561 Tĩnh Đồng thật sự tò mò, hơi nghiêng người tới trước, cầm khung hình lên, thật gần nhìn cô gái xinh đẹp, dịu dàng động lòng người, cô vui vẻ ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân nói: "Người trong tấm hình là mẹ của anh đúng không? Đứa bé đẹp trai chính là anh hả ?"Trác Bách Quân nhìn Tĩnh Đồng chằm chằm, hai tròng mắt bình tĩnh chớp một cái, vẻ mặt đột nhiên trở nên thật quỷ dị, nói: "Em cứ nói đi?""Em làm sao biết?" Tĩnh Đồng cười nhỏ, nét mặt lộ ra thật dịu dàng, đưa ngón tay thon dài, khẽ vuốt qua tấm hình cũ kỹ xinh đẹp, dường như rất quý trọng, trong tròng mắt, đều là hình ảnh xinh đẹp, dịu dàng nói: "Em cảm giác đây là mẹ của anh, thật dịu dàng, động lòng người —— Bà thật sự rất xinh đẹp, giống như một minh tinh ——"Trác Bách Quân nằm ở trên giường, không lên tiếng!Tĩnh Đồng cảm thấy Trác Bách Quân đột nhiên lạnh lẽo, ngạc nhiên nhìn hắn nói: "Tổng giám? Anh sao vậy ?"Trác Bách Quân lạnh nhạt nói: "Anh không thích người khác tiếp xúc chuyện của mẹ anh ——"Tĩnh Đồng hoảng sợ, lập tức đem khung hình trả về chỗ cũ, vừa muốn giải thích, Trác Bách Quân lại quay đầu, nhìn Tĩnh Đồng khẽ mỉm cười, sâu kín nói: "Thế giới kia —— Em không cần tiếp xúc —— Anh không muốn em tiếp xúc ——"Tĩnh Đồng ngạc nhiên nhìn hắn hỏi: "Tại sao vậy ?"Ánh mắt Trác Bách Quân ngưng tụ, nhưng cũng không đáp lại, chỉ vươn tay, xoa nhẹ bả vai trơn bóng của cô ——Tĩnh Đồng ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân, nhìn sắc mặt của hắn trầm trọng như vậy, liền dịu dàng hỏi: "Thế nào? Có phải em đã làm việc gì sai rồi không ? Em không phải cố ý tìm hiểu quá khứ của anh —— Cũng không phải không tôn trọng mẹ của anh ——"Trác Bách Quân cúi đầu nhìn Tĩnh Đồng, gương mặt trắng nõn của cô, ửng đỏ tận mang tai, hắn vươn tay, sờ nhẹ nét mặt cô, nắm cằm của cô, lại nhìn hai tròng mắt mê ly của cô, thật lòng nói: "Em sẽ ở bên anh sao? Cả đời cũng sẽ ở bên anh sao ?"Tĩnh Đồng nhìn ánh mắt tịch mịch của Trác Bách Quân, có chút chua xót trong lòng, cô rất chân thành nói: "Em sẽ ở bên anh, em sẽ cùng sống với anh —— Cả đời sống bên anh ——"Hai mắt Trác Bách Quân đỏ lên, xẹt qua một chút cảm động, đưa ngón tay, quét nhẹ lên cánh môi đỏ mọng mềm mại của cô, thật lòng nói: "Ở Tây Phương, có một truyền thuyết, sở dĩ ma quỷ sẽ biến thành ma quỷ là bởi vì ở trong thế giới của hắn chưa từng có Thiên Sứ —— Nếu anh biến thành ma quỷ, không biết em có ở lại bên cạnh anh hay không ?""Hai chúng ta cùng làm thiên sứ!" Tĩnh Đồng ôm chặt thắt lưng Trác Bách Quân, đột nhiên hai mắt đỏ lên, động tình nói.
562 Hôm nay là một ngày trọng đại! !Là buổi lễ trao giải thưởng Bách Hoa hai năm một lần, bởi vì hai năm cử hành một lần, cho nên phim cạnh tranh nhiều hơn, hơn nữa cũng càng ngày càng khốc liệt hơn, năm nay, tranh giành ảnh đế và ảnh hậu, cũng gần mười năm, đây là lần căng thẳng nhất! ! Hàn Văn Vũ bằng “Beethoven Fantasia” năm ngoái, đã chiến thắng tại liên hoan phim Berlin, liên hoan phim Cannes, giành giải thưởng nam diễn viên chính xuất sắc nhất toàn cầu! Năm ngoái đoạt giải nam chính xuất sắc nhất giải Kim Mã, năm nay, nếu đoạt ảnh đế giải thưởng Bách Hoa, đánh dấu một năm thành công xuyên suốt ảnh đế của hắn! !Hôm nay Đài Truyền Hình cả nước cũng sẽ truyền hình trực tiếp buổi lễ trao giải quan trọng nhất lần này, cho nên sáng sớm truyền thông cũng đã chờ ở trước thảm đỏ Giải thưởng Bách Hoa, trong cái gió rét lạnh, bọn họ xôn xao cầm máy quay hình, chụp các ngôi sao từ trên những chiếc xe nổi tiếng đi ra ngoài, bước về phía thảm đỏ, chỉ thấy một nhóm nam diễn viên nhí, năm nay vẫn lấy màu đen làm chủ đạo, vẫn âu phục đen, đeo nơ đen, đối lập với vẻ trang trọng của buổi lễ trao giải, trong đó có một nam diễn viên nhí cùng Hạ Tuyết trình diễn một ca khúc, mặc quần áo hippie duy nhất, vẻ mặt từng người đều sáng lạn nhìn về phía các phóng viên vẫy tay mỉm cười!Các phóng viên tranh nhau dụ dỗ, sau khi ánh đèn flash chiếu về phía bọn họ, nhanh chóng hỏi chuyện cộng tác với ảnh hậu Hạ Tuyết thế nào?Một nam diễn viên mỉm cười nhìn truyền thông nói: "Chị Hạ Tuyết là một người đáng yêu, không có dáng vẻ phách lối của một ngôi sao, lần đầu tiên, chúng tôi rất vui mừng cộng tác với chị ấy! Tối nay phần trình diễn sẽ rất đặc sắc, xin mọi người hãy chờ xem! Cám ơn mọi người!"Ánh đèn flash mãnh liệt phóng lên người của bọn hắn, nhóm nam diễn viên nhí dưới sự hướng dẫn của người quản lí, đi về phía đầu kia thảm đỏ ký tên, tiếp theo, một chiếc xe nổi tiếng nữa chạy nhanh tới đầu này thảm đỏ, ảnh đế Tả La bước xuống, hôm nay hắn cũng mặc âu phục màu trắng, cùng bạn người baạn thân, diễn viên Hàn Quốc, Kim Thắng Nguyên bước lên thảm đỏ, tất cả phóng viên ngay lập tức sôi nổi nâng máy chụp hình kêu to tên của bọn họ, muốn chụp được góc hình đẹp nhất! !"Tả La, tại sao hôm nay không cùng Văn Vũ đi trên thảm đỏ, đối với việc cạnh tranh giải nam chính xuất sắc nhất “Bách hoa” lần này, anh có suy nghĩ gì?" Có một phóng viên sôi nổi hỏi.
563 Hội trường của buổi lễ trao giải thưởng Bách Hoa! !Khán đài thật lớn, xây dựng kiểu nửa đóa hoa mẫu đơn cao 10 mét, khi tất cả khách mời xôn xao ngồi xuống, phía sau đài đột nhiên chiếu ra rất nhiều ánh đèn hoa nhỏ, thông qua hiệu ứng 3D, giống như hoa t...
564 Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, tiếng hát làm rung động lòng người như vậy, hình ảnh xinh đẹp như vậy, trong lòng cám ơn cuộc đời, lòng kiên trì, diễn xuất quá hoàn mỹ, Hàn Văn Vũ ngồi dưới khán đài, hai mắt ươn ướt, dùng sức vỗ tay, nhớ tới tất cả chuyện cũ, tâm tình giống như có năm mùi vị pha trộn, vô cùng kích động ——Ánh trăng ngàn đời trên ngân hà lóe sáng, dần dần ảm đạm, cũng trong một tích tắc này, một chuỗi đóa hoa màu đỏ thẫm dưới khán đài kèm theo tiếng nước chảy và tiếng gió tuyệt vời bay đến, sau cùng cả trong màn hình, khắp cả núi đồi nảy lên rất nhiều đóa hoa màu đỏ, đóa hoa giống như từ trong màn hình bung ra ngoài, bay khắp cả sân khấu, nhẹ nhàng tung bay làm rung động lòng người, vô cùng xinh đẹp ——Tiểu đề khúc nhạc kèm theo tiếng nhạc đệm nồng nàn kéo “Tiếng gọi tình yêu” (nước), phía trái dưới khán đài xuất hiện một người đàn thâm tình, mặc lễ phục màu đen, cầm Microphone, ngay sau đó nhìn dãy ngân hà ở đầu kia, xúc động hát: "Không biết nên nói thế nào, mới có thể để cho em hiểu, trái tim anh —— Chưa từng thay đổi, ngay cả mỗi người một nơi, vẫn nhớ nhung —— Tình yêu là niềm tin, không thể quên lời thề, tình yêu đối với em không giới hạn, thích nghe giọng nói của em —— nồng nàn gọi anh, đánh thức tình yêu lạc lối, rạo rực theo gió đến gần em, kêu gọi lời hứa của em, từ đó không do dự nữa, làm cho tình yêu trong trái tim, trở thành sinh mệnh lẫn nhau trong ca khúc chủ đề, mãi mãi yêu anh ——"Một luồng ánh sáng từ phía sau khán đài chiếu tới, ánh trăng ngàn năm đột nhiên sáng lên, lấp lánh, tung bay giữa không trung, Hạ Tuyết Như như Hằng Nga, ở trên trời xoay tròn thật nhanh, lụa dài xinh đẹp, kèm theo dãy ngân hà và bươm bướm xanh bay phất phới trong không trung ——"Thoải mái yêu, tình yêu không trở cách, tình vẫn còn đó —— Trong lòng nồng nhiệt như ngọn lửa, chỉ vì yêu em, chưa bao giờ hoài nghi, tình yêu là một niềm tin, không thể quên lời thề, tình yêu đối với em không giới hạn, thích nghe giọng nói của em —— nồng nàn gọi anh, đánh thức tình yêu lạc lối, rạo rực theo gió đến gần em, kêu gọi lời hứa của em, từ đó không do dự nữa, làm cho tình yêu trong trái tim, trở thành sinh mệnh lẫn nhau trong ca khúc chủ đề, mãi mãi yêu anh ——"Ngay sau đó, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt ! !Ánh trăng ngàn năm cuối cùng xúc động, trong tiếng hát, chậm rãi xoay tròn rơi xuống, Hạ Tuyết chậm rãi từ trên cao, chuyển động rơi xuống, trong nháy mắt chiếc váy ánh trăng rơi xuống, đột nhiên tắt ngấm, mặc chiếc váy lụa dài màu trắng chấm đất, đem bàn tay ngọc thon thon, bỏ vào trong lòng bàn tay của người đàn ông, xúc động nghe hắn hát, hai mắt không nhịn được lệ tràn lấp lánh ——Người đàn ông vẫn cầm Microphone nhìn Hạ Tuyết, say sưa hát: "Nồng nàn gọi anh, đánh thức tình yêu lạc lối, rạo rực theo gió đến gần em, kêu gọi lời hứa của em, từ đó không do dự nữa, làm cho tình yêu trong trái tim, trở thành sinh mệnh lẫn nhau trong ca khúc chủ đề, mãi mãi yêu anh ——"Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, sau đó vũ khúc “Lắng nghe gió hát” lại rộn rã vang lên, người đàn ông đứng và cô gái đứng đầu trong nhóm múa đột nhiên, thâm tình ôm nhau khiêu vũ, Hạ Tuyết cùng hai người đàn ông cũng ở màn hoa bay trên sân khấu, thâm tình khiêu vũ, trong màn hình đột nhiên xuất hiện rất nhiều bộ phim về tình yêu trong vài thập kỉ, mỗi hình ảnh đều là tình yêu nồng nàn, kích tình sôi trào, hình ảnh cuối cùng phát ra chính là trong bộ phim “Hiện đại vương triều”, Hàn Văn Vũ mặc trang phục vương tử, ngồi trên lưng ngựa trắng, kéo chặt dây cương trong tay, hai mắt rưng rưng mặc cho tuấn mã lao đi trong tuyết ——Hạ Tuyết và người đàn ông nhìn Hàn Văn Vũ trong màn hình, xúc động ôm nhau, nhảy vũ điệu cảm động nhất, như ủng hộ cho hắn —— Toàn trường lại vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, trong giới giải trí ngưỡng mộ Hàn Văn Vũ chuyên nghiệp, đối với điện ảnh kiên trì và nhiệt tình, thật sự làm cho người ta bội phục, tất cả mọi người nhìn hình ảnh cao giọng kêu gọi, Hàn Văn Vũ có chút ngượng ngùng cúi đầu, nhận lấy tiếng vỗ tay, Trương Kính Trung và Tôn Minh đồng loạt quay đầu, vỗ tay khích lệ cho hắn!Hình ảnh xinh đẹp, trải qua câu chuyện xưa, luôn có một ngày kết thúc —— Ngày này —— Có anh, có tôi —— Con người khi còn sống, chỉ cần dùng tâm diễn xuất, anh nhất định sẽ là vai chính đẹp nhất trong đời ——Cuối cùng tiếng nhạc và những câu chuyện xưa dần dần kết thúc, Hạ Tuyết và nam khách mời Hàn Tú Kiệt, tay trong tay đi ra sân khấu, cúi người chào ——Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay sôi nổi, nhất là Hàn Văn Vũ, trong vòng tròn này, Hạ Tuyết là bạn thân, nổi bật trước ống kính, vừa vỗ tay, vừa gật đầu tỏ vẻ tán thưởng.
565 Buổi lễ trao giải đang diễn ra trong căng thẳng liên tục ——Trác Bách Quân và Trầm Ngọc Lộ ngồi chung một chỗ, nhìn trên khán đài chuẩn bị trao giải thưởng cho diễn viên trẻ xuất sắc nhất, giải thưởng này, one-king có Đường Tân và Toàn Cầu có Thiên Na, nhìn từng phim phát hình ra, đều có chút căng thẳng nắm chặt quả đấm, có chút căng thẳng cười, thậm chí, Trác Bách Quân quay đầu, nhìn Isha ở cách đó không xa, cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ôm vai nhìn Thiên Na diễn xuất trong “Trạm kế tiếp ngày sau”, không lên một tiếng! !"Xin mời người trao giải thưởng cho diễn viên trẻ xuất sắc nhất, phía dưới khán đài, Trương Kính Trung và Phó Thiên Minh ——" Người chủ trì mỉm cười hưng phấn kêu!Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt.
566 Hàn Văn Hạo chậm rãi từ trên ghế salon đứng lên, đầu tiên là nhìn cô ta một cái, rồi chậm rãi cúi đầu, cởi bao tay da màu đen của mình, ném cho Hi Thần, ngẩng đầu lên, hai mắt giống như con Báo nhỏ rình mồi, mang theo tàn nhẫn đáng sợ nhìn cô ta ——Trầm Ngọc Lộ nhất thời hoảng sợ, trợn to cặp mắt nhìn Hàn Văn Hạo.
567 Buổi lễ trao giải diễn ra kéo dài, đã phát xong giải thưởng diễn viên trẻ xuất sắc nhất rồi, nam phụ xuất sắc nhất, nữ phụ xuất sắc nhất, sau đó đến giải thưởng phim điện ảnh xuất sắc nhất, phim hành động xuất sắc nhất, giải thưởng sáng tác ca khúc xuất sắc nhất, hội trường đang dần tiến đến cao trào, theo từng trận vỗ tay cuồng nhiệt vang lên, rốt cuộc cũng đến cao trào nhất tối nay, kế tiếp phải trao giải diễn viên chính xuất sắc nhất! !Người chủ trì buổi lễ một lần nữa cầm Microphone, kích động và hưng phấn đi ra nói: "Lại đến thời khắc phấn khởi lòng người nhất, một bộ phim, trên sân khấu vĩnh viễn chỉ có một vai nam chính! Một vai nữ chính! Bọn họ làm nên linh hồn của cả bộ phim, cho nên tôi hi vọng toàn trường hãy tặng cho tất cả Nam vai chính, một tràng pháo tay nhiệt liệt! !"Khách mời toàn trường đều xôn xao nhiệt liệt vỗ tay, kích động và vui vẻ chờ đợi thời khắc hưng phấn lại tới.
568 Người chủ trì cũng không nhịn được cười nói: "Nói như vậy, tôi lại không dám để cho cô trao thưởng! ! Đợi lát nữa, nếu không phải tên của Văn Vũ, cô lại muốn đọc thành tên hắn, ba nam diễn viên khác của chúng ta không phải rất thiệt thòi sao ?"Hạ Tuyết lập tức xoay người, mỉm cười nắm Microphone, nhìn ba người nam chính được đề cử dưới khán đài, nói: "Xin hỏi ba vị nam chính dưới khán đài một chút, các vị không ngại tôi trao giải thưởng này cho chú em nhà tôi chứ?"Khách mời toàn trường đều vui vẻ vỗ tay, tiếng vỗ tay như sấm vang dội cả hội trường, ba diễn viên nam chính dưới khán đài càng cuồng nhiệt vỗ tay, kêu to: "Tốt! !""Anh xem —— nhiều người điện ảnh của chúng ta một lòng đoàn kết, vì hạnh phúc cả đời của tôi, bọn họ dâng tặng giải thưởng này ——" Hạ Tuyết không nhịn được bật cười, nói.
569 Lễ trao giải diễn ra kéo dài! !Người chủ trì trong từng trận tiếng vỗ tay, mỉm cười đi về phía chính giữa khán đài mỉm cười nói: "Tiếp theo, xin mời ảnh đế mới nhất giải thưởng Bách Hoa Hàn Văn Vũ đến trao giải cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất ——"Tiếng nhạc giải thưởng Bách Hoa sôi động vang lên.
570 Hạ Tuyết mặc lễ phục “đạp tuyết tìm mai”, mái tóc xoăn buông dài đến thắt lưng, hai mắt tỏa sáng, đong đầy nước mắt, nắm điện thoại, rốt cuộc kích động ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ nhìn tòa nhà 100 tầng giống như đám mây phía chân trời, xa tít không thể chạm tới, nước mắt của cô lăn xuống, nghẹn ngào cầm điện thoại, khẽ run, xúc động nói không ra lời —— Đợi người này đã nhiều ngày như vậy, rốt cuộc nghe được tiếng của hắn, trong lòng của cô đột nhiên đau xót, nước mắt không nhịn được tuôn ra vành mắt ——Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe lên trong phòng khách mờ tối, đau lòng, cắn răng, nắm điện thoại, không lên tiếng chờ đợi.
571 Hạ Tuyết chìm đắm trong nụ hôn nóng bỏng của Hàn Văn Hạo, đột nhiên tránh khỏi nụ hôn, trong lòng có chút lo sợ nhìn hắn hỏi: "Anh —— Tha thứ cho em không ? Sẽ không đi nữa chứ? Sẽ không chứ?"Hàn Văn Hạo xúc động, nóng bỏng nhìn Hạ Tuyết, đau lòng nói: "Anh có lúc nào rời bỏ em! ! Kể từ lần đầu tiên nhìn thấy em vào đêm đó, anh không hề rời khỏi em! !"Hạ Tuyết đột nhiên cười nhỏ, bị lạnh cả người run rẩy ôm chặt cổ của Hàn Văn Hạo, lại một lần nữa tiến lên đón nhận nụ hôn của mình, Hàn Văn Hạo cũng ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, cúi đầu hôn cô thật sâu, cùng với đầu lưỡi lạnh lẽo của cô kịch liệt quấn lấy, không nhịn được, ôm cả người cô nhanh chóng đi vào tòa nhà cao ốc, hai người lại ôm hôn kịch liệt, vừa hôn, Hàn Văn Hạo vừa bấm mật mã thang máy, cửa thang máy ầm ầm mở ra, hai người lại vào bên trong thang máy, vẫn kịch liệt hôn ——Hàn Văn Hạo đè Hạ Tuyết lên cửa thang máy, vừa hôn mạnh đôi môi đỏ mọng mềm mại, hai tay xẹt qua cánh tay lạnh lẽo của cô, thở phì phò, cúi đầu nhìn khuôn mặt lạnh lẽo tái nhợt của cô, nhịp tim cũng đập mạnh, nói: "Đứa ngốc! Tại sao lại ăn mặc như vậy tới đây? Cũng không sợ lạnh sao? Ngã bệnh thì làm thế nào?"Hạ Tuyết rơi lệ nói với hắn: "Em suy nghĩ, nếu anh không muốn xuống, em sẽ giả vờ bị cảm, giả vờ bị lạnh sắp chết, có lẽ anh sẽ xuống gặp mặt em!"Hàn Văn Hạo không nhịn được, cười một tiếng, ôm mặt của cô nói: "Em còn học được giả vờ khổ nhục kế sao ?""Em vì anh, chuyện gì cũng làm! Nếu anh không đồng ý em nữa —— Em sẽ một mình tuyên bố, hai chúng ta đã kết hôn rồi! Để cho anh không có cơ hội trốn thoát!" Hạ Tuyết nhìn lại Hàn Văn Hạo thật tình nói.
572 Vòi nước phun xuống, khí nóng trong phòng tắm tràn ra. Hạ Tuyết thân thể mềm mại, trần truồng, đứng dưới vòi, để cho nước nóng dọc theo mái tóc chảy xuống, tạo thành rất nhiều dòng nước nhỏ, xẹt qua thân thể trắng nõn, cô dùng hai tay vui vẻ khêu nhẹ mái tóc dài, ngẩng mặt lên, để cho nước nóng tùy ý rơi xuống gương mặt ——Hàn Văn Hạo tắm rửa xong, chỉ dùng khăn lông trắng, quấn quanh nửa người dưới của mình, để trần nửa thân rắn chắc phía trên, cầm điện thoại di động, đi tới trước cửa sổ sát đất, vẻ mặt lạnh lùng, nghe Hi Thần báo cáo, lên tiếng đáp lời, hai mắt lóe lên, chậm rãi nói: "Để lại người sống! Tôi còn có chỗ dùng! Coi chừng Trầm Ngọc Lộ, đừng để cho cô ta chết! !""Vâng!" Hi Thần cúp điện thoại.
573 Cửa phòng “phịch” một tiếng mở ra, Hạ Tuyết mặc bộ đồ thể thao màu trắng, đầu tóc rối tung, xông ra ngoài, thở phì phò, hai mắt đầy lệ, chạy xuống lầu, nhìn khắp phòng khách yên tĩnh, trong lòng của cô “ầm” một tiếng, như rơi vào đáy cốc, nước mắt lăn xuống, tất cả hạnh phúc và ngọt ngào đêm qua, trong nháy mắt bị vỡ vụn, cô thở phì phò, nhào tới điện thoại bàn bên ghế sa lon, nắm điện thoại, lập tức bấm số điện thoại của Hàn Văn Hạo, vừa bấm, đầu ngón tay vừa run rẩy, vội ôm điện thoại, ngồi một bên, sắc mặt tái nhợt chờ đợi.
574 Tòa nhà 100 tầng, đột nhiên xuất hiện gần 10 chiếc xe ôtô màu đen chạy tới, chậm rãi dừng trước đại sảnh cao ốc, sau đó trong ánh mắt của đám phóng viên , đi xuống mấy chục hộ vệ, bao gồm Nhậm Phong và Hứa Mặc, còn có Hi Thần và Chính Hách, bọn họ giống như quân đội, trật tự tiến vào đứng trong đại sảnh! Kiên cố không thể phá vỡ!Tất cả truyền thông cả nước nhìn thấy tình huống này, lập tức cầm máy chụp hình, chụp lấy cảnh tượng này, thậm chí, có một phóng viên quen thuộc, muốn đi tới gần Tả An Na, thư ký thân cận của Hàn Tổng Tài, tìm hiểu tình huống này, bất đắc dĩ, cô đứng trước đám hộ vệ của Hàn Văn Hạo, nín thở yên lặng chờ đợi.
575 Đêm! Đêm xuống!Daniel vẫn giống như mọi khi, dỗ cô bé Hi Văn nằm trên chiếc giường Thủy Tinh nhỏ, vỗ nhẹ bả vai nhỏ của cô né, khẽ hát bài “Bên ao sen”, vừa dùng giọng hát đầy xúc động để hát, vừa nhìn kỹ vẻ mặt cô bé Hi Văn dần dần mệt mỏi, hắn dịu dàng cười một tiếng, nhìn cặp mắt thật to, từ từ nhắm lại, lồng ngực phập phồng, phập phồng, thật đáng yêu, thở o o, tim của hắn đột nhiên căng thẳng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống như búp bê, nắm bàn tay nhỏ bé, non nớt, đặt lên môi của mình hôn, nhỏ giọng nói: "PAPA biết con chưa ngủ, bởi vì con đang lo lắng cho PAPA, bởi vì con không nở bỏ PAPA, PAPA cũng không nở xa con, nhưng con không cần lo lắng cho PAPA, PAPA còn có rất nhiều chuyện quan trọng đi làm, nhưng cho dù PAPA ở nơi nào, cũng sẽ yêu con, mỗi ngày đều sẽ yêu con ——"Hi Văn lập tức xoay người, giống như ngủ thiếp đi.
576 Nhà họ Hàn, phòng của Hàn Văn Vũ. "A sĩ!" Hàn Văn Vũ mặc áo len màu trắng, cổ chữ V, quần tây màu đen, ngồi trên ghế sa lon gỗ lim của mình, trong tay cầm bài xì phé, ném ra một con sĩ cơ, trên mặt đắc ý nở nụ cười.
577 Hàn Văn Hạo khiếp sợ quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Tuyết mặc váy dài, bên ngoài khoác áo da màu đen, trong tay cầm túi xách, vẻ mặt mỉm cười nhìn mình, hai mắt nhẹ nhàng tỏa sáng, hắn đột nhiên cảm động cười khẽ, lập tức đi tới trước mặt cô, nắm chặt eo của cô, kéo cả người cô, bá đạo ôm chặt vào trong ngực, hai tay siết chặt eo nhỏ của cô, cúi đầu vui mừng hỏi: "Tại sao em không ở lại khách sạn bồi hắn? Trở lại làm gì?"Hạ Tuyết cười ngọt ngào nhìn hắn nói: "Có hai lý do, một là em rất nhớ anh, hai là Daniel nhìn ra em rất nhớ anh, nên bảo em về với anh —— Em sợ tối nay, không có em sưởi ấm cho anh, anh ngủ không ngon ——"Hàn Văn Hạo không lên tiếng, hai mắt nóng lên, tràn qua một chút nụ cười nhìn Hạ Tuyết, trong thân thể xông lên cảm động, hắn cúi đầu, hôn lên môi của cô, hai người thâm tình say đắm hôn nhau, thân thể của hai người nóng lên, Hàn Văn Hạo chợt ôm Hạ Tuyết, đi tới trên giường, cuối cùng, hai người cùng nhau ngã nằm trên giường, Hàn Văn Hạo cuồng nhiệt hôn đôi môi đỏ mọng của Hạ Tuyết, thật sự không cách nào thuyết phục mình để cho cô đi gặp người đàn ông khác, mặc dù người đàn ông kia là người đàn ông tốt nhất trên thế giới, hắn vừa ôm hôn Hạ Tuyết, tay cách lớp áo mỏng, khẽ vuốt ve bộ ngực sữa của cô, mê say xoa nắn ——"Ưmh ——" Thân thể Hạ Tuyết lại bị trêu chọc, cùng hắn cuồng nhiệt hôn, nhẹ thở gấp ra tiếng, hai chân ở trong đuôi váy nhẹ nhàng giãy dụa, đôi giày cao gót màu trắng gần 12 cm, bị cô nhẹ nhàng cọ rớt, rơi xuống trên sàn nhà bằng gỗ, Hàn Văn Hạo vừa cuồng nhiệt hôn cô, nhẹ tay phủ xuống, nhẹ nắm chân trắng nõn của cô, tay dần dần đưa vào trong váy thăm dò, khẽ vuốt ve cặp đùi đẹp, trơn mềm, hấp dẫn của cô, tay nắm chặt cô áo lót khiêu gợi, vừa muốn kéo xuống——Hạ Tuyết lại vươn tay, bắt được tay Hàn Văn Hạo, nhìn hắn, mặt có chút đỏ hồng nói: "Đợi chút —— Em còn chưa tắm ?"Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, động tác dừng lại, dịu dàng nhìn cô, khẽ vuốt ve cái mông khêu gợi của cô, đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ vành tai của cô, nhỏ giọng nói: "Làm xong lại tắm ——""Không nên!" Hạ Tuyết đẩy nhẹ hắn ra, sau đó dịu dàng nói: "Em vừa nấu cơm cho Daniel, khắp người đều là khói dầu ——"Thân thể Hàn Văn Hạo có chút cứng ngắc, mặc dù sắc mặt có chút không đúng, nhưng vẫn khẽ mỉm cười.
578 Hạ Tuyết tắm xong, từ trong phòng tắm đi ra, nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang một mình ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt phách lối, thái độ ngạo mạn, nhìn bộ bài xì phé, gương mặt vẫn chưa buông lỏng, cô ngạc nhiên cầm khăn lông trắng, vừa lau mái tóc ướt đẫm, vừa đi tới hỏi: "Lúc nảy em đang tắm, dường như nghe tiếng của Văn Vũ và Văn Kiệt ——""Thật sao?" Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Em bị ảo giác đó! Lúc nảy một mình anh có chút nhàm chán chơi bài!""Một mình chơi bài bài?" Hạ Tuyết mặc váy ngủ lụa mỏng màu xanh dương nhạt, ngồi trên ghế sa lon mỉm cười nói: "Một mình chơi có gì vui?"Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhìn Hạ Tuyết sau khi tắm, khuôn mặt ửng hồng thật mê người, mái tóc ướt đẫm rũ xuống cái cổ trắng nõn, mềm mại, bắp chân trắng như tuyết hơi lộ ra, thật hấp dẫn mê người, hắn lặng lẽ cười một tiếng, nói: "Em muốn chơi không ?""Tốt! Em đánh bài xì phé rất lợi hại nha —— Có muốn gọi bọn Văn Vũ cùng vào chơi hay không?" Hạ Tuyết vừa xào bài, vừa ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo, hỏi.
579 Hàn Văn Hạo lạnh lùng rút tài liệu ra, thông qua camera điện tử, xem một tấm hình, trong hình, cảnh vật giống như đã cũ, dưới cây hoa anh đào, hai mẹ con, ôm nhau thật chặt, nhìn ống kính hơi cười, nhưng nụ cười của người mẹ có chút yếu ớt —— Ánh mắt lạnh lùng chợt lóe, bình tĩnh đem hình nhìn thật gần, nhìn thoáng qua người mẹ, đây chính là người phụ nữ mà cha vẫn yêu sao? Trong tấm hình, Văn Giai quả thật xinh đẹp, hơn nữa dịu dàng động lòng người, mềm mại như nước, hắn nhìn chằm chằm người phụ nữ trong tấm hình thật lâu, thật lâu, giống như xuyên vào linh hồn người phụ nữ này, nhìn nụ cười ẩn nhẫn trong tròng mắt người phụ nữ này, cũng biết sau khi rời khỏi cha, người phụ nữ này cũng trải qua những ngày tháng không quá tốt —— Hắn suy ngẫm thật lâu, lại một đứa bé kia, tướng mạo hai mẹ con rất giống nhau, hắn lạnh lùng hỏi: "Đây là —— Trác Bách Quân khi còn bé?""Vâng !" Tả An Na lập tức gật đầu nói!Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm đứa bé trong tấm ảnh, trong đầu nhanh chóng thoáng qua đám cưới của Văn Kiệt, dường như nhìn thấy một người như vậy, bộ dáng tà mị, luôn nở nụ cười không sao cả, không giống đang cố ý che giấu, nhưng nếu quả thật là cố ý che giấu, ngược lại thật đáng sợ.
580 "Con có chuyện gì, muốn nói với cha?" Hàn Trung Trí ngồi trên ghế sa lon, quay đầu nhìn con trai, hỏi. Hàn Văn Hạo lơ đãng nhấn khóa cửa, cởi áo khoác thật dầy, phủ xuống bên ghế sa lon, rồi ngồi xuống, nói: "Lần này đối mặt với rất nhiều việc, con đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, vào trong núi một chuyến, giải sầu, thuận tiện thăm Trần gia gia một chút ——"Hàn Trung Trí nhìn con trai, im lặng không lên tiếng, ngồi dưới ánh đèn nhàn nhạt, chiếu rọi khuôn mặt của ông ta, một cách nghiêm túc!Hàn Văn Hạo hơi cúi đầu, vươn tay tuỳ tiện dùng mu ngón tay, chạm vào bình trà một cái, cảm thấy nó nóng, mới cầm một ly trà nhỏ màu đỏ, đưa tới trước mặt cha, cũng đặt một ly trước mặt của mình, rồi nhắc bình trà, châm cho cha một ly trà, sau đó, châm ình một ly trà, nói: "Mấy ngày đó, hàn huyên với Trần gia gia rất nhiều việc, dĩ nhiên cũng có tán gẫu chuyện xưa của cha và dì Văn Giai, cùng mẹ ——"Hàn Trung Trí vẫn chăm chú nhìn con trai, hỏi: "Rốt cuộc con muốn nói cái gì?"Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên, nhìn trong tròng mắt của cha phát ra ánh sáng cố chấp, chậm rãi nói: "Con nghe Trần gia gia nói, không thể tha thứ cho cha, cho nên con muốn biết, trong quá khứ, rốt cuộc mọi người xảy ra chuyện gì? Có thể tất cả mọi chuyện đều là hiểu lầm hay không?""Không có hiểu lầm! Chính là cha đã phụ ba người phụ nữ!" Hàn Trung Trí nói ngay!Hàn Văn Hạo đưa mắt nhìn cha một cái, nói: "Cho dù lưng đeo tội danh kẻ bạc tình, cha cũng không quan tâm?""Cha chính là kẻ bạc tình!" Hàn Trung Trí nhìn Hàn Văn Hạo, mặt lạnh nói: "Hàn Trung Trí ta làm việc không sợ người ta biết! ! Cha tàn nhẫn cũng không phải là một ngày, hai ngày! ! Cho tới bây giờ, cha cũng không sợ thừa nhận chuyện này! ! Con người sống chết có số! ! Nếu ông trời muốn cha chết, cho dù cha hiền lành cũng không sống nổi!""Cha!" Hàn Văn Hạo nhìn cha, chân thành nói: "Có lẽ cha không để ý mình rốt cuộc là một người thế nào, nhưng con của cha để ý—— Cháu trai của cha sẽ để ý —— Tương lai, người ta sẽ để ý ——"Ánh mắt Hàn Trung Trí đột nhiên chợt lóe, đè nén hơi thở, suy nghĩ một chút mới cúi đầu, nâng ly trà, nhìn lá trà trong ly, màu sắc tinh khiết không hề có tạp chất, mới trầm trọng nói: "Cha có thể nói cái gì? Nói tới quá khứ, đối với rất nhiều người, cũng là một chuyện tàn nhẫn —— Bao gồm chuyện đối đãi với sư phụ ——"Hàn Văn Hạo nhìn cha, hỏi: "Theo lời cha — Sư phụ — Là Trần gia gia ?"Hàn Trung Trí thoáng qua một nụ cười tự giễu, không để ý, nhìn con trai nói: "Ông ấy chỉ nói với con, ông ấy có ba cô học trò cưng, một là Văn Giai, một là Lam Anh, một là mẹ của con, không nói đến người khác, đúng không?"Hàn Văn Hạo trầm mặc nhìn cha.