201 Tần Tiên Nhi kêu lên một tiếng kinh ngạc mừng rỡ. - Người chưa chết? "Ta choáng, cô ta chưa chết, ta chết chắc rồi. " Tâm lí Lâm Vãn Vinh vội vàng xoay chuyển, chớp mắt, cười nói: - Tiên Nhi, đừng kêu linh tinh.
202 Mấy ngàn con khoái mã phóng nhanh lại, ra khỏi phía tây thành Tế Ninh, hướng thẳng tới chỗ Lâm Vãn Vinh lưu lại lúc trước. Vọt lên trên cùng là đám người Cao Tù, Hồ Bất Quy.
203 Trải qua một đêm nghỉ ngơi an tĩnh, sức lực của hắn đã khôi phục rất nhiều, ngồi dậy đưa mắt nhìn bốn phía thì đã thấy một thân người xinh đẹp đang tựa ở bên giường, đôi mắt yêu kiều long lanh nhìn hắn mỉm cười.
204 Tiên Nhi níu chặt cánh tay của hắn nói: - Tướng công, sư phụ theo chúng ta cùng về Kim Lăng, có được không? Lâm Vãn Vinh cười giả lả: - Sư phụ tỷ tỷ cùng chúng ta tới Kim Lăng? Ấy dà, như vậy quá tốt rồi, ta đương nhiên hai tay, hai chân, năm chi đều tán thành.
205 Lâm Vãn Vinh từ trong xe ngựa vội vàng thò đầu ra, lúc này chỉ còn cách Kim Lăng khoảng hơn mười dặm. Trong màn đêm mênh mông, bức tường thành Kim Lăng nguy nga sừng sững, đăng hỏa tuần đêm chậm rãi qua lại, Kim Lăng đắm mình trong một màng không khí an lành.
206 - Tam ca, Tam ca, người đã trở về rồi. . . Lâm Vãn Vinh cười nói: - Tứ Đức, đã muộn thế này không ở trong nhà mà ngủ, chạy đến nơi này làm cái gì, còn muốn ngắm cảnh sao? Tứ Đức vội nói: - Tam ca, không phải ta muốn đến, là Đại tiểu thư dẫn chúng ta tới.
207 Sớm hôm sau mở mắt tỉnh lại, trời đã sáng toÌ0, ánh dương rực rỡ chiêÌu xuyên qua cưÌ0a sổ hoa thuyền, traÌ0i da̬i trên mặt đất làm thành những sắc vàng lốm đốm trên sàn, trông thật đẹp mắt.
208 Vào bên trong, đã thấy nơi này nguyên lại gần sát với sông Tần Hoài, dựng mấy dãy trường đình dài dọc bờ sông, chia thành mấy đoạn. Lâm Vãn Vinh vừa tiến lại liền có gã sai vặt dẫn hắn vào trong trường đình, dâng trà cùng bánh bột rồi khom người cáo lui.
209 "Coong. . . ". Vẫn là vị quan chấp sự kia đánh thanh la, lớn tiếng thông báo: "Năm tổ đầu tiên thi tửu lệnh quyết phân thắng bại. Chư vị công tử mượn rượu nói lên chí hướng, ngâm thơ bộc bạch nỗi niềm, quả thật là một việc vui lớn, xin mời các vị mở lòng uống thoải mái.
210 Xảo Xảo từ đằng sau tấm rèm vội vàng bước ra, duyên dáng kêu lên. Nhưng Lâm Tam đã sớm gấp gáp mang theo Quách Vô Thường chạy ra ngoài, ngay cả tiếng nàng cũng không hề nghe thấy.
211 Thuyền tới bên bờ, nữ tử kia nhìn Lâm Vãn Vinh mỉm cười cất lời: "Tiểu đệ đệ, là ngươi gọi ta sao?" "Sư phụ tỷ tỷ, đã khuya thế này còn chưa ngủ a? Tiểu đệ nào dám quấy nhiễu ngài thanh tu a! Ta là gọi Tiên Nhi đến, lão công trở về sao không thấy nàng ra nghênh đón a?" Lâm Vãn Vinh không biết hổ thẹn đáp.
212 Lúc này, tại Tần Hoài, đám tài tử tham gia hội thi đấu giờ không còn vì cầu công danh lợi lộc hay mua bán gì nữa, nên ai ai cũng tiêu sái cùng nhau nâng chén, hào khí trào dâng.
213 - Đại ca, ngươi cùng tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì ? Ta thấy nàng tựa hồ có chút khác biệt, giờ đưa cho người khăn tay và mảnh lụa, người cần phải giữ cho tốt nhé.
214 Ngày hôm sau tỉnh lại, đầu đau như muốn vỡ tung. Vừa mở mắt, đã thấy mình nằm ở trên thuyền hoa của Tiên Nhi, tiểu nha đầu Xảo Xảo ở bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn áp lên người hắn, ngủ say sưa, khuôn mặt đỏ hồng còn mang theo một nụ cười ngọt ngào.
215 Lâm Vãn Vinh kinh ngạc nói: - Phu nhân nói đùa rồi, ta còn nhỏ tuổi, không phải lúc lo cho việc này, qua tám năm hay mười năm nữa lại thảo luận lại vấn đề này cũng không lâu lắm đâu.
216 Qua liền mấy ngày, không có việc gì quấy nhiễu hắn, cuộc sống Lâm Vãn Vinh thật tiêu diêu tự tại. Những ngày cuối năm càng lúc càng đến gần trong tầm mắt, khoảng thời gian khoái hoạt qua một ngày lại ngắn thêm.
217 Chiếc thuyền hoa này được Lâm Vãn Vinh đặt tên là Hạnh Phúc, dù sao cũng là của hồi môn của Tiên Nhi, từ này về sau cũng tính là của họ Lâm rồi, nhưng hắn không hề có chút ý định muốn ăn đồ có sẵn.
218 Mấy ngày không gặp, Đại tiểu thư tựa hồ gầy đi rất nhiều, ánh mắt mang chút bi thương, mặt ngọc còn vương vẻ âu sầu, vẫn còn đó dáng vẻ thon thả nhưng dường như mất đi vài phần cao ngạo, lại thêm chút u oán, so với ngày trước lại có một phong vận mê người khác.
219 Nhị tiểu thử ngồi trên xe ngựa, dựa vào người Lâm Vãn Vinh, tò mò hỏi. - Tới một nơi hay lắm, nàng nhất định sẽ thích. Lâm Vãn Vinh cười ha hả: - Hôm nay nàng gạt phu nhân với Đại tiểu thư trốn đến đây, mấy người đó chắc chắn lúc này sẽ lo lắng không yên.
220 Phu nhân tự nói với bản thân, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc. - Mặt Đại tiểu thư đỏ ư? Sao ta lại không thấy như vậy nhỉ. Lâm Vãn Vinh nhìn Phu nhân một cách kì quái, cười nói: - Có lẽ hôm nay lạnh quá.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100