441 - Lâm đại nhân, ngài dám bắn pháo bên trong vương phủ, ngài. . . ngài đúng là gan lớn bằng trời. . . Xa xa trên mặt nước nổi lên những cơn sóng dập dồn, những vòng sóng rất đẹp từ từ lan ra bốn phía, cuối cùng tan biến đi.
442 - Ta tính toán thế nào ấy nhỉ. Làm sao lại tính ra ba vạn lượng cho được. Xấu hổ, xấu hổ! Lâm huynh đệ lòng dạ cao nhã, công chính thanh liêm, thật sự là một tấm gương đáng học tập.
443 Lâm Vãn Vinh gật gù, đột nhiên hỏi: - Cao đại ca, bên ngoài thành phòng bị thế nào?- Ngươi cứ an tâm đi. Cao Tù cười nói: - Bên ngoài thành có Từ đại nhân tự mình trấn lĩnh, dựa theo phân phó của ngươi, đã sớm đem bố trí trận địa tản ra rồi, chỉ chờ con cá lớn kia cắn câu thôi.
444 - Tướng công, vì sao phải triệt xuất nhân mã?Tần Tiên Nhi hỏi câu này cũng đã thay cho tâm tư Hứa Chấn. Sắc mặt Lâm Vãn Vinh trở nên nặng nề, chỉ vào màn khói dày đặc ở phía bắc, chậm rãi hỏi: - Tiểu Hứa, ngươi nhìn xem đó là cái gì?- Hẳn là khói khi hỏa dược nổ tung.
445 Lâm đại nhân sợ đến tim gan lộn tùng phèo. Tần Tiên Nhi mỉm cười còn đang muốn nói gì nữa, bất giác đất dưới chân lại rung chuyển, rừng cây cách đại doanh không xa bỗng bùng lên ánh lửa dày đặc, trong nháy mắt cháy phừng phật.
446 - Tướng quân, Thành vương đã áp giải vào trong cung rồi!Lâm Vãn Vinh ngồi trên ghế lăn, ở một chỗ cao, nhìn khói súng nơi xa xa mà ngẩn người. Hứa Chấn nhìn thấy hắn tâm tình không tốt, âm thanh hồi báo nhất thời nhỏ xuống rất nhiều.
447 "Từ Cao Ly tới, thư gửi cho ta, lại là một nữ nhân? Ở đó có ai nhỉ?!" Lâm Vãn Vinh có vẻ hơi bối rối, vội vàng tiếp nhận phong thư rồi mở ra, vừa nhìn thoáng qua, sắc mặt hắn lập tức đại biến.
448 Hoàng đế trịnh trọng gật đầu: - Vậy tìm trong cảnh nội Đại Hoa ta mười vị thanh niên tuấn kiệt có nhân phẩm đạo đức, báo cho Cao Ly công chúa, để nàng tự mình lựa chọn, trẫm sẽ tứ phong công danh lợi lộc.
449 Hoàng đế gật gù, ngăn Từ Vị đang còn cố muốn nói gì đó, cương quyết bảo: - Vốn là tay chân, huyết mạch tương liên, người có thể bất nhân, trẫm há có thể bất nghĩa? Chư khanh không cần nhiều lời, tâm ý trẫm đã quyết, cứ xử trí như thế đi, tuyệt không sửa đổi! Cao Bình, lập tức viết chỉ, chiếu cáo thiên hạ vạn dân!Hoàng thượng đã có chủ ý, ai còn dám nhiều lời.
450 Lâm Vãn Vinh khó xử kêu lên: - Lão gia tử, việc này quá khó khăn! Lý Thái tướng quân dong ngựa cả đời, chém giết người Hồ vô số, đến cả bộ dạng của Đột Quyết Khả Hãn như thế nào cũng chưa thấy qua, huống chi ta lần đầu tiên đi! Đừng nói bắt Đột Quyết Khả Hãn, chỉ cần có thể không bị Đột Quyết bắt, ta đã phải niệm A di đà phật rồi!Nghe hắn nói đáng thương như vậy, mặt làm ra vẻ bi thảm, hoàng thượng lắc đầu cười nói: - Chưa xuất chinh, sao mà nói lời ủ rũ như vậy! Ngươi bắt Đột Quyết Khả Hãn không nổi, vậy người Đột Quyết muốn bắt ngươi chẳng phải cũng khó khăn vô cùng sao? Trẫm chỉ hy vọng ngươi lần này tòng quân, có thể làm tăng uy phong sĩ khí Đại Hoa ta, đảm bảo biên giới Đại Hoa an bình.
451 Cố Thuận Chương cười nói: - Lão phu nói với ngươi về việc này, kỳ thật là có chút tư tâm. Khuyển tử Bỉnh Ngôn của ta tương giao với Thành vương rất tốt, nghe nói hắn đã rơi vào tay ngươi? Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, mỉm cười gật đầu: - Ta hiểu rồi, Cố tiên sinh đến là vì chuyện kia.
452 Hắn muốn mặc vội quần áo, tay chân khua loạn. Dưới lầu có tiếng bước chân lẹp xẹp vọng lại. Một tiểu nha hoàn vén rèm tiến đến: - Tam ca, huynh gọi muội.
453 Cao Tù vừa nghe thế cảm thấy rất khẩn trương: - Cần ta triệu tập binh mã âm thầm bảo vệ không? Mười vạn đại quân đủ chứ?!"Lão Cao này cái gì cũng dám nói vậy hả? Mười vạn?! Ta ngất!" Lâm đại nhân hừ một tiếng, nói thẳng: - Đệ muốn làm là một chuyện trọng yếu phi thường, thuộc loại cơ mật cao nhất của Đại Hoa, ngoại trừ huynh và đệ, không cho phép người thứ ba biết được.
454 Cao Tù kinh hãi thất sắc, vội vàng ôm lấy thân thể Lâm Vãn Vinh, chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, mặt lộ vẻ khốn đốn, mi mắt cơ hồ muốn dính vào nhau.
455 - Là thần tiên tỷ tỷ, là nàng, nàng nghe ta gọi rồi!Cái gì thần tiên tỷ tỷ, Cao Tù chẳng biết hắn đang nói về ai, nhưng thấy Lâm huynh đệ hưng phấn như thế, cũng biết người này đối với hắn cực kì quan trọng, liền cười nói: - Tiểu thư nhà nào mà hát hay thế nhỉ, đến cả lão Cao ta vốn là loại thô kệch mà nghe cũng thấy cảm động.
456 Lâm đại nhân cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên:- Không thể nào, ta giữ bí mật công việc rất kỹ mà, ngoại trừ ta và Cao Tù, các nàng làm sao có thể biết được.
457 Lạc Ngưng giúp hắn mặc áo trong, rồi đến khôi giáp, rồi ngắm nghía từ trên xuống dưới, vô cùng cẩn thận chỉnh sửa giáp trụ của hắn cho thật ngay ngắn.
458 Lâm Vãn Vinh khi cầm binh ở Sơn Đông chỉ là đi tiễu phỉ, địch ít ta nhiều, lại có hỗ trợ sung túc, chiếm ưu thế lớn về lương thảo và binh lực, nhắm mắt lại cũng dám đánh.
459 - Ủa, không phải đây là Từ Tiểu Thư sao?Lâm tướng quân tươi cười, vội vàng phất tay: - Các huynh đệ, mau chào Từ quân sư!- Từ quân sư!Binh lính thủ hạ hắn quả thật được huấn luyện cực tốt, Lâm tướng quân vừa ra lệnh, mấy ngàn người giơ đao thương lên cao, cùng nhau hô lớn, thanh âm thấu đến tận trời xanh.
460 Từ Chỉ Tình nhìn thoáng qua bản đồ rồi vòng một vòng, đông từ Ngũ Nguyên, tây tới Y Ngô, ra ngoài Thương Sơn, về phía bắc là một vùng đất rộng lớn, đều là phạm vi thế lực của Đột Quyết.