121 " Tôi muốn ở cùng với Hắc Diệu Tư!" Cô lạnh lùng nhìn anh, bản thân cũng hoài nghi làm sao mình có thể nói ra được những lời này, "Hôm nay, Hắc Diệu Tư cầu hôn với tôi, anh ấy nói chỉ cần ly hôn với anh, anh ấy sẽ lấy tôi.
122 "Bác à, chúng tôi muốn thủ tục rõ ràng nên mới đến đây, làm ơn nhanh cho bạn tôi!" Cô nói với dáng vẻ tươi cười. Bà ta liếc mắt lạnh lùng nhìn bọn họ, lấy ra tài liệu: "Anh chị, ký tên vào đây.
123 Tử Khê cùng Nhạc Nhạc bị đưa đến biệt thự của Hắc Diệu Tư, Nhạc Nhạc vừa vào cửa liền ôm lấy chân An Tử Khê: " A Tử, vì sao chúng ta lại ở nơi này, chúng ta về nhà có được hay không?" Hắc Diệu Tư buồn cười nhìn nó, nhưng trong mắt hắn không hề có sự tồn tại của Nhạc Nhạc.
124 Tử Khê đón Nhạc Nhạc quay về nhà Hắc Diệu Tư. Hắc Diệu Tư đã trở về, hắn ngồi trong phòng khách, cầm ly rượu vang đỏ mỉm cười tiến về phía cô. Cô rất ghét biếu tình như vậy của hắn, hắn cứ như thợ săn đang chờ con mồi.
125 Ngày đó rốt cục cũng tới, Tử Khê phải đi trang điểm, còn Hắc Diệu Tư tới nhà hàng trước. An Dạ Vũ ở cùng cô toàn bộ quá trình, mặt Tử Khê không chút biểu tình mặc cho thợ trang điểm loay hoay.
126 Năm năm sau Đêm khuya, nhưng lại chỉ vang lên tiếng rên rỉ của phụ nữ, tiếng đàn ông thở dốc trong một căn phòng to. Gian phòng tràn ngập mùi vị kích tình.
127 Lần này về nước, Tử Khê không muốn gặp bất kì ai, cô muốn im lặng ra đi, bộ phim mới của cô vừa mới được công chiếu trong nước, như vậy không ít người có thể nhận ra cô.
128 Hiệu suất làm việc của Hân Thuần cực kì cao, hai ngày sau đã là buổi hẹn với đạo diễn Phùng Nhất Vệ. Họ hẹn gặp nhau tại một Câu lạc bộ cao cấp. Tử Khê trang điểm tao nhã, mặc một bộ váy màu xanh nước biển.
129 Cô vừa mới nghĩ như vậy, cửa đã mở ra. Một người phụ nữ mỹ lệ xuất hiện tại cửa. Cô ta vừa nhìn thấy Lâu Tử Hoán liền lập tức bày ra dáng vẻ tươi cười: "Thế nào đã bàn xong hết rồi sao? Em đã định được điểm hẹn với ba mẹ nên qua đây đi cùng anh luôn.
130 Cửa hàng miến năm đó đã không còn là cái tiệm nhỏ nữa, mà là một cửa hàng đồ ăn được trang hoàng rất khác biệt. Anh kéo cô đi vào, tìm chỗ ngồi. Món ăn mà họ hay ăn nhất chính là miến của tiệm.
131 Vậy cũng tốt, mẹ không bị nhiều thương tổn. Cô nắm lấy tay bà: "Mẹ, con sẽ không đi nữa, sẽ không rời khỏi mẹ. " "Con không đi, con sẽ ở lại?" An Dạ Vũ không tin những gì mình vừa nghe, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
132 Tại dạ tiệc của lễ trao giải điện ảnh quốc tế, Chung Khang Tề cũng tham gia, hắn muốn làm bạn trai đồng hành cùng Tử Khê. Tử Khê liền cự tuyệt, thứ nhất cô muốn cùng đi vào thảm đỏ với đoàn làm phim, thứ hai từ trước đến nay trước mặt giới truyền thông cô đều né tránh vấn đề chồng con, để ngăn ngừa chuyện xì căng đan xảy ra.
133 Lâu Tử Hoán với Chung Khang Tề đi đến tầng cao nhất của khách sạn, gió đêm hưu hưu thổi, hai người đàn ông người đứng trước người đứng sau. "Chung Khang Tề, tôi đã đánh giá thấp cậu!" Lâu Tử Hoán đứng ở phía trước, quay đầu lại nói với hắn.
134 "Em có thể làm được sao?" Chung Khang Tề bất chấp đau đớn, cười hỏi cô, "Như vừa rồi, mà em đã không chịu được, em có thể lên giường cùng anh sao?" Tử Khê cứng đờ, đúng vậy, khi hắn hôn cô đã thấy thống khổ, nếu là thực sự lên giường với hắn, cô không tưởng tượng được.
135 Lâu Tử Hoán nhìn mặt cô, cô đang ngay dưới người hắn, mùi hương trên người cô quen thuộc như vậy. Năm năm trôi qua, chỉ có vào giờ khắc này, hắn mới cảm giác được chính mình đang sống.
136 Khi Lâu Tử Hoán đưa cô trở về phòng thì cô mềm lả ngay cả đứng cũng không vững, hắn không thể làm gì khác hơn là ôm cô vào phòng. Nhạc Nhạc mở cửa thì rất kinh ngạc, nó có hoa mắt hay không, ba ba bại hoại cư nhiên lại cùng một chỗ với A Tử.
137 Nhạc Nhạc trở lại phòng, Tử Khê cũng chưa ngủ. Nó leo lên giường, sà vào lòng ôm lấy thắt lưng Tử Khê: "A Tử, người ở cùng ba ba bại hoại phải không?" Cô vỗ về lưng của nó, cười khổ: " Nhạc Nhạc, mẹ với ba ba bại hoại đã không thể nào rồi.
138 Tử Khê chỉ cười nhàn nhạt, Hoàng Bân Đức đương nhiên là cảm thấy rất hứng thú đối với cô, cười nói: "Thực sự là trùng hợp, Violet xin chào!" Tử Khê gật đầu, âm nhạc khiêu vũ vang lên.
139 Trong toilet Tử Khê trang điểm lại một chút, cô nhìn lại mình trong gương, hít sâu một hơi. Vừa ra bên ngoài cô liền bị một lực rất mạnh kéo lại, cô thiếu chút nữa kêu lên sợ hãi, vừa ngẩng đầu lên thí chính là Lâu Tử Hoán.
140 Khi tất cả kết thúc thì, Tử Khê như búp bê tàn tã nằm trên giường. Lâu Tử Hoán lấy khăn mặt giúp cô lau tóc. Nước mắt trên mặt cô đã khô, thân thể đầy vết tích loang lổ, không có một chỗ nào nguyên vẹn.