501 Thiếu nữ Đột Quyết vừa xấu hổ vừa mơ hồ nhìn hắn:- Ngươi đang nói gì vậy, ta không hiểu!Lâm Vãn Vinh không nhanh không chậm lắc đầu, mỉm cười nói:- Một diễn viên giỏi không chỉ phải học phân biệt thời gian địa điểm, hơn nữa càng phải biết khống chế ánh mắt của bản thân.
502 Lão Cao ừm một tiếng, lầm bẩm:- Từ tiểu thư thông minh trí tuệ, nàng ta nhất định sẽ nhận được tin tức, nói không chừng lúc này đang nghĩ biện pháp liên lạc với chúng ta đó, Lâm huynh đệ cứ yên lòng đi.
503 Nhớ tới khuôn mặt giận dữ, bẽn lẽn, e thẹn tối qua của Ngọc Già, tựa hồ diễn xuất của thiếu nữ này đã đạt mức lư hỏa thuần thanh, không chê vào đâu được.
504 - Diệu kệ! Quả nhiên là diệu kế, với nhan sắc và trí tuệ của Ngọc Già, ắt cũng phải là đại nhân vật có khả năng nghiêng trời lật biển trong người Hồ. Do Hách Lý Diệp ngàn dặm truyền tin, lại có kim đao dẫn dụ, Ngọc Già lấy thân hứa hẹn, không phải lo người Hồ không tin.
505 "Ngân châm đã lâu không thấy! Mũi châm tuy lạnh nhưng lại làm lòng người ấm áp!" Lâm Vãn Vinh như vớ được báu vật nhảy cẫng lên, nhìn khắp bốn phía, vô cùng sung sướng gào lớn:- Ninh tiên tử, thần tiên tỷ tỷ, tỷ ở đâu?Bốn phía vắng lặng, ngoại trừ tiếng thở của các tướng sĩ, không nghe được bất kì gì khác thường.
506 Nàng quan sát tỉ mỉ Lâm Vãn Vinh rồi cười khẩy, ngón tay nhẹ nhàng phe phẩy lọn tóc bên tai, động tác mềm mại uyển chuyển, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra nét quyến rũ mê người, phong tư kiều mị, phảng phất như thiếu phụ u uẩn kiêu sa, nhưng lại ẩn chứa nét dụ hoặc, khiến người ta mê say đến cực điểm.
507 Sau nhiều ngày li biệt, hôm nay An tỷ tỷ đã đứng sờ sờ ở trước mặt. Lắng nghe giọng nói như chuông ngân, nhìn thấy nàng tự nhiên tươi cười, trong lòng Lâm Vãn Vinh ngây ngất đến nổi không thể nói thành lời.
508 Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn: "Bảo ta đi xé quần áo trên người Ngọc Già ư? Ta không có nghe sai đó chứ?!" Hắn nhăn nhó cả nửa ngày, ngại ngùng hỏi: - Tỷ tỷ, chuyện này.
509 Không biết khi nào quần áo của Lâm Vãn Vinh đã tụt hết, nhìn ngực và cánh tay trần của mình, hắn mơ mơ hồ hồ cười nói: - Sư phụ tỷ tỷ, ngủ ngon quá, nàng cởi áo ta ra làm gì?Hắn ngáp một cái, thò tay ôm sang bên cạnh, vừa đưa tay ra đã thấy có gì đó không đúng, con mắt mở to ra.
510 Nhớ tới sự việc đêm qua, Lâm Vãn Vinh nghiêm túc hỏi:- Hồ đại ca, ngươi hiểu biết rộng rãi, ngươi nói xem, nếu trên thân thể một người Đột Quyết xăm hình kim lang (sói vàng), vậy là đại biểu cho ý nghĩa gì?- Hình xăm sói vàng?Hồ Bất Quy trầm tư một hồi, nhíu mày chầm chậm lắc đầu:- Theo ta biết, đầu lĩnh của mỗi một bộ lạc người Hồ hoặc là công thần có công đều thích xăm hình sói trên người.
511 Khi mới xuất phát, rõ ràng khi mặt trời ngả về tây còn là trời quang mây tạnh, đi được một tiếng, không ngờ mưa lại bắt đầu tí tách rơi. Mưa trên thảo nguyên và đồng bằng lục địa không giống nhau, nó không bị núi cao và vực sâu cản trở, thác mưa như cột trụ, đập thẳng lên mặt người ta, tạo ra sự đau đớn.
512 - Tiểu Hứa, ngươi làm sao tiến vào thảo nguyên, lại tìm thấy ta bằng cách nào?- Chuyện này kể ra thì dài lắm. Hai mắt Hứa Chấn hồng lên: - Từ ngày thứ ba sau khi Lâm tướng quân, Hồ tướng quân và Cao đại ca các người tiến vào hạp cốc, mấy chục vạn người Hồ liền triển khai tấn công hẻm núi Hạ Lan sơn điên cuồng.
513 - Lộc huynh khen nhầm rồi. Nói thật, trong những người Đột Quyết, ta hâm mộ nhất chính là Lộc huynh ngài. Nếu không phải là đánh trận, chúng ta cùng nhau uống rượu nói chuyện, đó cũng là một việc rất khoái hoạt.
514 Nghĩ đi nghĩ lại, chẳng làm sao hiểu được, dứt khoát chả thèm để ý đến hắn nữa. Nhét cả kim đao thư tín vào ngực, hướng về phía Hồ Bất Quy cười nói:- Tiếng Đại Hoa của Lộc Đông Tán này nói còn miễn cưỡng, sao viết ra lại không cả bằng được ta.
515 - Đây là sao vậy nhỉ?!Hai người lão Cao đưa mắt nhìn nhau, trong lòng tràn đầy nghi vấn. Hồ Bất Quy lấy túi nước giắt ở hông ra, đưa cho Lâm Vãn Vinh nói:- Trời nóng thật! Lâm tướng quân, mau, uống ngụm nước!!Lâm Vãn Vinh lau giọt mồ hôi, xua xua tay, đẩy túi nước lại:- Hồ đại ca, ngươi dùng đi, ta vừa mới uống qua rồi.
516 Hồ Bất Quy bới cát, cẩn thận xử lý di hài dưới cây gỗ, đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, lớn tiếng kêu lên. Lâm Vãn Vinh nghe tiếng nhìn lại, dưới lớp cát dày đó ẩn ước lộ ra hai bộ di cốt hoàn chỉnh.
517 Khiến người ta lo lắng không chỉ có vậy, tiền dần vào sâu trong Tử Vong chi hải, gió lốc trong sa mạc cũng dần mãnh liệt lên. Không cần biết là ban ngày hay ban đêm, cát bay khắp nơi che lấp cả bầu trời, toàn bộ đều bị nhuốm thành một màu vàng rực, bức tường cát cao cao giống hệt như một con quay đang quay tròn, đang gào thét, đang gầm rú, lao về phía đội người ngựa, khiến cho tất cả mọi người đều bị chôn vùi trong cát, thậm chí đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn vô cùng.
518 - Tướng quân, cháo tới rồi đây. . . Hứa Chân chạy một mạch tới, sắc mặt hưng phấn đến đỏ bừng, trong tay hắn bưng một chiếc bát gỗ, bên trong là cháo nóng hổi, bên dưới lớp nước trong bốc hơi nghi ngút là một ít gạo và lương thực hỗn tạp chìm dưới đáy.
519 Tử Vong chi hải hoàn toàn u ám, cuồng phong gào thét ầm ầm, cát bay đá chạy, từ xa nhìn lại, hệt như một đám mây màu vàng đang mau chóng bốc lên. Bão táp gầm rú khắp bầu trời, bụi đất bị cuốn lên không ngớt, những tảng đá vỡ lớn nhỏ xoay tròn trong không trung sau đó thì lộp bộp rơi xuống đất.
520 Đã vất vả đi hơn hai mươi ngày trong La Bố Bạc, trừ những người cùng đi với mình ra, đây là lần đầu tiên sinh thấy một sinh vật khác. Lâm Vãn Vinh trong cơn mừng rỡ điên cuồng, quất mạnh roi ngựa, lớn tiếng kêu lên: - Mau, đi theo nó!Không đợi hắn nói xong, Hồ Bất Quy hưng phấn hét lớn một tiếng, thúc ngựa chạy lao lên trước như một làn gió.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100