81 Nhạc Nhạc và Hắc Diệu Tư đưa mắt nhìn nhau. Sau một hồi, nó ngẩng đầu nói: "A Tử, chú này hình như con đã từng gặp qua rồi nha!" Tử Khê cười cười. Không chú ý đến lời nói của con bé.
82 Thân thể Lâu Tử Hoán rõ ràng run lên, hắn đứng dậy, thật sự ra mở cửa phòng. Ngoài cửa đều không có gì cả, hắn khóa kỹ cửa, ánh mắt càng thêm vẻ thâm trầm lo lắng, hắn thong thả bước từng bước một tới gần cô: "Cô miệng lưỡi toàn nói dối, tôi sẽ không bao giờ tin cô nữa!" Hắn đè lên người cô.
83 "Lâu Tử Hoán, anh là đồ khốn, Nhạc Nhạc đang ở bên ngoài, nó đang tìm tôi, tôi nên làm gì bây giờ?" Tử Khê luống cuống, cô phát điên đẩy Lâu Tử Hoán ra, váy ngủ của cô bị hắn xé vụn, cũng đã thành vải rách, cô bật khóc.
84 Lâu Tử Hoán thân thể chấn động, lời nói của Nhạc Nhạc làm hắn trở tay không kịp, che giấu bối rối, hắn cự tuyệt nghĩ đến khả năng này, "Mau ngủ đi, tiểu quỷ!".
85 Sáng hôm sau, Lâu Tử Hoán đỗ xe chờ ở cửa, định đưa Nhạc Nhạc đến trường. Khi nhìn thấy An Tử Khê nắm tay Nhạc Nhạc ra khỏi cửa, hắn liền đi xuống mở cửa xe, hướng về phía Nhạc Nhạc cười: "Tiểu quỷ, mau tới đây!" Nhạc Nhạc không thèm liếc mắt nhìn hắn, cùng An Tử Khê đi tới xe của cô.
86 Dọc đường đi, Lâu Tử Hoán không nói một lời nào. Hắn mở cửa cho cô lên xe, từ đó về sau cũng không buồn hé răng. Tử Khê thật sự rất mệt, tựa vào ghế chợp mắt.
87 Lâu Tử Hoán để ba hắn cùng An Dạ Vũ về trước, hắn ngồi lại ở phòng bệnh, ngơ ngác nhìn em gái ngủ say. Hắn nhớ lại buổi tối khi mẫu thân tự sát, cô đi vào phòng hắn.
88 Sáng sớm, Tử Khê đã tỉnh lại trong khi Nhạc Nhạc vẫn còn ngủ say. Ngày hôm nay không có thông báo, cô có thể ngủ nhiều hơn. Hôm nay lại là cuối tuần, Nhạc Nhạc cũng được nghỉ học, cô có thể đưa Nhạc Nhạc đi chơi một chút,có thể là đi công viên hoặc khu vui chơi.
89 Tử Khê cũng cười, đầu óc cô là làm sao mà lại muốn đưa tới để cho hắn ô nhục. Cô là điên rồi vẫn là choáng váng, cô vì sao hết lần này đến lần khác đối với người đàn ông này vẫn không ngừng nuôi hi vọng chứ " Cảm ơn Lâu thiếu đã buông tha cho tôi, cửa ở nơi đó, anh có thể đi rồi!" Lâu Tử Hoán nhìn cô một cái thật sâu, không nói thêm lời nào, mở cửa bước ra ngoài.
90 Tử Khê dẫn Nhạc Nhạc đến khu vui chơi, rồi cùng chơi với con bé, Nhạc Nhạc tỏ ra rất vui thích. Trò chơi nào con bé cũng đều muốn chơi thử, cuối cùng ngủ thiếp đi trong lòng Tử Khê.
91 Hắn cuồng nhiệt hôn lại cô, môi cô vẫn ngọt ngào như vậy, hương thơm của môi cô chính là độc dược đối với hắn. Hắn thực sự có thể buông tay sao? Chính hắn cũng không biết chắc.
92 "Lâu Tử Hoán, anh điên rồi à, sao lại đánh Nhạc Nhạc như thế!" Tử Khê lúc này cũng tỉnh dậy, vội vàng ôm Nhạc Nhạc vào lòng, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé.
93 Tử Khê nghe Lâu Tử Hoán nói Nhược Hi đã đồng ý làm việc tại quỹ cũng rất bất ngờ. Cô không ngờ Lâu Nhược Hi lại chịu nghe lời dễ dàng như vậy nhưng thấy Lâu Tử Hoán yêu thương em gái như thế, cô cũng chẳng nói gì thêm.
94 Tử Khê dỗ Nhạc Nhạc ngủ xong, trở lại đã thấy Lâu Tử Hoán ngước mắt nhìn mình. Tử Khê biết rõ hắn đang đợi cô giải thích. Tử Khê không nhìn lại hắn, cô nhấc một bên chăn lên, định ngủ.
95 Sắc mặt Lâu Tử Hoán rất khó coi, hắn lái xe, trong đầu vẫn văng vẳng tiếng nói của ba hắn. Nhược Hi gần đây thường xuyên về nhà trễ, chú Trương còn nói nó hay đi cùng với một người nào đó, hơn nữa lại tỏ ra rất thân mật với người này.
96 Lâu Tử Hoán chạy xe hết tốc lực, dọc đường đi đã vượt không ít đèn đỏ. Vô thức, hắn lái xe đến một khu nghĩa địa ở phía Nam, ngồi trước mộ mẹ hắn thẫn thờ.
97 Lâu Tử Hoán uống một hơi cạn sạch rượu vang trong ly, sau đó đứng lên cười nói: "Hắc đại thiếu, có chuyện này tôi nghĩ anh hẳn cũng biết. An Tử Khê không phải do ba tôi sinh ra, cô ta là con gái của mẹ kế tôi.
98 "Tôi nói cho cô biết, An Tử Khê, tôi sẽ không để cho cô sống yên ổn đâu. " Hắn vứt cô lên giường, "Hôn lễ của chúng ta sẽ không bị hủy bỏ, cô phải lấy tôi.
99 Lâu Tử Hoán lái xe, từ lúc rời khỏi Dạ Đô, hắn chưa hề nhìn qua Lâu Nhược Hi. Lâu Nhược Hi khoác áo khoác của hắn, từ trong túi áo lấy ra chiếc nhẫn, ngắm nghía: "Anh, chiếc nhẫn này rất độc đáo.
100 "Tiểu thư, để tôi đưa cô về trước!"Thạch Nam không thể không nghe lời của cậu chủ, hơn nữa chuyện của hai anh em bọn họ, hắn là người ngoài cũng không tiện xen vào.