Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Thể loại: Ngôn Tình
Số chương: 631
Cập nhật cuối: 10 năm trước
Cô là cô gái vô giá, cái giá của cô để người khác tìm được cũng thiệt là đắt nha. Một truyện ngôn tình hiện đại hay kể về cô gái làm cho Tổng tài như hắn đầu tư không ít tâm phế.

Danh sách chương Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc


Chương 543: Dịu Dàng

541 Mùa đông ! Rất khô ráo! Gió rất to! Không lạnh lẽo! !Rất nhiều đám fans hâm mộ, Hàn Văn Vũ , Hạ Tuyết , Trầm Ngọc Lộ đã tới! ! Mọi người giơ cao rất nhiều ảnh chụp, suốt đêm làm băng rôn, khắp nơi không ngừng kêu, la hét, kích động, tranh giành đỏ mặt tía tai! Mà được hoan nghênh nhất vẫn là người hâm mộ Hàn Văn Vũ, chừng gần ngàn người, đám fans hâm mộ thành thục, với quy mô to lớn! Họ kiên trì yêu thích Văn Vũ nhiều năm, Văn Vũ ở trong lòng các cô, là người đàn ông tốt nhất! !Sáng sớm, tổ diễn kịch “Song Thành Ký” cũng đã đến cao ốc tập đoàn Hàn thị trình diện, sau đó mặc áo lông thật dày, thở luồng khí trắng, đám người chen lấn đứng trên quảng trường, dựng lên rất nhiều máy móc, Lý Đạo diễn mặc áo khoác màu đen, đội mũ lưỡi trai, nhìn màn hình tivi nhỏ, cầm điện đàm, hỏi số năm và tất cả máy quay hình chuẩn bị sẵn sàng chưa!Ống nói điện đàm truyền đến một loạt tiếng dòng điện, tiếp theo là tiếng OK, đạo diễn nghe xong, sau đó điều chỉnh máy, hỏi Phó Đạo Diễn trên tầng thượng đã chuẩn bị sẵn sàng chưa, Phó Đạo Diễn báo cáo đang đo lường dây thép và cao tầng thang máy, cũng kiểm tra hai diễn viên nam nữ vai phụ thế thân đã đến hiện trường, đang hóa trang, ba diễn viên chính còn chưa tới hiện trường! Cho nên không có biện pháp hoàn thành khâu chuẩn bị cuối cùng!Đạo diễn nghe vậy, liền hỏi trợ lý bên cạnh: "Văn Vũ, Ngọc Lộ và Hạ Tuyết lúc nào đến?""Vừa gọi điện thoại cho bọn họ, bọn họ đến ngay!" Trợ lý lập tức nói!Đạo diễn không lên tiếng, chỉ thở ra một luồng khí trắng, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng, người run run, nói: "Hôm nay tại sao lạnh thế này ?"Chiếc xe BMW của ảnh đế, ảnh hậu dưới sự bảo vệ của hộ vệ cùng chạy tới quảng trường cao ốc Hàn thị, người hâm mộ điên cuồng, cầm áp-phích thật to, xông thẳng qua bọn họ, gào to tên thần tượng của bọn họ, hộ vệ và đặc cảnh lập tức xếp thành bức tường người, ngăn cách các cô, để cho chiếc xe BMW sang trọng thuận lợi chạy vào hiện trường, chiếc xe đầu tiên đi xuống trước tiên chính là Văn Vũ, hôm nay hắn mặc áo len cao cổ màu trắng, quần tây màu đen, bên ngoài khoác tây trang màu xám tro, cùng một cảnh sát mặc đồng phục, oai phong xuất hiện trước mặt người hâm mộ, khuôn mặt đẹp trai, cặp mắt đào hoa, giống như hai vì sao, lúc cười lên, bờ môi khêu gợi khẽ nhếch, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tấp, hơi thở mạnh mẽ, rồi lại lộ ra vẻ mặt đáng yêu như một cậu bé nhà bên cạnh ——"A ——" những người hâm mộ thấy Hàn Văn Vũ, tất cả đều kích động muốn khóc, muốn nhào về phía Hàn Văn Vũ, kêu to: "Văn Vũ, chúng tôi yêu anh ——"Hàn Văn Vũ đi cùng với Lynda, dẫn theo mấy trợ lý và người hộ vệ cùng đi về phía tổ diễn kịch, vừa hướng những người hâm mộ vẫy tay, cũng đã nhìn thấy một nhóm người hâm mộ khác đang khàn giọng gọi to: "Ngọc Lộ ——"Trầm Ngọc Lộ trong tiếng hô của mọi người, rốt cuộc đi xuống xe, lần đầu tiên mặc áo len cổ àu vàng nhạt, quần jean màu xanh dương, áo khoác dài màu trắng, cùng chuyên gia thời trang bước xuống xe, những người hâm mộ lại một lần nữa điên cuồng gào thét, cô ta ưu nhã mỉm cười nhìn những người hâm mộ gật đầu một cái, nhắc nhở họ phải cẩn thận, đừng xô đẩy lẫn nhau ——"Hạ Tuyết đến rồi! !"Lại có người điên cuồng gào thét! !Đan Đan, cô gái nhỏ bán trứng cá và thịt viên, cô dẫn đầu đám fans hâm mộ, lập tức kích động nhìn về phía chiếc xe BMW được bảo vệ cuối cùng, ngay lập tức nhìn thấy Hạ Tuyết ăn mặc tùy ý, lại có phong phạm một siêu sao bước xuống xe, trong tay cầm kịch bản, vừa đi vừa xem, vừa đọc, nghe người hâm mộ gọi tên cô, cô sững sờ, nhìn thấy rất nhiều người hâm mộ, cô cảm động đi tới bên này ——"Hạ Tuyết! ! Chúng tôi ở chỗ này! !" Đan Đan kích động hướng Hạ Tuyết kêu to, sau đó điên cuồng giơ bình thủy cháo trứng cá trong tay mình làm cho Hạ Tuyết, rồi kêu to: "Cô có ăn điểm tâm hay không? Tôi làm điểm tâm cho cô nè, vì xem phỏng vấn của cô, biết cô quay phim, không quá thích ăn điểm tâm!"Hạ Tuyết kích động, trong vòng vây của hộ vệ, đi tới trước mặt của Đan Đan, cầm bình thuỷ trong tay cô, xúc động nhìn cô nói: "Thật xấu hổ quá? Để cô luôn đưa bữa ăn sáng cho tôi?"Hốc mắt Đan Đan đỏ lên, có thể đối mặt nhìn thần tượng thật tốt, cô kích động nói: "Đừng lo, đừng lo, chỉ cần cô muốn ăn, cả đời tôi đều làm cho cô! Cô là diễn viên tốt nhất! Tôi tin tưởng nhất định cô sẽ diễn rất tốt! ! Cô phải cố gắng lên! ! Chúng tôi ủng hộ cô!""Chúng tôi ủng hộ cô! !" Tất cả thiếu niên nam, nữ, lập tức giơ cao áp-phích Hạ Tuyết xinh đẹp, vẻ mặt cuồng nhiệt và vui vẻ nhìn Hạ Tuyết! !Hai mắt Hạ Tuyết đỏ lên, kích động, cảm động nhìn tất cả người hâm mộ của mình, gương mặt thuần khiết và đáng yêu, ánh mắt tràn đầy mong đợi, cô ôm chặt bình thuỷ, hướng bọn họ khom lưng cúi đầu, nghẹn ngào nói: "Tôi sẽ cố gắng! ! Cám ơn các bạn! !""Cố gắng, cố gắng ! !" Những người hâm mộ lớn tiếng hô to!Hạ Tuyết đột nhiên cười nhỏ, trong lòng tràn đầy vui vẻ, quay đầu, vừa chuẩn bị rời đi, lại nghe Đan Đan ở phía sau đột nhiên gọi to: "Hạ Tuyết! ! Tôi có một chuyện muốn nói với cô!"Hạ Tuyết ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn ánh mắt vội vã của Đan Đan, cô liền mỉm cười gật đầu nói: "Cô nói đi!"Đan Đan do dự một chút, nhưng vẫn nhìn Hạ Tuyết nói: "Ngày ấy, cô và một vị tiên sinh đến ă cá trứng trong quán lẩu của tôi, sau đó cô đi trước, lúc cô vừa mới lên xe, vị tiên sinh kia chạy tới, tôi tận mắt nhìn thấy hắn ở trong mưa, không ngừng đuổi theo xe, đuổi theo một quãng đường thật dài, cuối cùng vẫn không đuổi kịp, một mình hắn đứng ở trong mưa, thật lâu, thật lâu —— Tôi nhìn hắn, cảm thấy hắn thật cô đơn, thật đáng thương a, tôi không biết cô có biết chuyện này hay không, nhưng vẫn muốn nói cho cô biết, bởi vì đêm hôm đó, tôi rất cảm động ——"Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Đan Đan, trong lòng chợt ấm áp, hai mắt đỏ bừng, đột nhiên cười khẽ, nhìn cô cảm động nói: "Cám ơn cô đạ nói cho tôi biết những chuyện này! Tôi rất cảm động! Cám ơn cô ——""Cố gắng lên!" Đan Đan lập tức nở nụ cười.


Loading...

Chương 544: Từ Trên Không Trung Rơi Xuống

542 Gần đây Tôn Minh và Trương Kính Trung trên tay không có tác phẩm, nghĩ tới “Song Thành Ký” là tác phẩm lớn, mà học trò cưng cũng tham gia, nên tự mình cũng đến hiện trường xem xét, nhưng vẫn chưa nhìn thấy Hạ Tuyết đến, đi sang Lý Đạo diễn, nhìn thấy ông ta lia ống kính nhìn bức tường thủy tinh của tòa cao ốc, vừa nhỏ giọng nói: "Bức tường thủy tinh bên ngoài tòa nhà này chủ yếu là màu xám tro, hôm nay quần áo của Hạ Tuyết và Ngọc Lộ cùng mặc màu xám tro trùng với tường thủy tinh bên ngoài, cảm giác hình ảnh không ấn tượng! Nếu không đổi thành màu trắng thử xem ?"Chuyên gia Mỹ thuật lại lắc đầu, nói: "Màu trắng cũng không phù hợp hình tượng nhân vật! Trước hết bảo nhân viên làm việc chuẩn bị mấy bộ y phục, để cho các cô thử trước một chút!""Tốt!" Lý Đạo diễn vừa xoay người phân phó, cũng đã nhìn thấy Trương Đạo diễn và Tôn đạo diễn, ông ta lập tức “ồ” một tiếng, đứng lên bắt tay với bọn họ, nói: "Đều sang đây xem học trò cưng quay phim rồi ! Bộ phim này, tôi rất có lòng tin đối với Hạ Tuyết! Cô nhóc này không biết chạy đi đâu rồi, vì cảnh quay đầu tiên là Văn Vũ diễn!""Không vội, không vội —— Tới đây xem hiện trường ——" Trương Kính Trung mỉm cười ngồi xuống, cùng Tôn Minh tham thảo kịch bản lần này!"Lý Đạo diễn ——" Tôn Minh mỉm cười nhìn Lý Đạo diễn nói: "Lần trước tôi có nghe nói về “Song Thành Ký”, cảm thấy rất ngạc nhiên.


Chương 545: Lịch Sử Tái Diễn

543 Hạ Tuyết vừa lau khô nước mắt, vừa đi ra cao ốc Hàn thị, lại nhìn thấy hai người thầy cùng Lý Đạo diễn ngồi chung một chỗ, cô kinh ngạc một chút, vui sướng về phía hai người thầy, nói: "Lão sư? Sao hai người lại đến đây !""Đến kiểm tra hiện trường! Sợ tôi khi dễ cô !" Lý Đạo diễn cười lớn.


Chương 546: Còn Sống

544 Thân thể Hạ Tuyết nhanh chóng rơi xuống ——"Cho dù có một ngày, tất cả mọi người rời khỏi tôi, chỉ còn lại tiếng vỗ tay trên sân khấu cùng tôi! !""Tôi muốn đem bài hát này tặng cho 3 người phụ nữ mà tôi yêu nhất, một là mẹ của tôi, một là vợ chưa cưới của tôi, một là con gái của tôi —— “Ánh trăng đại biểu lòng tôi”""Hạ Tuyết! Cho anh một cơ hội! ! Anh muốn ở bên em, cho dù phải đón nhận bao nhiêu chuyện đáng sợ, bao nhiêu chuyện nguy hiểm, anh cũng muốn ở bên em! ! Nếu quả thật mong muốn tất cả mọi người tha thứ, vậy anh ! ! Anh sẽ buông bỏ tất cả mọi thứ, để cầu xin mọi người tha thứ! ! Nếu như phải làm một người ích kỷ, tương lai phải làm tội nhân xuống địa ngục, vậy để anh là người gánh tội! Trước cho anh cuộc đời này và tình yêu của em, sau khi chết, anh nguyện ý xuống Địa ngục, ngàn vạn năm thịt nát xương tan!"Mắt của Hạ Tuyết trừng lớn, thân thể nhanh chóng rơi xuống, quét qua trong cuộc đời cuối cùng một cơn gió, nhìn trời xanh mây trắng ở đáy mắt, nhà cao tầng giống như ầm ầm sụp đổ, tất cả mọi tâm huyết nhanh chóng trôi theo dòng nước, điểm cuối của sinh mệnh, dường như để cho cô thấy được trở thành công dã tràng, tất cả mọi thứ đáng sợ cùng mình vĩnh biệt ——Ầm! ! ! Tiếng phá hủy thủy tinh khổng lồ, ở tầng lầu 50 ầm ầm vỡ ra, Hi Thần và Mặc Nhã bên hông quấn chặt dây thép, giống như chim Yến từ bên trong cửa sổ thủy tinh bay ra, nhanh giống như tia chớp, cả người nhanh chóng ôm chặt Hạ Tuyết cấp tốc rơi xuống, ba người cùng mạo hiểm rơi xuống, Hứa Mặc và Nhậm Phong trên máy bay trực thăng, bên hông quấn chặt dây thừng, nhanh chóng hạ xuống, ôm chặt Hi Thần và Mặc Nhã, cùng hộ tống Hạ Tuyết chạm mặt đất ——“Ầm”, một khe lớn màu đỏ thẫm giống như cây dù mở ra, 5 người cùng nện vào túi khí khổng lồ, tất cả mọi thứ xung quanh đều hỗn oạn, tiếng la hét, tiếng xe cứu thương nhốn nháo vang lên, bọn người Hứa Mặc và Hi Thần cùng căng thẳng nhìn Hạ Tuyết vẫn chưa tỉnh hồn, hai mắt trừng lớn, nhìn lên trước mặt vẫn trời xanh mây trắng, lổ tai kêu ong ong, thế giới của cô bởi vì cô mà tồn tại, nếu như cô biến mất, thế giới này sắp biến mất! !Cô vẫn nằm ở bên trong túi khí, nhìn thấy một chú chim nhỏ xẹt qua bầu trời, hướng ngày bên kia nhanh chóng bay đi, gương mặt già nua của ông nội, đứng trên đỉnh núi, lạnh nhạt ngoái đầu nhìn lại mình một cái, thời gian tan biến, buồn bã, hối tiếc không kịp, đều ở đáy mắt, cô chớp mắt một cái, lại chớp mắt hai cái, trong buồng tim một luồng khí dần dần bành trướng, bành trướng, nước mắt của cô lăn xuống, rõ ràng mình còn sống, còn sống, còn sống ——Cô kích động nhìn thế giới này vẫn tồn tại, thân thể co quắp, nước mắt lại lăn xuống, tất cả mọi thứ xung quanh nhốn nháo, tiếng la hét, ở xung quanh mình nhanh chóng lan ra, lan rộng vô hạn, cho dù tất cả mọi thứ xung quanh, là xấu xí, là tốt đẹp, là vui vẻ, là hoảng sợ, tất cả mọi thứ, đều đáng yêu như vậy —— Nghĩ đến đây, cô lại kích động bưng mặt, không nói gì rơi lệ ——Tiếng gõ cửa vang lên.


Chương 547: Chết Để Cưới Vợ Nhỏ

545 Trên tầng thượng xuất hiện một thi thể!Người phụ trách dây thép Tiểu Lưu, nằm trong vũng máu, cặp mắt lộ ra kinh hoàng và sợ hãi, máu tươi nhỏ giọt. Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng Mặc Nhã đeo găng tay trắng, trước lúc cảnh sát chưa tới, ba người bọn họ cùng ngồi xổm xuống, quan sát thi thể này, Mặc Nhã nhìn người đàn ông kinh hoàng trước khi rời khỏi nhân thế, cô nói ngay: "Người làm đứt dây thép, là người khác!"Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng nhìn về phía cô.


Chương 548: Hắn Đi Rồi

546 Daniel mặc âu phục vàng nhạt, áo sơ mi kẻ sọc màu xanh dương, cổ áo mở ra, mặt vội vã và nghiêm túc đi tới, khi hắn đứng ở cửa, nhìn sắc mặt Hạ Tuyết tái nhợt, bị dọa sợ quá độ, cho nên tiều tụy không yên, tim của hắn đau nhói, vừa đi tới, vừa nói: "Đừng nói đến có chết có được không! Anh đã từng em đi qua Quỷ Môn Quan một lần, loại tâm tình này, đến nay anh vẫn chưa bình phục, anh đang họp, nghe nói em ngã xuống tầng lầu 100, anh sợ đến không nói được gì, em có biết mạng sống rất quý báo không ? Không thể nói đùa lung tung như vậy!"Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, ngẩng đầu nhìn hắn.


Chương 549: Con Dâu

547 "Tổng Tài —— Xế chiều hôm nay, sau khi xử lý xong công việc, một mình rời đi, về phần đi đâu, tôi không rõ lắm —— Nhưng —— tôi tự mình giúp hắn sắp xếp hành lý, dường như quyết tâm muốn rời khỏi một chút chuyện ——"Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, cho xe lao nhanh ra phía trước, xe vòng qua vườn cây, cuối cùng thắng gấp trước tòa nhà 100 tầng, cô từ trên xe nhảy ra, thở phì phò, chạy lên bậc thang, nhấn bốn số 0, hai cửa thang máy mở ra, cô chạy như bay đi vào, nhấn nút đóng cửa, sau đó sốt ruột ngẩng đầu nhìn thang máy nhanh chóng đi lên cao ——Cô nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ đến Hàn Văn Hạo, vì mình làm mọi thứ, hai tròng mắt của cô đỏ bừng, chỉ nghe cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, cô chạy như bay ra khỏi thang máy, đi vào phòng khách, nhìn một vòng cả phòng khách, nương theo ánh sáng trời chiều, càng có chút ảm đạm, ánh đèn màu xanh dương đã tắt ——"Hàn Văn Hạo ——" Hạ Tuyết chạy thật nhanh lên cầu thang, “phịch” một tiếng đẩy cửa ra, lập tức nhìn thấy chăn gối tề chỉnh, đủ loại tài liệu trên bàn đọc sách, khắp nơi đều có hình ảnh của người đàn ông này ở trong không gian thu nhỏ, thỉnh thoảng lóe lên ánh mắt lạnh lùng của hắn, hắn châm chọc, lời nói rất cực đoan, tất cả mọi thứ, tất cả đều ở chỗ này —— Cô đau lòng thật nhanh đi vào phòng tắm, trong tủ áo, phòng thay quần áo —— Khắp nơi, khắp nơi chỗ nào cũng yên tĩnh! !"Hàn Văn Hạo ——" Hạ Tuyết nhìn cả căn phòng, đau lòng ngã ngồi trên mặt đất, mệt mỏi thở gấp, cặp mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói: "Anh muốn đi đâu vậy? Phải không muốn nhìn thấy em sao? Vẫn còn rất yêu em phải không? Em tình nguyện để anh không nhìn thấy em, có lẽ trong lòng của anh thoải mái một chút —— Bây giờ em rất nhớ anh, cho dù anh muốn nói với em nhiều lời tàn nhẫn, cũng không quản anh có từ chối em hay không —— em cũng không quan tâm —— Bây giờ em rất nhớ anh —— Em phải làm sao đây? Anh trở về đi ? Văn Hạo —— Em nhớ anh —— Em nhớ anh ——"Mùa đông đã tới, gió lạnh thấu xương! Xẹt qua da người, như đao nhọn cắt! ! Bầu trời hoàn toàn u ám, ép tới thật thấp, thật thấp, ép tới người không thở nổi.


Chương 550: Vợ Chồng

548 Hạ Tuyết đứng trong phòng của Hàn Văn Hạo, nhìn mặt tường màu trắng sữa, treo mấy bức tranh cổ, cái ghế gỗ lê, đặt cái nệm đỏ thẫm thêu chữ thập, tấm bình phong thuê Quý phi say rượu, nhìn rất mất hồn, sau đó cô nhìn thấy người giúp việc tới tới lui lui, đứng sau tấm bình phong, thay ga giường màu tím đậm, còn đặt lên áo ngủ tơ tằm đắt tiền, và đôi dép bằng vải xinh đẹp, sau đó, Lý thẩm còn là theo lời căn dặn của Trang Minh Nguyệt, đưa lên canh an thần ——Hạ Tuyết nghe Lý thẩm nói, nếu bác sĩ kiểm tra thân thể của Hi Văn tiểu thư không có gì đáng ngại, thì chút nữa sẽ trở về, cô vội vàng gật đầu, nhìn Lý thẩm nói: "Vất vả rồi ——""Không vất vả —— Mợ rửa mặt —— Chúng tôi đi ra ngoài trước ——" Lý thẩm lập tức dẫn người giúp việc đi ra ngoài, Hạ Tuyết kính trọng, gật đầu với Lý thẩm, khẽ cắn môi dưới, con ngươi đảo một vòng, lúc này mới nhìn xung quanh gian phòng xa hoa của Hàn Văn Hạo, hừ một tiếng, ôm vai nói: "Em cũng không tin, anh vĩnh viễn không trở lại —— Anh có bản lãnh, vĩnh viễn đừng trở về cái nhà này! !""Chậc, chậc, chậc!" Hi Văn chống tay, mặc một cái váy nhỏ màu hồng, buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt còn dán băng keo, chậc, chậc, chậc lắc đầu, vẻ mặt khinh bỉ nhìn mẹ nói: "Mẹ cũng quá không biết xấu hổ! Cha con còn không có nói muốn mẹ! ! Mẹ tự mình chạy tới nơi này! ! Nếu đến lúc đó, cha của con cưới vợ khác về nhà thì sao?""Hắn dám! !" Hạ Tuyết nhìn con gái: "Hắn dám cưới cô gái khác, mẹ thiến hắn! ! Hừ! ! Con đó, phải lấy lòng ông bà nội cho tốt, để ẹ của con ở lại nơi này thuận lợi, sau đó, chờ cha của con trở về, mẹ biết phải làm sao! Tốt nhất là một buổi tối, hắn về nhà thấy đèn sáng, nhìn thấy chúng ta, lập tức bị cảm động muốn nói không nên lời, ha ha ha ha ——"Người này không biết xấu hổ , ngẩng đầu lên cười to! !"Ngay cả mật mã mở cửa của người ta, mẹ cũng không biết, ý tứ khá tốt, nhưng biết phải làm sao không?" Hi Văn vẫn ôm vai, ngồi trên ghế của cha, thật ra cũng có chút hả hê ngẩng đầu lên, cười lên nói: "Phòng của cha thật đẹp! Con thích phòng của cha! Được rồi! ! Con vì hạnh phúc của hai người, tạm thời hy sinh hạnh phúc của bản thân, ở lại đây, cùng mẹ tác chiến! !"Hạ Tuyết lập tức ngồi bên cạnh con gái, vươn tay ôm chặt bả vai con gái, đắc ý nói: "Hai chúng ta cùng nhau cố gắng! ! Mẹ cũng sẽ cố gắng! ! Vì một nhà ba người chúng ta, xông lên! Đến lúc đó mẹ nhất định sẽ sinh cho con thật nhiều em trai, em gái! Tất cả IQ đều 180! !"Hi Văn cũng hé miệng, cầm quả đấm nhỏ nói: "Con nhất định sẽ hóa thân thành siêu nhân đánh thắng quái thú! !"Hai mẹ con vừa nói xong, liền nhìn nhau một cái, bắt đầu cười ngây ngô!Tối nay nhà họ Hàn hơi náo nhiệt, mặc dù Hàn Văn Hạo không có mặt, nhưng phòng của hắn đều là tiếng cười, đầu tiên là Hàn Văn Vũ kéo Văn Kiệt cùng Mộng Hàm đánh bài với Hạ Tuyết, sau đó lại chơi phi tiêu, khắp nơi truyền đến tiếng cười lớn ha ha ha, mọi người nghe được, tâm tình cũng không khỏi tốt hơn, ngay cả người giúp việc nấu chè đưa lên, mặt cũng nở nụ cười —— Trang Minh Nguyệt đứng ở trước cửa phòng của các con, cảm giác mừng rỡ, cười nhỏ, nhưng nghĩ đến tối nay phải rời khỏi, sắc mặt không nhịn được tối sầm lại, ngẩng đầu lên cũng đã thấy Hàn Trung Trí vừa nói xong điện thoại với một đổng sự, lên lầu, ông ta cũng dừng bước lại nhìn bà.


Chương 551: Quan Hệ Tình Lữ

549 Chiếc xe thể thao lao về phía trước! ! Xẹt qua gió lạnh, dường như muốn xông vào không trung!Tĩnh Đồng có chút lo lắng, quay đầu nhìn gương mặt lạnh lùng của Trác Bách Quân, nắm chặt tay lái, cho xe lao đi, cô lo lắng hỏi: "Tổng giám? Anh làm sao vậy ? Không sao chứ? Đừng làm tôi sợ a —"Trác Bách Quân không lên tiếng, vẫn nắm chặt tay lái, cho xe dọc theo đường cái chạy tới cây ngô đồng, cuối cùng dừng lại ở một thôn nhỏ thuộc vùng ngoại ô, mà hôm nay dường như là lễ phật đản, đang dựng lên một sân khấu, phía trên có một nữ diễn viên đang hát nữ vương hoa, hắn dừng xe ở bên ngoài thôn, sau đó kéo Tĩnh Đồng ngây ngốc, hướng trên sân khấu đi tới, các thôn dân đang ở đó vừa cắn hạt dưa, vừa hưng phấn xem diễn kịch! !Trác Bách Quân kéo Tĩnh Đồng đi vào bên dưới sân khấu kịch, chen vào trong đám người, tùy tiện tìm hai chiếc ghế ngồi xuống, sau đó nhìn màu sắc tươi đẹp, ánh đèn lóe sáng trên sân khấu, nghe nữ diễn viên nhẹ phe phẩy tay áo hát: "Hoa rơi đầy trời che ánh trăng, mượn một ly tiến lên phượng đài, nữ vương hoa mang lệ dâng hương, nguyện mất mạng trở về đền ơn cha mẹ —""Cô nói — Nữ vương này có tính hiếu là thuận hay không?" Trác Bách Quân đột nhiên sâu kín nhìn nữ diễn viên, hỏi.


Chương 552: Kẹo Đường

550 Tĩnh Đồng nhìn Trác Bách Quân, “a” một tiếng, nói: "Chẳng lẽ không đúng? Hai người ngày ngày ra vào một đôi, ở văn phòng cũng bị tôi gặp rất nhiều lần đấy.


Chương 553: Một Chút Chân Tướng

551 Bên trong buồng xe hoàn toàn yên tĩnh!Trác Bách Quân mặt lạnh ngồi trên xe, biết Tĩnh Đồng đang bấm gọi điện thoại, hắn trầm giọng nói: "Làm người thẳng thắn một chút! Nếu như lề mề, chỉ làm khổ mình thôi, không bằng chết đi cho xong !"Tĩnh Đồng khẽ cắn môi dưới, nắm điện thoại, nghe Trác Bách Quân nói xong, rốt cuộc bấm mã số, cả người run run cầm điện thoại di động nghe — Chuông điện thoại vang lên, sau đó đầu kia truyền đến tiếng nói rất mau mắn gọi to: "Ừm, vợ hả ——"Trác Bách Quân chế nhạo quay đầu, hai mắt lại không khỏi nổi giận!Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, đẩy mắt kính lầu bầu hỏi: "Bây giờ anh ở đâu?""Anh và người bạn đi chơi tối, anh còn mua kẹo đường cho em, tối nay đưa qua cho em! Bé ngốc!" Nguời bạn trai vừa nói, vừa dịu dàng gọi.


Chương 554: Gọi Tên Tôi (1)

552 Ngôi nhà nhỏ, ánh đèn nêon hắt ra ngoài cửa sổ, lúc hồng lúc xanh, vừa vặn chiếu vào vị trí nằm trên giường. Trác Bách Quân nhẹ đỡ Tĩnh Đồng nằm trên giường nệm thoảng mùi hương anh đào, đè nhẹ ở trên người cô, cúi đầu nhìn hai tròng mắt của cô mê ly, có chút xấu hổ, hắn dịu dàng cười khẽ.


Chương 555: Vận Động

553 Trác Bách Quân để cho Tĩnh Đồng về công ty trước nửa giờ, hắn về nhà thay âu phục màu đen, áo sơ mi kẻ sọc màu hồng, xách theo cặp công văn, láy xe thể thao thắng gấp trước cao ốc one-king, vừa vặn nhìn thấy Hàn Văn Vũ cũng láy chiếc Jicha gần một tỷ của hắn, cũng dừng trước cao ốc, Trác Bách Quân mỉm cười nhìn hắn một cái, mới đi xuống xe, nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Chào buổi sáng! Hàn Tổng Tài one-king chúng ta, hôm nay ngọn gió nào thổi tới? đi làm sớm như vậy, không cần cho dê nhà anh ăn sao?""Đi!" Hàn Văn Vũ mặc áo len màu xanh dương, cổ chưa V, quần dài đơn giản, bên ngoài khoác áo khoác màu đen dài đến gối, quấn chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam, đi xuống xe, vừa mở máy báo động, vừa liếc mắt nhìn chiếc Ferrari của Trác Bách Quân nói: "Thằng nhóc anh được a! ! Có phải anh ở one-king tôi tham ô hay không? Có tiền như vậy! !""Đi! !" Trác Bách Quân cười nói: "Tôi dùng tiền one-king thưởng cho tôi mua cổ phiếu, anh dám vu oan cho tôi hả?"Hàn Văn Vũ đột nhiên cười khẽ, vươn tay kéo chặt cổ của hắn nói: "Tôi luôn cảm thấy hai chúng ta giống như anh em! ! Chúng ta cuồng nhiệt yêu xe thể thao!"Trác Bách Quân bật cười, đi lên bậc thang, mới nói: "Nếu yêu xe thể thao đều là anh em của anh, thật là tốt bao nhiêu?""Thật mà, lúc đầu tôi nhìn thấy anh, tôi cảm thấy anh là người của tôi!" Hàn Văn Vũ thoải mái đùa với.


Chương 556: Hắn

554 Mặt hồ phẳng lặng như gương, máy quay trên mặt nước, máy quay dưới nước, tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng, đạo diễn ngồi trên mặt hồ, chăm chú nhìn hình ảnh San Hô đỏ thẫm dưới đáy nước trong TV nhỏ, cầm điện đàm: "OK! ! Mời Hạ Tuyết!"Chiếc xe BMW màu bạc chạy tới, tất cả đàn ông trong tổ diễn kịch cùng quay đầu lại!Hạ Tuyết mặc chiếc váy dài lụa mỏng màu nude, nửa ngực trần, mái tóc xoăn khêu gợi, trên trán thắt ba đường bím tóc, đính viên kim cương 13 Karla bằng trứng bồ câu, tai trái búi tóc, cài một lông chim màu trắng, hóa trang thành thần ánh sáng, từng bước, từng bước đón gió đi tới, đi qua tất cả mọi người bên cạnh, mắt đẹp khẽ chớp, sống mũi thẳng kiêu ngạo, đôi môi đỏ mọng đầy đặn, hấp dẫn, phủ nhẹ lớp son nước màu bạc, giống như người ở không gian thứ 3, xinh đẹp đến hư ảo và huyễn hoặc, đi về phía mặt hồ ——Tất cả mọi người xôn xao không nhịn được nhìn về phía cô, cảm thấy thân thể cô quyến rũ, uyển chuyển, kèm theo vải lụa mỏng bay múa, xinh đẹp và lộng lẫy ——Hạ Tuyết cầm son môi, nói: "Phụ nữ nhất định phải sống có mức độ, từng độ tuổi cũng phải xinh đẹp theo từng độ tuổi, phụ nữ như vậy mới đẹp nhất, bởi vì bọn họ cảm nhận được trí tuệ và sự tốt đẹp của cuộc sống —— Hạ Tuyết sẽ cho bạn cảm giác, luôn có thể hiểu rõ một chút về bản chất của cuộc sống, quay về cuộc sống chân thực.


Chương 557: Tự Ái

555 Hàn Văn Hạo mặc âu phục đen, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, có chút mệt mỏi, mỉm cười nhìn Trần lão ——Sắc mặt Trần lão cũng hơi nghiêm túc nhìn Hàn Văn Hạo một cái, hai tròng mắt già nua hơi lóe lên, khẽ mỉm cười, giơ nhẹ tay nói với hắn: "Cháu mang củi bên ngoài hàng rào trúc đem vào, ông muốn nhóm lửa, đi đào một ít khoai lang, nấu nồi cháo cho cháu ăn ——""Vâng ——" Hàn Văn Hạo cũng không nói gì nữa, xoay người đi ra bên ngoài hàng rào trúc, đi tới dưới một gốc cây đại thụ, nhấc túi ny lon, từ bên trong ôm lấy bó củi, bình tĩnh đi vào phòng bếp, nhìn thấy Trần lão vẫn như trước, ngồi bên bếp lò, cầm lá khô đốt lửa, bỏ vào bếp lò, ngọn lửa bên trong bếp lò lập tức bùng cháy lên, ông lão lấy thêm củi đưa vào, rồi cau mày nhìn chằm chằm lò lửa, hỏi: "Cha của cháu biết ông là ai không?""Biết ——" Hàn Văn Hạo ngồi xổm trên mặt đất, cùng nhau nhìn bếp lò, nhàn nhạt nói.


Chương 558: Một Chút Hương

556 Trần lão làm xong thức ăn, cùng Hàn Văn Hạo, hai người bày bát đũa, ngồi trên bàn cơm trong một cái sân nhỏ, im lặng ăn cơm. Hàn Văn Hạo chén, ăn canh đậu hũ, vừa ăn vừa hài lòng mỉm cười nói: "Trần gia gia làm đậu hũ ăn thật ngon —— vừa mềm vừa trơn ——"Trần lão cười hai tiếng, cầm đũa giơ lên, có một chút hứng thú nói: "Làm đậu hũ này, thật rất dụng tâm, cho dù từ khâu chọn đậu và quá trình chế biến — Mỗi bước đều phải thực hiện hết sức cẩn thận —— Lúc ấy Tuyết Nha Đầu thích nhất ông nấu canh đậu hũ, còn nói sau khi ra khỏi núi đều muốn mỗi ngày được ăn ——"Trần lão càng nói càng cười vui, ông lão rất thương yêu Hạ Tuyết.


Chương 559: Tin Tức

557 Ánh nắng ban mai rọi vào, mang theo một chút gió lạnh, có chút lạnh lẽo. Hạ Tuyết chậm rãi đi về phía trước cửa sổ, hai tay khẽ chạm vào ánh nắng, đẩy cửa sổ thủy tinh màu đỏ và màu xanh lá, lập tức một cơn gió lạnh, đập vào mặt, phất lên mái tóc, ánh mắt cô, giống như kim cương lóe ra ánh sáng kỳ ảo, nhìn phương xa từng mãnh rừng cây đã khô héo, khắp nơi lộ ra tiêu điều và tịch mịch ——"Mợ cả ——" Lý thẩm dẫn hai người giúp việc đang cầm chè tổ yến, đi vào phòng, nhìn cô mỉm cười nói: "Mợ đã thức giấc rồi, phu nhân bảo tôi vào xem mợ, nếu mợ đã thức giấc, để ợ uống chút nước tổ yến, người nói thời gian gần đây, mợ thường thức đêm quay phim, rất vất vả ——"Hạ Tuyết nhìn Lý thẩm, trong lòng ấm áp, trong khoảng thời gian này, mình ở tại Nhà họ Hàn, tất cả mọi người cư xử với mình giống như người thân, hết lòng chăm sóc, cô mỉm cười nhìn Lý thẩm nói: "Cám ơn dì ——""Đừng khách sáo ——" Lý thẩm nhìn Hạ Tuyết mặc mỏng manh đứng bên cửa sổ, bà lập tức nhắc một cái áo khoác, đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, vừa phủ thêm lên người cô, vừa nói: "Hôm nay gió lớn, mợ chớ đứng ở cửa sổ, nếu bị cảm lạnh thì sao? Ngày mai sẽ có tuyết đầu mùa, hôm nay lạnh lẽo như vậy ——"Hạ Tuyết kinh ngạc nhìn Lý thẩm, kích động cười, nói: "Ngày mai có tuyết đầu mùa? Có thật không?"Lý thẩm mỉm cười, đóng một cánh cửa sổ, nói: "Là thật, ngày mai có tuyết đầu mùa, cho nên phu nhân đang sai người đem áo choàng lông thỏ mới nhất và thảm lông, trải tất cả các phòng, chỉ sợ lòng bàn chân rét lạnh, sẽ làm thân thể bị lạnh, cũng đã cho người giúp việc cẩn thận hầu hạ tốt cho các cậu chủ rồi——"Hạ Tuyết kích động nhìn phía ngoài cửa sổ, nhìn khắp tiêu điều, ngày mai sắp bị bao phủ trong làn áo bạc, cả trời đất, chỉ có một màu —— Trái tim của cô, không khỏi sôi trào, nhớ tới mùa đông sáu năm trước, trong tuyết trắng phau phau hắn đi về phía mình, hai tay của cô vịn chặt bệ cửa sổ, ánh mắt truy tìm mọi thứ, bao gồm giải thưởng Bách Hoa ngày mai !Mặt của cô hơi nghiêng, ánh mắt đột nhiên trở nên kiên định, biết ngày mai sẽ nghênh đón một trận chiến!One-king! !Trong khoảng thời gian này, Trác Bách Quân vẫn không tìm được Tĩnh Đồng, đêm hôm đó, lái xe đến dưới lầu nhà cô, cô cầm điện thoại di động, ở công ty ngây ngốc nói với hắn, vì phải tuyên truyền cho nghệ sĩ tham gia giải thưởng Bách Hoa, phải chạy đến Đài Truyền Hình, phải làm suốt đêm, cho nên không có thời gian rãnh rỗi, tiếp ngày thứ hai, hắn đến công ty tìm người, người nọ lại chạy Cinemax rồi, cứ như vậy cô gái này vẫn bận bịu, vẫn bận bịu cho đến trước một ngày giải thưởng Bách Hoa, hắn mặc âu phục màu đen, áo len cao cổ màu đen, tay cầm cặp công văn vừa đi vào công ty thì nhìn thấy Tĩnh Đồng, người mặc bộ váy màu đen, bên ngoài khoác áo khoác dài màu trắng, mái tóc xõa ra, cài vòng hoa nhỏ màu trắng, ôm một hộp lớn đĩa phim, lại nôn nóng muốn xông vào thang máy ——Trác Bách Quân vừa nhìn thấy cô, lập tức nhanh chóng nhẹ bước chạy vào thang máy, liếc mắt liền thấy Tĩnh Đồng đang một tay ôm cái hộp, một tay cầm điện thoại di động xem tin nhắn, vẻ mặt lộ ra đau lòng, hốc mắt cô đỏ lên, cũng đang nhìn thấy Trác Bách Quân, cô hoảng sợ giật mình, hộp VCD trong tay “phịch” một tiếng, ào ào rơi xuống đất, nép bên cạnh thang máy, cầm điện thoại di động, giấu sau lưng ——Trác Bách Quân nhìn bộ dáng cô như vậy, vươn tay để ngang cửa thang máy trước, cản người ngoài đi vào, lạnh lùng nói: "Chuyến tiếp theo !"Rất nhiều nhân viên làm việc, cũng xôn xao tò mò nhìn bọn họ một cái, vội vàng lui ra ngoài, Trác Bách Quân vừa trừng chặt Tĩnh Đồng, vừa vươn tay đè xuống nút đóng cửa, ngón trỏ nhấn lầu cuối!Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, nhìn Trác Bách Quân, lẩm bẩm càu nhàu nói: "Tổng —— Tổng —— Tổng giám —— Hôm nay em rất bận, không có thời gian đi lầu cuối đâu ——"Trác Bách Quân mặt lạnh nhìn cô, đạp giày da sáng bóng, bước trên VCD, tiếng lách cách vang dội, nhanh chóng đi tới trước mặt cô, ở khoảng cách thật gần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, còn có ánh mắt to lo sợ lóe lên, bất mãn, không khách, khí thậm chí mang theo thói quen phách lối và bá đạo nói: "Nói! Mấy ngày nay em đã đi đâu? Điện thoại không nghe, đến nhà em, em không về nhà! ! Đến công ty tìm em, lại chạy đi mất dạng, em bận rộn như vậy sao ? Thời gian nghe điện thoại cũng không có?"Tĩnh Đồng hoảng sợ đến trên trán rịn mồ hôi, mắt to liếc trái, liếc phải, nghĩ lắc đầu lại gật đầu, làm cho Trác Bách Quân nhìn thấy phải tức giận, sắc mặt lại căng thẳng, rũ mắt liếc nhìn tay phải của cô, đang gắt gao giấu sau lưng, hắn nhất thời tức giận, liền nghiêng người tiến lên, vươn tay đưa vào sau lưng cô, muốn nắm điện thoại di động của cô, cô khẽ cắn môi, đỏ mặt nắm chặt điện thoại di động, không buông tay.


Chương 560: Trở Lại

558 Trác Bách Quân dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, tức giận toàn thân muốn bốc cháy, xông thẳng vào Phòng làm việc Tổng giám, phịch một tiếng, cửa đóng lại! !Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế da dành riêng cho hắn, sâu kín xoay người, tò mò nhìn mặt mũi hắn, chứa một đống thuốc nổ, liền buồn cười nói: "Ơ? Chuyện gì vậy? Trác Tổng giám luôn bình tĩnh, hôm nay, tại sao muốn phun lửa lớn như vậy?"Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ đem cặp công văn ném trên ghế sa lon, lạnh giọng hỏi: "Cô đi vào làm gì? Bên ngoài cũng đã nói lời điên cuồng, cô lại ngang nhiên đi vào?"Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng, mở cái hộp dẹp bạch kim, từ bên trong rút ra một điếu xì gà, đốt sáng lên, vừa hút, vừa nói: "Chúng ta vẫn luôn quan hệ chặt chẽ, bản thân ai cũng đặc sắc, người nào mà không biết Trầm Ngọc Lộ ai cũng có thể làm chồng, Trác Tổng giám trăng hoa?"Trác Bách Quân nhìn cô ta một cái, mới hỏi: "Có chuyện gì sao? Giải thưởng Bách Hoa cũng bắt đầu rồi, cô không chuẩn bị cho tốt, chạy tới đây tán gẫu với tôi?""Tôi tới —— Là để báo cho anh biết, tôi có một kế hoạch——" Trầm Ngọc Lộ nhìn Trác Bách Quân, quyến rũ cười một tiếng.


Chương 561: Con Bảo Nhỏ

559 Cửa thang máy tòa nhà mở ra, Hàn Văn Hạo bước đi vào trước, vẫn nghe Tả An Na báo cáo tất cả tình hình của công ty nhiều ngày qua, lại ngửi được mùi thơm hoa bách hợp, hắn hơi giật mình, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn cả phòng khách, ánh sáng chiếu ấm áp, màn cửa sổ màu trắng bay bay, các nơi bài biện, dường như rực rỡ hẳn lên, còn có trên bàn trà đặt một bình hoa Bách Hợp xinh đẹp, biết có người mới vừa đi ——Hắn ánh mắt nóng lên, nơi đuôi mắt thoáng qua ý cười, cũng rất mau ẩn nấp, chỉ bất đắc dĩ thở dốc, liền nghe Tả An Na, đi lên phía trước, mỉm cười nói: "Trong khoảng thời gian này, anh không ở, gần như mỗi ngày, Hạ tiểu thư cũng đến đây, quét dọn phòng, thay đổi hoa, thỉnh thoảng còn đến phòng Tổng Tài, ôm một bó hoa, lúc đi tới có chút ngượng ngùng, cười nói mình là vừa mới đi ngang qua —— Thật ra tôi biết rõ, cô ấy dụng tâm làm mọi chuyện vì anh ——"Con ngươi Hàn Văn Hạo xoay vòng một chút, từng bước từng, bước đi về phía trước, đi vào giữa phòng khách, đi tới bên ghế sa lon, nhìn gối ôm trên ghế sa lon màu đen, đã đổi lại thành màu trắng đen phối hợp hoa văn hình học, có thêm một cái ghế nằm bên cạnh cửa sổ sát đất, bình hoa cũng là mới mua, trong bình hoa gốm sứ màu trắng đen hình tròn lùn, cắm bó hoa Bách Hợp, tươi đẹp vừa nở rộ, tỏa ra hương thơm ngát, cũng rất mềm mại ——Hắn chăm chú nhìn bó hoa Bách Hợp, vươn tay chậm rãi khẽ vuốt ve đầu con Báo, cảm giác trơn bóng, liền cúi đầu xuống, biết ngay cả con vật này, cũng được người khác rất chịu khó lau sạch sẽ, ánh mắt hắn không nhịn được trở nên dịu dàng, vươn tay nới lỏng cúc áo âu phục, Tả An Na lập tức giúp hắn cởi áo khoác, thăm dò, hỏi: "Rốt cuộc anh trở lại, có nên báo cho Hạ tiểu thư không ?"Hàn Văn Hạo không nói gì, ngồi xuống, tay vẫn khẽ vuốt ve đầu con Báo, thân thể cứng ngắc, làm ngơ chuyện này, trực tiếp hỏi: "Tình hình buổi lễ trao giải thế nào, có phát hiện khác thường hay không?""Không có ——" Tả An Na đi vào phòng bếp, lấy cà phê, pha một ly cà phê, tự mình đưa đến trước mặt của Hàn Văn Hạo, nói: "Chúng tôi vì bảo vệ an toàn cho Hạ tiểu thư, nghiêm ngặt canh phòng, phái 100 vệ sĩ, canh chừng mỗi một góc, bảo đảm an toàn của cô ấy —— Anh yên tâm!"Hàn Văn Hạo nhận lấy cà phê, suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: "Tình hình bên Tĩnh Đồng thế nào?"Tả An Na sững sờ, không dám lên tiếng.


Chương 562: Người Trong Hình

560 Xe chạy dọc theo một con đường lớn hoa anh đào, cuối cùng dừng ở trước biệt thự giữa sườn núi, Tĩnh Đồng quay đầu, nhìn phía ngoài cửa sổ có một tòa nhà màu trắng, nằm ở lưng chừng núi, trên tường rào màu trắng, phủ đầy trúc, xuyên qua sợi hoa lan màu đen, có thể nhìn thấy cả tòa biệt thự trúc, hồ bơi màu xanh dương, gợn sóng lấp loáng, chiếu vào mặt tường màu trắng, vô cùng xinh đẹp.


Loading...

Truyện cùng thể loại


Béo Mới Là Đẹp

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 46


Làn Váy Lay Động

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Bàng Hoàng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 3


Điều Bác Sĩ Muốn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33


Jq Thiêu Đốt Năm Tháng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 53


Dị Thế Đại Lãnh Chủ

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 17




Heo Con Say Giấc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48