521 - Ngươi, ngươi làm cái gì?!Thiếu nữ Đột Quyết vội vã nhảy tránh ra vài bước, cách hắn thật xa hệt như đang đề phòng một con sói hoang, hai mắt mở to, kinh hãi nhìn về phía hắn.
522 (* chiến tranh)Còn Ngọc Già thì lại tỏ ra trầm mặc vô cùng, thỉnh thoảng lại ngồi bên dòng suối ngơ ngẩn một hồi, lúc thì cười, lúc lại khóc, ở một mình chẳng thèm trò chuyện với Lâm Vãn Vinh câu nào.
523 Lý Vũ Lăng mừng rỡ hét lớn một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Chỉ thấy trên đỉnh Thiên Sơn mây mờ bao phủ, những đóa hoa tuyết giống như lông ngỗng từ trên trời rơi xuống, long lanh trong suốt, bay lả tả nơi đỉnh núi.
524 - Trong giây lát, băng tuyết sụp đổ mang theo tiếng hét thê lương. Tầng tầng lở xuống ngập núi, như những cơn sóng rung trời cuồn cuộn gầm thét, quay cuồng, những tảng băng khổng lồ rơi ào ạt, trong nháy mắt nuốt chửng tất cả.
525 Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt. Tiên tử lắc đầu: - Ngươi đó, thật sự chẳng biết gì cả. Ta hỏi ngươi, đêm đó ở trong trướng, An sư muội đã làm gì với Ngọc Già rồi, ngươi không biết hả?!"An tỷ tỷ làm gì với Nguyệt Nha Nhi?! Hình như chỉ cởi quần áo cô ta ra mà!" Thấy hắn mắt to mắt bé nhìn trừng trừng, biết hắn đoán không được, Ninh Vũ Tích bật cười, giơ bàn tay nhỏ bé lên tát nhẹ vào mặt hắn một cái: - Khi hai người thẩm vấn Ngọc Già, An sư muội có động thủ gì lên người cô ta không?Ấn tượng mơ mơ hồ hồ, An tỷ tỷ dường như thật sự có đụng chạm gì đó vào cổ Ngọc Già, Lâm Vãn Vinh nghi hoặc nói vẻ khó hiểu: - Vỗ vỗ một chút, cái này cũng tính là động thủ sao? Vậy thì mỗi ngày ta chắc đều động tay động chân với tiên tử tỷ tỷ rồi!- Sao lại kéo ta vào đây?!Ninh Vũ Tích đỏ mặt, chỉ đành bất lực lườm hắn: - Vỗ vỗ vài cái, tự nhiên không tính là đặc biệt! Nhưng nếu làm gì như thế này nữa thì sự việc đã hoàn toàn khác hẳn rồi.
526 Đợi một lúc lâu không thấy hắn trả lời gì cả, tiên tử sắc mặt đại biến, nước mắt chảy đầy mặt, gương mặt mĩ lệ bỗng tái nhợt đi: - Tiểu tặc, ngươi, ngươi không muốn.
527 Lâm Vãn Vinh lắp bắp kinh hãi. Trong bóng đêm mờ mịt nhìn không rõ khuôn mặt, nhưng chỉ cần nghe giọng cũng đủ biết là ai. Thân hình yếu đuối của Ngọc Già đang buộc vắt vẻo trên dây thừng, không ngừng run rẩy trong gió lạnh, hai tay nàng bám chặt lấy vách đá băng giá.
528 Qua dãy núi non trùng trùng điệp điệp, cái đập vào mắt đầu tiên là một tấm thảm xanh biếc mênh mông, trải rộng không ngớt, chạy thẳng về phía chân trời.
529 Nàng ngước nhìn trời, hai mắt trở lên u ám, thì thào trong cơn gió lạnh thảo nguyên vù vù bên tai, thân hình xinh đẹp của nàng nhè nhẹ lay động trong gió.
530 - - Bên kia núi Hạ Lan có động tĩnh ư?! Cũng là Hồ Bất Quy phản ứng nhanh nhất. - Tướng quân, ý của ngài là, Từ quân sư phối hợp với chúng ta trong việc bất ngờ tập kích Khắc Tư Nhĩ, có thể gây biến cố gì đó ở Hạ Lan.
531 Ánh lửa bập bùng hắt bóng xuống mặt nước, trong những làn sóng lăn tăn những ánh lửa như phiêu diêu bay bổng trên mặt hồ, bốn phía yên tĩnh vô cùng, chỉ có thể nghe thấy tiếng củi cháy tí tách.
532 - Tra xét!Hắn đem theo toàn là những dũng sĩ tinh nhuệ nhất bộ tộc, tuy chỉ có hơn trăm người, nhưng mỗi người đều có thân thủ phi phàm. Vừa nghe hắn ra lệnh, đám Đột Quyết lập tức rút loan đao sáng loáng, tách ra đi dọc theo doanh trướng phân tán khắp nơi, xục xạo kỹ lưỡng trong những bụi cỏ rậm rạp.
533 - Ta chỉ biết, tình cảm như vậy, Lâm huynh đệ nhất định sẽ không bỏ qua, tất cả mọi người đều thương yêu cả!"Tên dâm tặc này thật ra thời khắc nào cũng không quên được điểm này!" Lâm Vãn Vinh cười ha hả: - Cái gì bắt dê bắt chồng chứ, bây giờ ta còn chưa nghĩ xong, đến lúc đó tính tiếp đi! Mặt khác, mười vạn đại quân ở Khắc Tư Nhĩ sáng mai sẽ xuất phát, Hồ đại ca ngươi phái ra vài huynh đệ tinh anh đi xác nhận việc này.
534 Trở lại soái doanh, nằm xuống đống cỏ hỗn độn, nghĩ tới việc nơi này chỉ cách Khắc Tư Nhĩ ba trăm dặm, còn có tên Đột Quyết Hữu vương tinh minh đang đóng trại bên hồ cách đây hơn hai mươi dặm, hắn cứ trằn trọc lật qua lật lại, không sao ngủ được.
535 - Tỷ tỷ, chẳng lẽ nàng muốn sử dụng thuật dịch dung trong truyền thuyết, hóa thân làm Ngọc Già sao? Việc này không thể làm được đâu, sờ cô ta và sờ tỷ tỷ, rõ ràng là có hai loại cảm giác khác nhau.
536 Một tên lính trên người mặc quần áo người Hồ rộng thùng thình, giục ngựa chạy như bay, tiến thẳng về phía đám người Hồ Bất Quy. Lâm Vãn Vinh nhìn thấy rõ ràng, đây chính là một trong những binh sĩ cùng Hứa Chấn đi thám thính động tĩnh của người Hồ.
537 - Ác quá, lần sau ta không cho làm như vậy nữa. Bằng không, ta sẽ có thù tất báo đó. Ngọc Già khẽ liếc hắn vài lần, thở dài nói: - Theo thân phận chúng ta mà nói.
538 - Chẳng lẽ là người Hồ phát hiện ra chúng ta?Hồ Bất Quy cả kinh, vội vàng yểm hộ trước người Lâm Vãn Vinh. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng: - Hồ đại ca, không sao đâu, muốn phát hiện chúng ta tưởng dễ lắm sao? Hẳn đây là trong số đám một vạn kị binh mà Lộc Đông Tán lưu lại, quan sát trước rồi tính tiếp.
539 Đứng ở trên sườn núi cao, nhìn vào đám người Đột Quyết trước mặt đang hân hoan, Lâm Vãn Vinh hoàn toàn trống rỗng. Trong bóng đêm mông lung, một tòa thành cao lớn nguy nga nổi bật trên thảo nguyên đập thẳng vào mắt hắn.
540 Nhưng đã có chơi thì có thắng có thua, thất bại thì phải trả giá đắt, đây là đạo lý từ xưa đến nay, đối với Ngọc Già cũng thế, mà đối với Lâm Vãn Vinh cũng như vậy.