541 Bầu trời xanh trong như vừa được gột rửa, từng đám mây trắng lơ lửng trong tầng không. Mặt trời rực rỡ, những tia nắng như những mũi tên xuyên qua hàng ngàn vạn dặm không gian, tỏa xuống khắp mặt thảo nguyên xanh mướt.
542 Mấy vạn tinh binh Đột Quyết dừng lại giữa thảo nguyên, đứng yên không nhúc nhích, tựa hồ như cùng đợi cái gì đó. Bốn phía yên lặng, có thể nghe thấy những tiếng hô hấp của người Hồ lẫn tiếng chiến mã phì phò không ngừng.
543 Hắn vừa nói thế, không chỉ Cao Tù há hốc kinh ngạc, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng chết lặng người: "Ngọc Già lại là đại Khả Hãn của người Đột Quyết? Việc này không phải nói đùa đó chứ!"Về thân phận Ngọc Già, hắn từng nghĩ ra rất nhiều khả năng: công chúa, vương phi, thậm chí là nữ vu sư thần bí nhất thảo nguyên, có thể tất cả đều đã nghĩ tới, chỉ mỗi không nghĩ nàng có liên quan đến Khả Hãn.
544 Đại Khả Hãn nhè nhẹ gật đầu, ánh mắt đảo qua nhìn mọi người, không hề ngừng lại ở ai. Nàng mỉm cười vẫy tay với dân chúng trước mặt mình, người Đột Quyết nhảy lên hoan hô, quỳ lạy bái lễ, sùng kính gần như điên cuồng.
545 Đại Khả Hãn giữ chặt tay Tát Nhĩ Mộc, ánh mắt không rời khỏi ba bộ lạc, ngón tay thanh mảnh của nàng không ngừng chỉ trỏ, vui vẻ giảng giải cho Tát Nhĩ Mộc.
546 Vẻ mặt Ngọc Già chăm chú, nàng chậm rãi kéo cung cho đến khi hết tầm, mũi tên kim sắc, rực rỡ chói lòa dưới ánh mặt trời. "Tinh. . . " Tiếng dây cung bật lên, lúc này, hơi thở của mọi người đều hoàn toàn ngừng lại.
547 Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Ngọc Già, chỉ cần nàng khẽ gật đầu, lịch sử của thảo nguyên và Hãn Quốc Đột Quyết sẽ được viết lên một trang mới.
548 Thấy hai đoàn nhân mã xé gió lao tới, Kim Đao đại Khả Hãn gật đầu mỉm cười. Nàng lấy từ phía sau ra một miếng vải đen, bịt mắt con thanh thông mã lại, rồi dùng một cái rọ mõm bằng trúc bao miệng con ngựa, kể từ đó, thanh thông mã có mắt không thể nhìn, có miệng không thể ăn được.
549 Theo tình hình trước mắt, Đồ Tác Tá tuy bại, nhưng Nguyệt Thị cũng không cướp được đại Khả Hãn và đưa tới đích, do đó, họ cũng không thể coi là thủ thắng.
550 Người câm nhảy xuống ngựa, dắt dây cương, chỉ chỉ vào tai mình, rồi chỉ chỉ vào miệng, hai tay ra sức vung vẫy, ra hiệu nghe không được nàng nói gì. Hết thẩy người câm, đa phần là điếc, Nguyệt Nha Nhi tự nhiên biết đạo lý này.
551 Người Hồ bốn phía dần dần tản đi, một vài dũng sĩ che mặt, sớm đã được những thiếu nữ vây quanh từng vòng, ríu rít như chim, vô số vòng hoa được đưa lên.
552 - Tướng quân, ý của ngài là, Ngọc Già xem mông ngựa có bôi thuốc gì hả?Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, với tính quật cường của Nguyệt Nha Nhân, nàng nhất định sẽ phải tìm hiểu rõ ràng cái gì đã làm cho ngựa của mình phát điên lên.
553 - A. . . A. . . Chiếc kiệu kia còn chưa dừng lại, hắn vén rèm lên, vươn đầu ra, cố sức giơ tay vẫy vẫy Hồ Bất Quy. "Không phải là đang được ngồi kiệu sao, làm sao Lâm tướng quân lại nhát gan thế nhỉ?" Lão Hồ nhìn thế nghi hoặc khó hiểu, hết lần này tới lần khác Lâm tướng quân có miệng mà không thể nói, nhìn biểu hiện của hắn, cũng không biết hắn muốn nói gì.
554 Nàng chậm rãi đứng dậy, chiếc váy trải dài trên mặt đất, bộ y phục lấy kim sắc lang biểu tượng cho thân phận ôm gọn lấy thân hình đầy đặn, ánh đèn mông lung hắt lên vách một chiếc bóng thon thả mỹ lệ.
555 Đêm khuya, tối đen như mực, không một ánh lửa, không một tiếng động. Phía chân trời xa xa, dường như có một đám mây đen đang bồng bềnh bay lại, lặng lẽ tới gần.
556 Những con ngựa lửa chạy loạn khắp nơi, như những bó đuốc điên khùng, những căn nhà gỗ, trướng bồng hai bên đường nhanh chóng bắt lửa, theo thế gió bốc cháy ngùn ngụt.
557 Tướng sĩ Đại Hoa lặng lẽ sát lại bên nhau, vai kề vai, lưng dựa lưng, chậm rãi tiến về phía trước, như tất cả mọi người đều được nối chặt với nhau bằng một sợi dây vô hình.
558 Xảo Xảo như con sẻ nhỏ hân hoan sà vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, chưa chi nước mắt đã chảy ròng ròng. - Tiểu bảo bối, nhớ huynh không?Hắn quen thói, cười hì hì, đang muốn hôn tiểu ny tử này một cái thật sâu, nhưng phát giác miệng mình khô khốc, không chỉ nói không nên lời, mà đến cả tay mình cũng chẳng nhìn thấy đâu.
559 Cổng thành Hưng Khánh phủ nửa khép nửa mở, vô số người lữ hành không ngừng ra vào khiến cho tòa thành này thêm chút sức sống. Những binh sĩ Đại Hoa thủ vệ cửa thành, khôi giáp chỉnh tề, ai cũng đều nhễ nhãi mồ hôi, nhưng không một người nào dám cởi binh giáp ra.
560 - Lão Hồ, mau đến hỏi Từ tiểu thư, có tin tức của Lâm huynh đệ không? Sống hay chết cũng phải có tin chứ, con mẹ nó, làm ta lo chết đi được. Hồ Bất Quy quan sát vài lần, lắc đầu thất vọng: - Hỏi mà làm gì! Ngươi không thấy thần sắc quân sư sao? Nếu có tin tức Lâm tướng quân, nàng sẽ là người cao hứng hơn ai hết.