601 "Xoảng ——" Ly thủy tinh đột nhiên vỡ vụn trên sàn nhà trắng tinh. Trác Bách Quân lạnh lùng, nhìn nét mặt xúc động phẫn nộ của Trầm Ngọc Lộ, chậm rãi nói: "Không phải đã nói, cô đừng tới nhà của tôi sao?"Trầm Ngọc Lộ tức giận, nhớ tới hôm nay Hàn Văn Hạo cầu hôn với Hạ Tuyết, cô ta đột nhiên giận dữ nhìn Trác Bách Quân mặc quần tây màu đen, khoác áo sơ mi, không cài nút, hiển nhiên là đang cùng con bé Tĩnh Đồng chết tiệt kia triền miên, cô ta cắn răng nghiến lợi nói: Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý Đôn"Không hổ là hai anh em —— ngay cả triền miên cũng như nhau"Sắc mặt của Trác Bách Quân lạnh lẽo, tức giận co quắp: "Ai cho phép cô nhắc tới chuyện này?"Trầm Ngọc Lộ tức giận nhìn Trác Bách Quân nói: "Tất cả chân tướng đã dần dần nổi lên mặt nước, cuối cùng anh vẫn rơi vào trong bẫy của Hàn Văn Hạo, cuối cùng các người là anh em ruột cùng cha khác mẹ, đương nhiên Hàn Văn Hạo muốn tha thứ cho anh, bởi vì hắn chỉ có giả vờ như tha thứ cho anh, mới có thể dừng lại chiến tranh, để cho anh nợ ân tình của hắn"Ánh mắt của Trác Bách Quân nhíu lại, nhìn chòng chọc cô gái này thật lâu, thật lâu, vươn tay nắm chặt cổ tay của cô ta, kéo cô ta đi ra ngoài cửa.
602 Trong bóng tối —— điện thoại bàn đầu giường vang lên, Hàn Văn Hạo trong bóng tối, chính xác cầm điện thoại lên, nhắm mắt đáp nhẹ: "Ừ, trễ như thế có chuyện gì"Đầu bên kia điện thoại, truyền đến tiếng động dồn dập.
603 Thời gian từng phút trôi qua, sinh mệnh nghiêm trọng và nặng nề, áp lực nặng nề đè lên mỗi người. Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt ngồi ở trên ghế, cùng rưng rưng, lặng lẽ, dường như trong một đêm Hàn Trung Trí già đi mười tuổi, gương mặt đau khổ, nén nước mắt, mỗi lần suy nghĩ, nước mắt cũng trong run rẩy vành mắt, Hạ Tuyết vừa lau nước mắt, ngồi bên cạnh Hàn Trung Trí, mặc dù không dám đến gần ông già này, nhưng vẫn rất quan tâm và thương yêu, Hàn Văn Hạo một mình đứng cạnh cửa phòng cấp cứu, nghĩ tới mạng sống của mẹ đang bị đe dọa ở bên trong, trái tim của hắn bị bóp chặt thành một đoàn, nhớ từ khi bản thân mình bắt đầu hiểu chuyện, mẹ luôn ở trước mặt của mình, dịu dàng, thương yêu nở nụ cười, dường như từ trong nụ cười của bà, nhìn không ra bất kỳ điều gì không như ý, thỉnh thoảng bị uất ức, trở về phòng len lén khóc thút thít, hắn đau lòng ẹ, lúc đi gian phòng, bà lập tức lau khô nước mắt, quay đầu nghẹn ngào nhìn mình, miễn cưỡng cười nói: "Mẹ không có gì, không phải cha của con cố ý, chẳng qua tâm tình của ông ta không tốt, con không cần nghĩ quá nhiều"Hàn Văn Hạo siết chặt quả đấm, một cỗ thù hận ở trong thân thể hắn càng lúc càng bành trướng, trong lồng ngực phát ra hơi thở nặng nề, hắn tức giận cúi đầu, hai mắt rưng rưng, sắc mặt co quắp nói: "Rốt cuộc tôi phải tha thứ thế nào đây? Cho dù cậu làm ra chuyện gì, tôi đều có thể tha thứ, nhưng cậu không thể làm tổn thương mẹ tôi, cậu đã chịu đau khổ lớn như vậy, sao lại không hiểu, ở trong lòng một đứa con, mẹ quan trọng bao nhiêu?"Trong lòng Hàn Văn Hạo đau đớn kịch liệt, hai mắt nhắm lại, nước mắt khổ sở rơi xuống.
604 Bên trong phòng bệnh, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt, Hàn Trung Trí, mọi người trông coi ở bên cạnh Trang Minh Nguyệt, tất cả đều im lặng rơi lệ, Hạ Tuyết cũng ở một bên, nhớ tới Trang Minh Nguyệt, càng thêm đau lòng khó nhịn, nước mắt từng viên lăn xuống.
605 Khách sạn, phòng tổng thống!Tiếng gõ cửa bên ngoài bang bang vang dội, Thanh Nhã vội vàng mang theo hai người người giúp việc đứng dậy mở cửa, liếc mắt một cái nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở cửa, khóc không thành tiếng kêu lên: "Daniel đâu?"Thanh Nhã giật mình, lập tức đỡ Hạ Tuyết nói: "Hạ tiểu thư, chủ nhân đang nghỉ ngơi, cô chờ, chúng tôi lập tức đi gọi ngài ấy!"Cô nói xong, vừa muốn xoay người, cũng đã nhìn thấy Daniel mặc đồ ngủ màu trắng, khoác áo ngủ màu xám tro, đôi mắt lim dim có chút buồn ngủ, nhưng vẻ mặt ngưng trọng đi ra, hiển nhiên là nghe được tiếng của Hạ Tuyết, thấy cô đứng ở cửa khóc ngất, hoảng sợ đến cả người run rẩy, ngoài cửa sổ, bông tuyết bay phất phới, hắn nhíu chặt lông mày đi đến trước mặt của Hạ Tuyết nói: "Tuyết, em làm sao vậy?""Anh giúp em đi, Daniel, em cầu xin anh giúp em đi" Hạ Tuyết khóc đến khóc không thành tiếng, nắm chặt tay Daniel nói: "Văn Hạo đã xảy ra chuyện!"Daniel vừa nghe, liền lập tức đỡ Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, cũng hơi căng thẳng hỏi: "Em đừng khóc! Hiện tại phải giải quyết vấn đề, em cố gắng bình tĩnh!"Hạ Tuyết nghe Daniel nói, cố gắng đè nén lo lắng trong lòng, nhìn hắn rơi lệ nói: "Hôm nay mẹ của Văn Hạo uống thuốc ngủ tự sát!""WHAT?" Daniel khiếp sợ nghe chuyện này: "Tại sao phải như vậy?""Em cũng không rõ sự thật thế nào! Chỉ cảm giác mơ hồ có chuyện lớn xảy ra, mẹ Văn Hạo uống thuốc ngủ tự sát, mặc dù được cứu trở sống, nhưng bác sĩ nói có khả năng rất lớn có thể sẽ biến thành người sống đời sống thực vật, chỉ cần sau ba ngày, không tỉnh lại, thì cả đời cũng sẽ không tỉnh lại" Hạ Tuyết vừa nói vừa không nhịn được khóc rống lên.
606 Chiếc Rolls-Royce màu bạc thắng gấp trước cao ốc Hàn thị, Daniel cùng Tả An Na, còn có Sophie, Mặc Nhã, Hạo Vũ nhanh chóng xuống xe, bước nhanh tới cao ốc Hàn thị, nhìn thấy có mười mấy người hộ vệ chờ đợi ở bên ngoài cao ốc, vốn muốn tiến lên ngăn trở, lại thấy là Daniel và Tả An Na đi cùng, liền để cho bọn họ đi vào cao ốc Hàn thị!Daniel vừa bước đi, vừa nhanh chóng hỏi Tả An Na: "Kế tiếp Hàn Tổng Tài có kế hoạch gì?"Tả An Na nhanh chóng nói: "Lần này chúng tôi bí mật điều tra nguồn gốc cổ đông khách sạn thế giới, phát hiện trên tay Trầm Ngọc Lộ nắm giữ rất nhiều vốn đầu tư cổ đông! Chúng tôi nghi ngờ, cô ta muốn từng bước tiến vào Hàn thị chúng tôi và tập đoàn Toàn Cầu, theo đó đó tan rã""Không biết tự lượng sức mình!" Daniel đi vào thang máy nói: "Hàn Tổng Tài cũng sẽ không để Trầm Ngọc Lộ ở trong mắt!"Tả An Na ngạc nhiên nhìn Daniel hỏi: "Thật sao?"Daniel chậm rãi nói: "Cơ nghiệp trăm năm của Hàn thị, làm sao có thể sẽ vì một số nhóm cổ đông nho nhỏ là có thể bị đùa giỡn ở trong lòng bàn tay? Một công ty thành công, bọn họ cũng sẽ có một lượng khổng lồ đối phó nguy cơ khủng hoảng, phòng thủ chặt chẽ trước mắt và sau cùng! Tôi tin Hàn Tổng Tài nổi tiếng làm việc mạnh mẽ, người giải quyết dứt khoát, không thể nào không đề phòng mai một ! Hắn muốn giải quyết, là nhóm người đứng đầu ở phía sau !"Ngược lại, Sophie hiểu được, nhìn Daniel nói: "Tổng Tài, ý của ngài là …….
607 Chương 609: MẹTả An Na và Nhậm Phong nhanh chóng đi xuống bậc thang, Nhậm Phong nhìn Tả An Na nói: "Cô chờ tôi một chút, tôi lái xe tới đây, máy bay tư nhân đã chuẩn bị xong"Tả An Na gật đầu, sau đó nhìn Nhậm Phong bước nhanh đi lái xe tới đây, cô đứng ở trong bóng đêm, hai mắt lộ ra một chút ánh sáng lo lắng, lại nhắc cổ tay, nhìn đồng hồ một chút, đã gần 4 giờ sáng, thời gian đã không còn nhiều lắm, tại sao Nhậm Phong còn chưa tới? Cô vừa căng thẳng nhìn đầu kia, lúc này điện thoại di động vang lên, cô vội vã nghe, sau khi nghe một lúc, hai mắt lo lắng của cô, ở trong bóng tối xẹt qua lạnh lùng, chớp mắt một cái, lồng ngực phập phồng hơi giận tức, cô nhẹ giọng đáp: "Ừ, biết rồi"Cô cúp điện thoại, nhìn Nhậm Phong lái xe thật nhanh về phía bên này, cô vội vã xách theo tài liệu ngồi lên xe, nhìn Nhậm Phong nói: "Vừa rồi phi trường gọi điện thoại tới, nói tối nay có gió tuyết lớn, tạm thời dời lại 1 giờ sau sẽ cất cánh""Dù sao một giờ cũng không tệ" Nhậm Phong chậm lại tốc độ lái xe.
608 Ân Tuệ từ trong phòng thư ký đi ra, bình thường lúc Tả An Na không có ở đây, cô sẽ thay thế Tả An Na xử lý công việc quan trọng của công ty, cô nhanh chóng đem tài liệu từ bên Italy truyền tới, đưa vào cho Hàn Văn Hạo nói: "Bây giờ là 12 giờ ở Italy, theo phân phó của ngài và Daniel Tổng Tài, đã mời truyền thông công bố tin tức kế hoạch đầu tư khách sạn mới nhất"Sophie cũng đi tới, nói: "Đã báo cho Đại sứ quán Pháp ở Italy, tất cả phối hợp với chúng ta, trong buổi họp báo tin tức cùng ngày, bảo vệ nghiêm ngặt ——"Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, tàn nhẫn nói: "Chỉ cần bọn họ hành động, kế hoạch của chúng ta sẽ thành công một nửa"Hứa Mặc nhanh chóng đi tới, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Tổng Tài, người của chúng ta đang toàn lực tìm kiếm Trác Bách Quân, tạm thời không có tung tích.
609 "Mẹ, mẹ mau tỉnh lại đi mẹ" Hạ Tuyết khổ sở gào khóc. "Hạ tiểu thư, phu nhân có khỏe không" Tả An Na đau lòng đi vào phòng bệnh, nhìn bộ dáng Hạ Tuyết này khóc thất thanh, dịu dàng hỏi.
610 "Văn Hạo" Hạ Tuyết nôn nóng gọi Hàn Văn Hạo, phát hiện ra cục diện này, làm cho đáy lòng mình lạnh lẽo hơn, bởi vì bọn họ cùng nhau nhìn Tả An Na, cô cũng quay đầu, nhìn Tả An Na giống như trở thành một người khác, cô giật mình, lui về sau một bước, Hi Thần lập tức tiến lên, kéo Hạ Tuyết tới trong ngực Hàn Văn Hạo.
611 Sáng sớm. Hàn Văn Hạo và Daniel cùng nhau trở lại trước cao ốc Hàn thị, liền nhìn thấy Ân Tuệ đã bước nhanh ra ngoài, nhìn Hàn Văn Hạo căng thẳng nói: "Tổng Tài, Daniel Tổng Tài, ở Italy vừa truyền đến tin tức, nói đúng 12 giờ trưa, quả thực có nhân viên hắc đạo mang theo thuốc nổ lẻn vào, trước mắt đã bị đặc cảnh bắt được"Hàn Văn Hạo và Daniel lập tức vui mừng cười một tiếng, liền bước nhanh vào cao ốc Hàn thị.
612 Lam Anh nhẹ nhàng đem cửa phòng bệnh khép lại, từng bước một đi đến trước giường bệnh, nhìn Trang Minh Nguyệt, chị em tốt của mình, đang bình thản nằm trên giường, hai tròng mắt của bà đỏ lên, đã thật lâu, rất lâu không có chung sống, nước mắt của bà rơi xuống, lại cười một tiếng, die»ndٿanl«equ»yd«onngồi ở mép giường, giống như vài chục năm trước, trò chuyện tâm sự "Bà biết không? Lúc tôi vừa đi vào phòng, thật sự rất hâm mộ bà, bởi vì bà có nhiều đứa con ưu tú, con dâu hiếu thuận như vậy, trong lúc bà gặp chuyện không may, khóc lóc vì bà, vì bà rơi lệ, bà nên thỏa mãn"Lam Anh nghẹn ngào, cúi đầu, nước mắt chảy xuống.
613 Hàn Văn Hạo đứng trong phòng làm việc Tổng Tài, lạnh lùng nhanh chóng xem trước tài liệu hôm nay trong phòng thư ký chuyển tới, Ân Tuệ nhanh chóng đi tới, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Tổng Tài, họp báo phóng viên đã bắt đầu rồi !""Ừ" Hàn Văn Hạo nhàn nhạt đáp lời, liếc mắt nhìn đồng hồ trên bàn làm việc, ánh mắt đang chờ đợi một tin tức vô cùng quan trọng!Điện thoại di động vang lên!Hàn Văn Hạo lập tức nhận điện thoại, sắc mặt bình tĩnh nghe lời nói Hoàng thất Nhật Bản truyền tới, hai mắt hắn sáng lên, xác minh suy đoán của mình, liền nhanh chóng để điện thoại xuống!Lúc này, Hứa Mặc và Nhậm Phong cũng bước nhanh tới, nói: "Hàn tiên sinh, buổi họp báo phóng sắp bắt đầu! Ngài nhất định phải tham gia sao?"Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ đứng lên, cài cúc áo âu phục, ngẩng mặt cứng rắn đi ra ngoài, nhưng Hi Thần đi tới, vẫn có chút lo lắng nói: "Tổng Tài, ngài cho tôi thêm một chút thời gian, chúng tôi nhất định sẽ tìm ra chỗ bí mật của bọn hắn mà !""Tôi không có thời gian! Chuyện bom chỉ đề phòng được nhất thời! Chúng ta phải hành động trước khi bọn hắn hành động!" sắc mặt của Hàn Văn Hạo cứng rắn, trong lòng có kế hoạch rất tốt, đi ra ngoài, Nhậm Phong, Hứa Mặc và Hi Thần lập tức theo sau"Chính Hách đâu rồi?" Hàn Văn Hạo vừa đi ra ngoài, vừa hỏi"Hắn cùng với Daniel Tổng Tài ra sức truy xét căn cứ tổ chức bí mật của Trác Bách Quân !" Hi Thần nói!Hàn Văn Hạo nghe xong, liền im lặng không lên tiếng đi vào thang máy, biết sau cuộc họp báo phóng viên, sẽ có một cuộc gió tanh mưa máu, nhưng hắn không sợ, đứng trong thang máy, hai tròng mắt lạnh lùng, che giấu vô số suy tính, khẽ chớp mắt một cái, đã nhìn thấy ánh sáng.
614 Bệnh viện, người đến người đi, không một chút tiếng động. Hàn Trung Trí và một bác sĩ vừa nói, vừa cười đi trở về, một mình trở lại phòng bệnh, nói với đám hộ vệ ngoài phòng bệnh: "Mọi người ở bên ngoài canh chừng, tôi mời vị bác sĩ này, bắt mạch cho tôi""Vâng!" die»ndٿanl«equ»yd«onHộ vệ liếc mắt nhìn vị bác sĩ mang khẩu trang một cái, khép cửa đi ra ngoài, cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.
615 Trác Bách Quân khiếp sợ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Hàn Văn Hạo và Daniel lạnh lùng đi tới, nhìn mình, hắn khiếp sợ nói: "Không phải anh trúng đạn sao?"Hàn Văn Hạo chậm rãi đi vào phòng bệnh, nhàn nhạt nhìn chằm chằm Trác Bách Quân nói: "Nếu tôi không trúng đạn, có thể tôi sẽ bị người em trai tôi sai người bắn chết! Con người của tôi, chưa bao giờ dễ dàng chịu ăn đạn của người khác! ! Huống chi, nếu tôi không trúng đạn, các người cũng sẽ không chọn lựa hành động, tôi sẽ không thể một lưới bắt hết! !"Trong lòng của Trác Bách Quân run lên, nhìn hắn!Hàn Văn Hạo nhìn súng lục trong tay hắn, có thể đưa người ta vào địa ngục bất cứ lúc nào, bình tĩnh nói: "Ngày hôm qua, tôi cũng giống như chú vậy, lúc mẹ của tôi gặp chuyện không may, hung ác muốn rút súng giết chú ! Đưa chú vào địa ngục! !"Trác Bách Quân vẫn nắm chặt súng lục, chỉ vào mọi người, mặt lạnh nói: "Người thắng làm vua, người thua làm giặc, tôi thua! !"Hàn Văn Hạo đau lòng nhìn Trác Bách Quân nói: "Chú vẫn chưa hiểu sao? Trận đánh này, cuối cùng, cho dù người nào thắng, chúng ta cũng thua! Thiếu chút nữa bại trong tay một người điên!"Trác Bách Quân nghi ngờ nhìn hắn!"Dẫn hắn vào đi! !" Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.
616 Mùa xuân, vạn vật tranh khoe sắc. Khắp nơi trăm hoa rực rỡ, bướm bay lượn xung quanh hoa, màu sắc vô cùng xinh đẹp. Buổi sáng sớm, ánh mặt trời rực rỡ ——Người giúp việc vui vẻ đi ra ngoài, tay cầm rất nhiều đèn lồng đỏ thật to, xôn xao đi qua chiếc cầu nhỏ, treo lên trên cành cây, theo phong tục của nhà họ Hàn, con dâu cả nhà họ Hàn trước khi vào cửa, nhà họ Hàn phải treo đèn lồng trên cao bảy ngày, khoảng thời gian này, Trang Minh Nguyệt bận rộn muốn phát điên, vì hôn lễ của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, tự mình xuất ra 2 triệu, chế tạo viên kim cương xa hoa xưa nay chưa từng có, sau đó lại tốn rất nhiều thời gian để mời chuyên gia may áo cưới các nước trên thế giới, tạo kiểu dáng áo cưới xinh đẹp, theo kích thước của Hạ Tuyết, cũng đã may xong, cất vào tủ sắt, hôm nay lúc 12 giờ Trung Quốc, các cô dâu phụ sẽ đến thử trang phục.
617 "Xem anh nói kìa" Hạ Tuyết không để ý tới hắn, bước qua bên cạnh hắn, đi vào phòng khách sang trọng màu trắng, phong cách và hấp dẫn, nhìn bên trái phòng bếp xây dựa vào núi, bên phải hướng ra hồ bơi, mở rộng ra phòng khách lớn, cầu thang xoắn ốc xây dựng như trúc, một mảnh xanh biếc, cô ồ lên một tiếng, vui vẻ nói: "Nơi này thật đẹp ——"Trác Bách Quân không để ý cô, đi vào phòng bếp, đem túi để xuống, mở cửa tủ lạnh, nhìn tất cả thức uống bên trong hỏi: "Cô uống gì?""Tùy tiện ——" Hạ Tuyết cũng đi theo hắn đi vào phòng bếp, tò mò mở ra túi nhựa ra xem, nhìn thấy bên trong đều là bánh mì khô và trái cây, còn có một chút thức ăn chín, cô kinh ngạc kêu lên: "Bình thường anh cũng ăn những thứ này à? Anh có thể còn sống thật là kỳ tích".
618 Tân Nương Các. Tịch phu nhân một tay sáng lập vương quốc Mộng Huyễn —— Nằm trên một đoạn đường thanh tĩnh và xinh đẹo, dọc theo một đường nhỏ ven hồ, chạy qua tầng tầng lớp lớp vòng hoa dựng lên cổng hình vòm mộng ảo, sẽ nhìn thấy một tòa nhà giống như Thủy Tinh Cầu to lớn.
619 "Nhìn đẹp không?" Hạ Tuyết có chút căng thẳng nhìn mọi người, ánh mắt vẫn không nhịn được rơi vào trên người của Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, cũng không lên tiếng, nhìn cô tiếp tục thay chiếc váy dài màu đỏ thẫm, phía trên đuôi váy đính đầy hoa hồng nhỏ đỏ thẫm sống động, lần đầu tiên trang điểm đậm, thần thái rạng ngời, tập trung phía trước, uyển chuyển động lòng người, đeo vòng tai đèn lồng, phong cách Trung Quốc làm cho cô xinh đẹp huyền ảo hơn, tiếp đến, cô mặc thử bộ váy cưới cung đình phong cách Châu Âu, xuất từ Hoàng thất Anh quốc sai chuyên gia thiết kế, khi cô mặc váy cưới ren bó sát người, đuôi cá kéo dài mười mét, đứng ở trước mặt mọi người, dường như mọi người đều nghe được âm thanh giáo đường đến từ Tây Phương xa xôi, tấm lụa mỏng thật dài phủ lên khuôn mặt của cô, những bông hoa nhỏ trên người và tầng tầng lớp lớp ở phía dưới đuôi váy, tạo cho thị giác như có nhiều loại hoa bay khắp nơi rất kỳ diệu, nhất là tay cô nâng Thủy Tinh Cầu, đầu đội tấm lụa mỏng, đi về phía Hàn Văn Hạo, hai mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua nụ cười kích động, nhưng chậm rãi nói: "Ngừng lại ——"Hạ Tuyết không hiểu nhìn hắn.
620 Thuỷ tinh cầu Tân nương các giống như đóa hoa tươi, mở rộng ra, xuất hiện hình hoa đẹp nhất, đây là lễ chào hỏi cao nhất với tân khách. Chung quanh pháo hoa mừng khổng lồ, “ầm” một tiếng, bay thẳng lên trời, cuối cùng biến ảo thành rất nhiều đóa hoa nhỏ rực rỡ, mộng ảo rơi xuống.