461 - Nơi này gọi là Khắc Tư Nhĩ (Kizil), cách Hưng Khánh tám trăm dặm về phương bắc, gần với Kiếm Thủy và Tát Ngạn Lĩnh(núi Sayan), chính là căn cứ và vương đình của Đột Quyết, nói đơn giản, Khắc Tư Nhĩ chính là Đột Quyết thành.
462 Mã đội có người Đại Hoa da vàng mắt đen, ở giữa còn kèm theo vài dị tộc có thân thể cao hơn người Đại Hoa bình thường, mũi cao thẳng, đôi mắt xanh thẳm.
463 Người nói ra câu đó là Vu Tông Tài phó tiên phong của tả lộ quân, tuổi trẻ khí thịnh. Hắn vỗ vỗ chiến đao bên hông lộ vẻ tức giận, nghiến răng nói: - Mạt tướng bất tài, nguyện vì đại quân đi tiên phong, xâm nhập thảo nguyên, một trận sống mái với người Hồ.
464 - Ninh Tiên tử, Vũ Tích, nàng ở đâu?!Bất chấp mấy trăm binh sĩ vây quanh đang kịch chiến với người Hồ, hắn đứng giữa đường lớn, ngửa mặt lên trời thét dài, giống như một con sói hoang tru lên thê lương trong Đại mạc, thanh âm bao trùm qua tiếng đao thương chan chát, tiếng chiến mã hí vang, bay thẳng đến tận trời cao.
465 Cao Tù tỏ ra nhân nghĩa phẫn hận, nước miếng văng tung tóe. - Cướp nữ nhân Đột Quyết không gọi là cướp? Thật hay quá*! À. . . không. . . Cao đại ca huynh nghe lầm rồi, đệ nói là.
466 Không thể 'báo thù' cho tỷ muội Đại Hoa, Cao Tù quả là không cam lòng, ở trong thành lục lọi suốt một ngày, rốt cuộc cũng lầm lũi quay về. Lâm Vãn Vinh thì vẫn hi hi ha ha không thèm để ý, hắn chỉ xem 'Nguyệt Nha Nhi' chỉ là một đoạn kỷ niệm thật đẹp khi hành quân, cũng giống như mùa xuân nơi tái ngoại, chỉ có thể ngộ không thể cầu.
467 Không chỉ Từ Chỉ Tình, Tả Khâu, mà đến cả Hồ Bất Quy và Đỗ Tu Nguyên vốn đi theo hắn đã lâu cũng lắp bắp kinh hãi. Từ Chỉ Tình nhìn hắn tràn đầy vẻ trông mong: - Phương pháp thoái lui như thế nào, ngài nói nhanh lên.
468 Hoàng hôn, cát vàng, một cô gái xinh đẹp tiều tụy. . . Trước mắt giống như một bức tranh thủy mặc nơi tái ngoại, mông mông lung lung nhưng vẫn vô cùng chân thật.
469 Những kỵ sĩ trên lưng ngựa thân mặc chiến bào bằng da, đầu đội mũ lông, ánh mắt màu xanh lam hung tợn điên cuồng, cái mũi cao nhọn như tính cách ngựa bất kham của dân tộc Đột Quyết.
470 Người Hồ chèn ép trăm năm, vô cùng khổ sở, chung qui sáng nay cũng đã được rửa sạch, Đại Hoa đã chờ đợi thời khắc phấn khởi hân hoan này quá lâu rồi. Trận đầu tuy chỉ diệt được hơn bốn vạn quân địch, những lại là trong tình thế nhân số chiến lực Đại Hoa ở thế yếu, một chiến dịch kinh điển, hoàn toàn có thể đưa vào sách giao khoa.
471 - Ngài có kế sách gì, mau nói đi!Từ Chỉ Tình mừng rỡ vô cùng, vội vàng thúc giục hắn. Lâm Vãn Vinh ngưng thần nhìn bản đồ, ung dung trình bày: - Đại Hoa chúng ta có câu, đó là binh mã chưa động, lương thảo đã đi trước.
472 Những câu nói ngọt ngào của nàng không ngừng văng vẳng bên tai Lâm Vãn Vinh, khiến Lâm Vãn Vinh lặng người hồi lâu: "Đúng vậy, ta khờ quá không? Sự tình nguy hiểm như vậy, làm sao lại đổ lên trên đầu mình chứ, việc này không phải phong cách của ta!" Hắn nghĩ tới nghĩ lui, bỗng giật mình ngộ ra: "Khi bảo vệ quốc gia, trên chiến trường đầy máu lửa, phàm là nam nhi nhiệt huyết, xem ra không tránh khỏi việc 'thân bất do kỷ'!" Đây là khát vọng ẩn náu trong lòng mỗi người.
473 - Lâm huynh đệ, ngươi xem kìa, là Từ tiểu thư tới tiễn chân chúng ta. Cao Tù nhỏ giọng nói. Lâm Vãn Vinh quay lại nhìn ngọn núi phía Đông, bóng dáng xinh đẹp của Từ Chỉ Tình mờ hiện ra dưới bình minh như cánh hoa vươn thẳng trên đỉnh núi.
474 Hồ nước này thật lớn, nằm giữa rừng rậm và ngọn Hạ Lan sơn cao chót vót, tựa như những mũi dao chĩa lên trời. Ngàn năm qua, do nước chảy cùng phù sa bồi đắp, tại ngọn núi đó hình thành một cái hẻm núi hùng vĩ, đá vụn nằm san sát tựa như rừng, cực kỳ khó đi.
475 Lâm Vãn Vinh phất tay lên, trầm giọng nói:- Hồ đại ca, truyền lệnh xuống, để lại toàn bộ chiến mã ở nơi này, tất cả mọi người hành trang gọn nhẹ, chỉ mang vũ khí và thực phẩm, lập tức vượt qua khe núi.
476 - Ôi chao, Cao đại ca, không ngờ huynh mang cả những bảo bối này theo. Tiểu đệ bội phục vô cùng. - Đương nhiên phải thế rồi. Cao Tù nói hùng hồn:- Những bảo bối này thật đúng là thuốc tốt cần có khi rời nhà hành tẩu giang hồ.
477 Mấy trăm quân sĩ nấp đằng sau hắn ào ào nhảy lên mặt nước, thân trên để trần, giơ cao chiến đao, tinh thần ai ai cũng phấn chấn, giết vào doanh trại địch như một trận gió.
478 Hồ Bất Quy hưng phần và kích động kể lại, sau năm ngày, đây là lần đầu tiên kể từ khi đám cô quân bọn họ rời khỏi đại quân có được tin tức của hẻm Hạ Lan sơn.
479 - Lâm đại ca, có phải hành tung của chúng ta bị nhìn thấu rồi?Nhìn thấu hành tung? Lâm Vãn Vinh nghĩ một lúc rồi chậm rãi lắc đầu:- Vậy không thể nào! Hóa trang đột kích vốn là quyết định nhất thời của chúng ta, trừ chính chúng ta ra không còn ai biết nữa.
480 Thời khắc bước chân vào Ba Ngạn Hạo Đặc đã đến, trong lòng tất cả tướng sĩ Đại Hoa đều dâng lên cảm giác bi tráng, máu huyết sôi trào. Bọn họ tới đây chính là vì Ba Ngạn Hạo Đặc.