161 Tử Khê rơi vào trong một cơn ác mộng rất sâu. Cô vẫn luôn đuổi theo Nhạc Nhạc mà Nhạc Nhạc lại càng ngày chạy càng xa, đột nhiên máu chảy ra rất nhiều, cô mất đi Nhạc Nhạc.
162 Thuốc tê hết tác dụng, thật lâu sau Nhạc Nhạc mới tỉnh lại. Nó tỉnh lại thì Tử Khê đang mỉm cười nhìn nó, nó khổ sở nhắm mắt lại, nó không có quên mình từ bên ngoài nghe được một chuyện đáng sợ, tàn nhẫn khiến nó hận mình không nên có mặt trên đời này.
163 Đây là một cơn ác mộng rất đáng sợ, Tử Khê rất mong muốn đây thực sự chỉ là giấc mơ. Cô muốn mau chóng tỉnh lại, có lẽ tất cả cũng không có phát sinh, Nhạc Nhạc cũng không phải đối mặt với chuyện tàn nhẫn như vậy, cô mở mắt ra, Lâu Tử Hoán đi đến, cầm bữa sáng trong tay.
164 Lâu Tử Hoán trở lại phòng bệnh, gặp được Hắc Chí Cương tại cửa, sắc mặt hắn trầm xuống, nhất định là mất hứng khi gặp lại Hắc Chí Cương. Mấy năm nay Hắc Chí Cương đã lăn lộn trên thương trường, nhưng nhìn thế nào cũng không khác là mấy trong mắt Lâu Tử Hoán.
165 Qua vài ngày sau Tử Khê mới biết được tin Lâu Tử Hoán dời lại hôn lễ khi tình cờ xem TV ở phòng sinh hoạt chung của bệnh viện. Cô đi mua cơm cho Nhạc Nhạc, đứa nhỏ này vẫn ăn không quen thức ăn do bệnh viện dành riêng phù hợp dinh dưỡng cho thân thể của Nhạc Nhạc, nó ăn rất khó khăn, cô đành phải thỉnh thoảng đi ra ngoài mua cơm cho nó ăn.
166 Tử Khê đương nhiên sẽ không tin Niên Mạn Linh là chỉ riêng đến thăm Nhạc Nhạc. "Niên tiểu thư tìm tôi chuyện gì cứ nói thẳng đi!" Đầu Tử Khê bị đả kích thật lớn đang choáng váng, sắc mặt nhìn cũng không tốt lắm "Lần trước gặp mặt có điểm đùa hơi quá khiến cho cô chê cười!"Ánh mắt Niên Mạn Linh thẳng thắn, rất hả hê.
167 Tử Khê thấy Lâu Tử Hoán đã dao động rồi, cô vội vàng lại cầu xin hắn: "Lâu Tử Hoán, em van cầu anh, nếu còn ở chỗ này em sẽ hỏng mất, em sẽ điên mất. Em thậm chí không dám tưởng tượng cảnh Nhạc Nhạc nhìn thấy tin tức hôm nay sẽ thế nào.
168 Ngày hôm sau, Đường Khiết Hân đến gặp Tử Khê, thấy bộ dạng Tử Khê tiều tụy. Tuy rằng trong khoảng thời gian này, cô vì chuyện giải nghệ của Tử Khê mà bận tối mắt tối mũi, may là có Lâu Tử Hoán hỗ trợ, tất cả coi như thuận lợi.
169 Tử Khê cuộn mình đờ ra trên giường. Mẹ cô vẫn tiếp tục gõ cửa phòng của cô, gõ mệt rồi thấy cô không có đáp lại rốt cục được một lúc cũng rời đi. Điện thoại di động reo liên tục, cô cũng không có ý muốn tiếp, cho đến khi trời tối đen, nước mắt của cô cũng chảy khô, chuông cửa liên tục vang lên.
170 "Được rồi, đã đến bệnh viện, tôi tự mình đưa cô đến bệnh viện, cô sẽ không để ý đi. " Xe dừng trước cổng bệnh viện, Hắc Diệu Tư cười nói với cô. Tử Khê ngồi bất động.
171 "Bà phát điên cái gì? Lâu Ngọc Đường nhìn bộ dáng tươi cười của bà, rất khó chịu. "Lại điên cái gì, muốn điên quay về gian phòng của bà mà điên. " "Ba!" Lâu Nhược Hi chậm rãi, yếu ớt đi tới.
172 Bản thân Lâu Tử Hoán đã mơ hồ. Hắn không dám tin tưởng nhìn xem, người nằm kia là cha hắn sao. Ông thực sự sẽ chết như thế sao, hắn làm sao có thể tin đột nhiên lại như vậy, trở tay không kịp như vậy.
173 Lâu Tử Hoán không tin Lâu Ngọc Đường lại vô duyên vô cớ tự sát cho nên sau khi nhìn cha bị đẩy vào nhà xác, hắn an vị đứng trước An Dạ Vũ vẫn đang mê man trên giường.
174 "Lâu Tử Hoán giống như anh nói đó, em không phải người nhà Lâu gia,em không có cách nào để thực sự máu lạnh vô tình. " Tử Khê nói, đẩy hắn ra, cô cúi đầu "Thế nhưng thực sự muốn em xem không có việc ấy mà tha thứ anh, em cũng không làm được.
175 "Kỳ thực, kỳ thực. . . đêm qua, Ngọc Đường đến phòng tìm mẹ. " An Dạ Vũ vừa nói đến chuyện này, sắc mặt càng thêm ảm đạm. "Bác Lâu đi tìm mẹ?" Tử Khê nhìn sắc mặt mẹ mình thay đổi, biết sự tình không đơn giản như vậy.
176 * Yêu đến bước đường cùng, tình yêu không lối thoát, yêu cho đến chết…An Dạ Vũ vừa thấy Lâu Tử Hoán đến thì bị dọa tới mức rớt xuống giường. Lâu Tử Hoán nhanh chóng đến trước mặt nàng, túm lấy vai nàng hỏi: “Ngươi thực sự đã bỏ thuốc mê vào sữa của mẹ ta? Dao cũng là ngươi đưa nàng? Ngươi thấy mẹ ta tự sát nằm trong bồn tắm, ngươi cư nhiên cũng không cầu nàng?”An Dạ Vũ dùng sức lắc đầu: “Ngươi nghe lầm! Tử Hoán, ngươi thật sự đã nghe lầm rồi!”“An Dạ Vũ ngươi thực đáng chết!” Lâu Tử Hoán vươn tay, bóp cổ nàng: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!”“Lâu Tử Hoán!” Tử Khê chạy lại, bắt lấy tay hắn: “Lâu Tử Hoán ngươi điên rồi sao? Ngươi làm như vậy là phạm pháp! Ngươi mau buông tay!”Lâu Tử Hoán căn bản không nghe gì, trong đầu chỉ nghĩ ‘người phụ nữ trước mắt này đã hại chết người mẹ mà hắn yêu thương nhất! Hắn không thể tha thứ! Hắn muốn báo thù!’An Dạ Vũ bởi vì không thở được mà sắc mặt trắng bệch.
177 Một lúc sau Tử Khê liền ngủ rất sâu nên Trương Khiết Hân đi lúc nào cô cũng không biết. Đến lúc cô tỉnh lại, tinh thần đã tốt hơn nhiều. Lâu Tử Hoán đang cho Nhạc Nhạc ăn cơm, trông hắn có vẻ rất ổn, chỉ là trên mặt có một khối thâm tím do Thạch Nam để lại.
178 Từ khi ngồi vào xe Tử Khê vẫn luôn im lặng, Hắc Chí Cương hiểu ý không quấy rầy cô. Tử Khê dựa lưng vào cửa kính xe, nhìn cảnh người đến người đi ngoài cửa, ánh mắt trống rỗng.
179 Tử Khê vừa vào bệnh viện liền thấy có rất nhiều bác sĩ và y tá đang vội vàng. Cô tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì. Khi trở lại phòng bệnh, Trương Khiết Hân vừa thấy Tử Khê đã túm lấy tay cô: “Tôi đang định gọi điện cho cô.
180 “Tôi là Cảnh Khôn. ” Cảnh Khôn nhanh chóng giới thiệu, cười với An Tử Khê. Tử Khê cảm kích nhìn hắn: “Chào anh, cảm ơn anh rất nhiều!”Cảnh Khôn còn muốn nói thêm với cô vài câu.