bóng dáng Ninh Vũ Tích đâu, không biết nàng đi đâu làm gì rồi. Lâm Vãn Vinh rời giường thu dọn một chút, chậm rãi đi ra ngoài động.
393 Lạc Ngưng kinh hãi, vội vàng giữ lấy tay nàng:- Tỷ tỷ, tỷ người mang thai, sao có thể lên xuống bôn ba mệt nhọc, hay là muội đi, muội và Chỉ Tình tỷ tỷ tương giao thân thiết, tỷ ấy nhất định sẽ nể mặt muội.
394 Lâm Vãn Vinh lấy kính viễn vọng rà soát một lượt. Mấy khẩu hỏa pháo này kích cỡ cực lớn, nòng pháo thô dài, vừa nhìn biết ngay là loại đã qua cải tiến, uy lực không thể tầm thường được.
395 Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng, cảm thấy từng cơn giá lạnh truyền vào tay. Với công phu của Ninh Vũ Tích, chuyện này thực sự là không thể tưởng tượng nổi.
396 Thấy Lâm Vãn Vinh mất hết hứng thú, Tiêu tiểu thư cũng chẳng còn cách nào chỉ đành nắm tay hắn dịu dàng nói:- Chàng yên tâm, có thiếp ở đây, nhất định sẽ chăm lo cho sư phó thật tốt.
397 Lâm Vãn Vinh đứng đắn dõng dạc nói, Tiêu phu nhân khẽ ừ một tiếng, không thốt thêm câu nào nữa. Nhị tiểu thư thấy nương thân im lặng, liền kéo hắn về phòng, đẩy cửa tiến vào, thấy bên trong phòng vẫn giữ tình trạng như ngày hắn bị bắt đi, không dính chút bụi.
398 - Quỷ nha đầu, nói năng linh tinh. Tiêu phu nhân lắc đầu cười khẽ, mặt đờ ra, rụt tay lại:- Đợi tới khi Ngọc Nhược trở về, làm lễ bù vào là được rồi, cần thay thế làm gì? Lâm Tam, ngươi nói đúng không?- A, đúng, đúng.
399 - Cái này, Từ tiểu thư, không phải đang nói ta chứ?Lâm Vãn Vinh cười lớn, hồn nhiên như không có gì. Từ Chỉ Tình cụp mi mắt xuống, điềm đạm đáp:- Nguyên soái, trong doanh trướng này đều là thống soái tướng lĩnh đại quân kháng Hồ của chúng ta, toàn những người có thể tin cậy, duy nhất có người mới tới này là ngoại lệ.
400 - Vấn đề này của Chỉ Nhi, cứ tính là một lần khảo nghiệm đi. Chư vị có kiến giải gì, cứ việc nói hết ra. Bản soái đã có lời trước, nhân tuyển cho vị trí thống lĩnh hữu lộ tiên phong do các vị phán xét.