141 Sắc mặt Tử Khê tái nhợt, cô hoàn toàn đã quên cô đã nói gì với Chung Khang Tề, lại càng không ngờ hắn lại nói cho Lâu Tử Hoán. "Đó là hiểu lầm, em không phải thực sự muốn làm bạn gái anh ấy, lại càng không đồng ý đính hôn.
142 Tử Khê nhận được điện thoại của Chung Khang Tề, huấn luyện xong liền đi gặp hắn. Chung Khang Tề lái xe đưa cô đến một nhà hàng phương Tây. Tử Khê vẫn rất trầm mặc, một câu cũng chưa nói.
143 Tử Khê bị Chung Khang Tề đả kích, sắc mặt tái nhợt, đúng là cô không nên nói ở phía sau vì Lâu Tử Hoán. Thế nhưng cô không có cách nào, cô hiểu rõ ràng nhất thống khổ của Lâu Tử Hoán, cũng yêu thương thống khổ của hắn.
144 Tử Khê trở lại khách sạn thì Lâu Tử Hoán không ngờ đã ở đó. Ngày hôm nay Nhạc Nhạc lần đầu đến trường mới, ôm sách mới trở về. Lâu Tử Hoán cư nhiên cùng Nhạc Nhạc ngồi ở dưới sàn nhà xem sách mới của nó.
145 Tử Khê lập tức cười nói với Nhạc Nhạc: "Đến đây, mẹ giúp con lau tóc. " Nhạc Nhạc cầm khăn sà vào lòng Tử Khê, sau đó nói với Lâu Tử Hoán: "Ba ba bại hoại, đến phiên ba.
146 Ngay cả Nhạc Nhạc cũng mở to hai mắt nhìn nói: "Ba ba bại hoại so với ngôi sao truyền hính còn đẹp trai hơn!" Lâu Tử Hoán thật không biết ngượng, Tử Khê thì đỏ mặt.
147 Sau khi Lâu Tử Hoán đem cô trở về, còn phải quay về công ty họp. Ánh mắt hắn trầm mặc nhìn An Tử Khê thật sâu rồi nói: "Anh sẽ cho Thạch Nam đón Nhạc Nhạc tan học, trường học ở đây Nhạc Nhạc đi học rất thuận tiện.
148 "Anh kêu em theo anh đi Bắc Kinh?" Tử Khê không tin nổi mà nhìn hắn, "Lâu Tử Hoán đừng quên, em còn bộ phim phải tham gia, hiện tại mỗi ngày phải tập luyện, em làm sao đi Bắc Kinh với anh được.
149 Sáng sớm ngày hôm sau, Nhạc Nhạc tỉnh lại, cơn sốt của nó đã giảm, chỉ là những hạt đậu vẫn còn trên mặt. Khi nó tỉnh lại, rất uể oải nói: "A Tử, con còn muốn chơi một chút, bệnh lần này làm lỡ hết.
150 Khuôn mặt Nhạc Nhạc đầy nước mắt: "A Tử, mẹ thật sự là mẹ của con sao?" Tử Khê vội vàng đi tới ôm lấy Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc, xin lỗi, mẹ, mẹ đích thật là mẹ con!" "Vậy vì sao mẹ không cần con?" Ánh mắt Nhạc Nhạc tràn ngập bất lực và đau thương, trong lòng nó người quan trọng nhất là A Tử, A Tử là mẹ của nó, nó thực sự rất vui, thế nhưng A Tử lại không cần nó! "Nhạc Nhạc, không phải như thế!" Tử Khê rất muốn giải thích, lại không biết phải nói như thế nào để giải thích? "Mẹ không phải là không cần con, mẹ vẫn luôn muốn có Nhạc Nhạc, mẹ, lúc đó thực sự không biết con còn sống, Nhạc Nhạc con phải tin tưởng mẹ.
151 Tử Khê đã rất thống khổ, Nhạc Nhạc rõ ràng có ý định tránh né cô, cô nói với nó, nó cũng là cúi đầu không nói lời nào. Lâu Tử Hoán muốn dẫn nó ra ngoài chơi, nó cũng là bộ dạng ủ rũ, không có tâm tình vui đùa.
152 Lâu Tử Hoán nói như cuồng phong bão táp, liên tục đả kích làm cô ta choáng váng. Hóa ra mọi nỗ lực của cô ta mấy năm nay đều là công cốc, chỉ cần An Tử Khê xuất hiện, cho dù cô ta có là em ruột của hắn cũng không nghĩa lý gì.
153 "Nếu như bà muốn có một bảo đảm ở Lâu gia, vì sao ngay từ lúc bà mang Tử Khê đến Lâu gia bà không nói Tử Khê là con gái của ba tôi, vì sao bà không nói bà có Hắc Diệu Tư giúp đỡ tráo đổi, nếu bà nói sớm, tôi và An Tử Khê không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.
154 Xác nhận An Tử Khê đã an toàn ngồi vào xe của Thạch Nam, Lâu Tử Hoán gọi điện thoại cho Lâu Nhược Hi: "Nếu như cô còn coi tôi là anh trai của cô, nếu như cô còn muốn duy trì quan hệ anh em, chuyện này dừng ở đây, nếu như cô lại kiếm chuyện, đừng trách tôi không nể tình anh em.
155 Tử Khê cuộn mình tại trong lòng hắn, mỗi một giọt nước mắt cô rơi xuống đều bị hắn hôn trọn, thế nhưng nước mắt của cô dường như bất tận, bất luận hắn hôn thế nào vẫn còn rất nhiều.
156 Bọn họ cũng đã đến cô nhi viện. Sáng sớm, viện trưởng nhận được điện thoại liền dẫn đám trẻ chờ Nhạc Nhạc tại cửa. Trước đây tuy rằng viện trưởng cũng không có thân cận với nó nhiều, thế nhưng dù sao lớn lên rồi cũng hiểu chuyện, nhìn thấy lại nơi mình sống từ nhỏ, nước mắt chợt trào ra.
157 Lâu Tử Hoán cũng rất sốt ruột, nhưng hắn vẫn bình tĩnh ôm Tử Khê: "Em yên tâm ngồi chờ ở đây, anh đi tìm Nhạc Nhạc trở về. " "Không! " Cô căn bản không có biện pháp ngồi chờ ở chỗ này, vừa nghĩ đến Nhạc Nhạc ở một nơi hoang vắng tìm không được phương hướng mà bên ngoài mưa lớn như vậy, nó sẽ càng có bao nhiêu sợ hãi! Một khắc cô cũng không muốn chờ.
158 "A Tử, mẹ vẫn còn hận ba ba bại hoại sao?" Đôi mắt Nhạc Nhạc xoe tròn tràn ngập lo lắng nhìn lên mặt cô. Tử Khê cười khổ, Nhạc Nhạc thật khờ, là ba ba bại hoại hận cô chứ không phải cô hận hắn.
159 Tử Khê ăn xong bữa sáng bèn bảo Nhạc Nhạc về nhà trước. Bản thân Nhạc Nhạc không muốn, có điều nhìn Tử Khê rất kiên trì hơn nữa hiện tại người đã tỉnh.
160 Nhạc Nhạc trên đường đi học về đến bệnh viện gặp Tử Khê. Thạch Nam chưa có tới đón nó, nó tự mình bắt xe đến bệnh viện. Vừa đến cửa đã thấy Lâu Ngọc Đường và An Dạ Vũ.