401 Lâm Vãn Vinh phóng người lên, liên tục lăn mấy vòng, khó khăn lắm mới tránh được đám mưa tên kia, nhưng chiến mã không thể tránh nổi, hí dài một tiếng, vạn tiễn xuyên qua, lập tức máu tươi cuồn cuộn chảy ra.
402 Lâm Vãn Vinh quát một tiếng to, xoay mình bảo vệ cho Tiêu Ngọc Nhược, sợi tơ hồng vẫn buộc chặt nơi mắt cá chân hai người. Hai người mặt đối diện nhau, ánh mắt Đại tiểu thư long lanh, nhào vào lòng hắn không nhúc nhích.
403 Còn chưa tới cửa Tiêu gia, đã nghe văng vẳng tiếng Tiêu Ngọc Sương vọng đến:- Tỷ tỷ, tỷ tỷ. . . Đại tiểu thư vừa vén rèm đã thấy Tiêu Ngọc Sương vén váy, mặt mày hớn hở, vội vã chạy ào tới.
404 Lâm Vãn Vinh giữ chặt bàn tay của nàng, lên tiếng rất thê thảm: - Đại tiểu thư, hôm nay ta bị trọng thương, một mình ban đêm khó ngủ yên lắm, xin nàng đêm nay an ủi ta một chút.
405 Lâm Vãn Vinh vô cùng mừng rỡ, ôm chặt lấy thân hình kiều nhuyễn, nhu nhược vô cốt của Tần Tiên Nhi, mặt đầy vẻ hồ nghi: - Nàng nói mau lên, cách giải như thế nào? - Thiếp còn lừa chàng sao?!Tần Tiên Nhi cúi đầu nép vào người hắn, đôi tai đỏ ửng, khuôn mặt nóng bừng, bàn tay vẽ vẽ mấy vòng tròn lên ngực hắn, vạn phần ngượng ngùng nói tiếp: - Nhưng chàng phải tuân theo điều kiện này, thiếp nói ra phương pháp giải cổ chàng không được trêu thiếp, Tiên Nhi đều là vì tướng công.
406 Nhìn thân ảnh mềm mại của Đại tiểu thư khuất xa, hắn trầm tư chốc lát, rồi quay người bước vào tiền thính*. Vừa đi tới cửa, hắn đã thấy Từ Vị vẻ mặt buồn rầu, tròng mắt hơi đỏ, đang đi đi lại lại trong sảnh, bên cạnh chén trà chưa hề đụng môi nhưng đã lạnh ngắt từ bao giờ.
407 - Nhiều như vậy sao?Từ Vị hơi sửng sốt, đối với cái gì bánh sinh nhật, nhẫn kim cương này một tí lão cũng không thông, nhưng nghe Lâm tiểu huynh nói rất rành rẽ, nghĩ cũng không phải là việc đơn giản.
408 Thấy Lâm Vãn Vinh cứ nhàn du nhìn ngó chung quanh như đi chơi, đông mó máy tây sờ soạng, toàn là những vật phẩm nữ tử yêu thích, Cao Tù cười đùa: - Đúng thật huynh đệ muốn đi thăm một tiểu thư rồi, ta còn tưởng ngươi nói đùa với ta chứ.
409 - Ngọc Châu tỷ, làm sao bây giờ? Chúng ta nhận hay không nhận?Một tiểu nha hoàn đứng ở bên cạnh Ngọc Châu nhỏ giọng hỏi. Ngọc Châu là nha hoàn thân cận của Từ Chỉ Tình, thân phận ở Từ phủ tự nhiên không giống người bình thường, cô ta trầm tư một lúc lâu rồi mới đáp: - Các ngươi ở đây chờ ta, ta đi bẩm cáo tiểu thư nhờ định đoạt.
410 - Tiểu thư, tiểu thư, đồ chơi này biết nói, hơn nữa thanh âm giống tiếng nói của Lâm tướng công như đúc. A, người nhìn kìa, hắn đi được kìa! Trời ơi! Hắn lại đi tới chỗ mình nữa kìa?! Con búp bê vải này dễ thương chưa!Lâm Vãn Vinh nghe thế trợn trắng mắt ra, tiểu nha đầu này chắc có vấn đề về mắt rồi, ngươi đã thấy có một con búp bê nào ngọc thụ lâm phong như vậy chưa? Dám nói Lâm Tam ca dễ thương nữa, ngươi đúng là người đầu tiên.
411 Vợ dữ hả? Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười, Từ tiểu thư cũng dám trêu chọc như vậy sao, Thanh Tuyền xinh đẹp đại độ nổi tiếng thiên hạ như vậy, trong mắt nàng lại là "sư tử Hà Đông"? Ngươi so với nàng, ai "sư tử" hơn ai đây.
412 - Lâm huynh đệ, ngươi bị sao vậy? Có phải là trong phủ có thích khách không, ngươi làm sao mà bị trọng thương như thế?Mới vừa rồi cao hứng quá, không nghĩ tới việc này, Cao Tù không nói thế mới nhắc hắn nhớ ra.
413 Lâm Vãn Vinh nghe thế thì cảm thấy mơ hồ, chẳng lẽ trùng hợp như vậy sao, công việc bí mật của lão họ Từ xem ra lộ hết cả rồi? Mình muốn giám thị người khác, sợ là sớm đã bị người khác giám thị rồi.
414 Lâm Vãn Vinh lập tức rợn da gà, con bà nó, mắt mũi để ở đâu cơ chứ, nhưng cũng không đến nỗi bị người ta bắt hiện nguyên hình a, trước mặt là lão bà, còn có hai lão bà tương lai, quả là lần này tiêu tùng rồi.
415 Ba người còn chưa kịp đứng vững, chợt nghe phía sau vang đến những tiếng nổ mạnh rung chuyển đất trời. Gạch, đá vụn bắn theo rào rào. Tiếng nổ thật lớn, đến cả màng nhĩ cũng gần như bị rách ra.
416 Lâm Vãn Vinh kinh hỉ nói không nên lời, giọng nói pha lẫn nước mắt, trong phút chốc sự vui sướng tràn ngập lòng hắn. Tuy xung quanh tối đen không thấy rõ bộ dáng Tiêu phu nhân, nhưng hắn cảm thấy thanh âm của nàng thánh thót như tiếng ngọc động lòng người, làm hắn mừng đến nỗi không tự kìm hãm được.
417 Tần Tiên Nhi giữ chặt tay Đại tiểu thư, nước mắt chảy tràn trên gương mặt không còn chút huyết sắc, Tiêu Ngọc Nhược cố nén nước mắt, nhỏ giọng an ủi nàng.
418 - Thanh Tuyền, ta ở đây, ta ở đây!Cái hố tối mịt, thanh âm của Tiêu Thanh Tuyền vừa cất lên một chút lại không còn nghe thấy gì nữa. Cuối cùng, chút hơi nóng ít ỏi trên người Quách Quân Di đang nằm trong lòng hắn cũng đang từ từ mất dần, thân thể mềm mại của nàng dần dần cứng lại.
419 - Ngọc Sương. . . Tiêu phu nhân hô lên, ôm chặt lấy cô con gái, nước mắt chảy như suối. Nhị tiểu thư một tay ôm Lâm Tam, một tay đỡ lấy mẫu thân, khóc nấc không thành tiếng, cảnh tượng vô cùng xúc động.
420 Ngưng Nhi kinh hô, đưa bàn tay xinh xắn lên bịt miệng hắn: - Đại ca, đừng suy nghĩ nhiều, chúng ta vẫn còn đang sống mà. - Không phải suy nghĩ linh tinh.