101 Bọn họ về đến nhà đã thấy Nhạc Nhạc ngồi ôm gối trong phòng khách. Tử Khê bước qua ôm con bé: "Nhạc Nhạc, sao con không đi ngủ đi?' Nhạc Nhạc nắm lấy bộ quần áo ướt đẫm của Tử Khê, đôi mắt mơ màng nói: "A Tử, quần áo mẹ ướt hết rồi này!" "Xin lỗi, Nhạc Nhạc!" Tử Khê thả con bé ra, "Nhạc Nhạc, đã khuya rồi, con đi ngủ trước đi nhé?" Nhạc Nhạc gật đầu, nhìn Lâu Tử Hoán một chút, từ trên ghế sô pha bước xuống: "Chú ơi, A Tử nói chú bị lạc đường, muốn tìm chú trở về.
102 Lâu Tử Hoán nghe điện thoại xong, ngây người ra như phỗng, hắn biết Nhược Hi sẽ không để yên, hắn chỉ là không nghĩ tới sự việc lại xảy ra nhanh đến thế.
103 Lâu Nhược Hi nở nụ cười, đây là dáng vẻ thực sự vui sướng. Cô biết cuối cùng mình sẽ thắng, anh trai sau cùng chọn lựa chỉ có thể là mình. An Tử Khê, cô ta đích thực không có cơ hội cướp đi anh trai.
104 Lâu Tử Hoán nhận được điện thoại của chú Mạnh nói rằng Lâu Ngọc Đường tái phát bệnh tim, vội vàng chạy tới bệnh viện. An Dạ Vũ cũng đã tới, đang ngồi bên cạnh khóc sướt mướt.
105 Tử Khê hoàn thành xong công việc mới đi đến bệnh viện thăm Lâu Ngọc Đường, Lâu Ngọc Đường thần sắc cũng không tốt, ánh mắt nhợt nhạt trống rỗng. Cô nghĩ, rốt cuộc là chuyện gì khiến ông ta trở nên như vậy.
106 Tin tức Lâu Ngọc Đường bạo phát bệnh tim phải nằm bệnh viện, truyền đi từng ngày, cổ phiếu Lâu thị rớt giá mạnh. Lâu Tử Hoán mang trách nhiệm nặng nề, thời gian Tử Khê trông thấy hắn càng ngày càng ít.
107 Ngày hôm sau, Tử Khê tỉnh lại. Cơ thể nhỏ bé của Nhạc Nhạc ghé vào bên người Lâu Tử Hoán, chu cái miệng nhỏ ra, nước dãi còn dính lại trên áo ngủ của hắn.
108 An Tử Khê chạy đến Dạ Đô, vừa bước vào, cô liền nhìn thấy Lâu Nhược Hi. Lâu Nhược Hi mỉm cười nhìn cô: "Tử Khê, cô đã đến rồi!" An Tử Khê rất khó chịu, cô không muốn đến đây, cô biết rõ Lâu Nhược Hi không có ý tốt gì.
109 Mặt An Dạ Vũ lộ vẻ kinh hoàng trước nay chưa từng có, căn phòng này, tất cả, tất cả mọi việc ngày hôm nay đều được sắp đặt hết sức tinh vi. Lâu Nhược Hi lại có thể có năng lực lớn như vậy, có thể mua chuộc Lynda để giăng bẫy bà.
110 An Dạ Vũ quỳ rạp xuống đất, bà cẩn thận nhớ lại, vừa nãy xảy ra chuyện gì? Một chiếc xe lao đến, Tử Khê đẩy bà ra, cô bị xe đụng phải, cả người đều là máu, mất đi tri giác.
111 Lâu Tử Hoán nhìn vào mắt Lâu Nhược Hi, rút tay về. "Bỏ ra, tôi tự mình đi được. " Lâu Nhược Hi vẻ mặt cứng ngắc, việc Lâu Tử Hoán đối xử lạnh lùng với cô chưa từng xảy ra, cô cứ đứng ngây ngốc ở chỗ cũ, nhìn anh trai khó khăn xuống giường.
112 Ba ngày sau, Tử Khê thuận lợi chuyển đến phòng bệnh bình thường, Lâu Từ Hoán ngay cả máy vi tính cũng đưa đến bệnh viện, theo sát bên cạnh không rời khỏi cô.
113 Mắt Tử Khê choáng váng, Lâu Tử Hoán nói gió thì chính là mưa, lập tức gọi điện thoại cho Tiêu Tề. Cô cũng không cắt ngang hắn nữa, tình hình hiện tại của hắn rất không tốt, cô thấy sợ, lo lắng, còn có sốt ruột.
114 Luật sư cùng công chứng viên đều đã chuẩn bị sẵn sàng, Lâu Tử Hoán đỡ Tử Khê ngồi dậy, để cho công chứng viên bắt đầu nghi thức. Bắt đầu là một đoạn giải thích về thủ tục thật dài, Lâu Tử Hoán chăm chú nắm tay Tử Khê, khẩn trương không gì sánh được nhìn công chứng viên.
115 "Anh nói cái gì?" Cô hoài nghi có có phải mình nghe lầm hay không, hắn cư nhiên lại uy hiếp cô như vậy. Cô nghiêm mặt trắng bệch nhìn anh, "Lâu Tử Hoán, anh biết anh đang nói cái gì không? Anh xác định anh đang nghiêm túc chứ?" Lâu Tử Hoán cũng ý thức được hắn nói sai, hắn sợ, rất sợ hãi.
116 "Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng lời nói của cô sao? Lâu Nhược Hi, soạn ra lời nói dối như vậy nhằm phá hỏng tình cảm của tôi với anh trai cô, điều đó không có khả năng.
117 "Anh. . . " Đây là lần đầu tiên hắn nói yêu, hắn nói yêu cô. Cô vỗ về khuôn mặt của hắn, cô làm sao có thể tưởng tượng được, người đàn ông này sẽ là anh trai cô đây? Cho dù hai người không ở cùng một chỗ, cô cũng không cách nào coi hắn là anh trai được! "Chúng ta có thể rời khỏi nơi này.
118 Lâu Tử Hoán làm giải phẫu buộc ga-rô, thời gian trôi qua yên bình. Lâu Ngọc Đường không hề đến tìm cô, cả mẹ cô cũng không thấy bóng dáng. Cuộc sống của Tử Khê cũng rất đơn giản, đưa Nhạc Nhạc đi học, quét dọn nhà cửa, làm bổn phận của một bà chủ gia đình.
119 Tử Khê vô tri vô giác không có mục đích lái xe trở về biệt thự của Lâu Tử Hoán. Cuối cùng, xe dừng lại trước cổng trường của Nhạc Nhạc, cũng đã là giờ tan học.
120 Hôm sau, Tử Khê gọi điện thoại cho Hắc Diệu Tư: "Tôi cần ông phối hợp đóng một vở kịch!" Hắc Diệu Tư sảng khoái đáp lại: "Không thành vấn đề, chỉ cần là việc cô muốn tôi làm, tôi sẽ làm cho cô.