501 "Cha——" Trác Bách Quân nhìn người đàn ông hơn 60 tuổi trong màn hình máy vi tính, toàn thân mặc ki-mô-nô, ngồi đó, vẻ mặt lạnh lùng trầm ngâm nhìn mình!Trác Bách Quân không dám lên tiếng, chỉ hơi cúi đầu thấp, làm động tác sám hối!Người đàn ông lạnh lùng nhìn Trác Bách Quân, nói: "Ở Nhật Bản, con biết làm việc thất bại thì hậu quả như thế nào không ?"Hai tròng mắt Trác Bách Quân chợt lóe!Ánh mắt người đàn ông trong xương cất giấu cố chấp và tín ngưỡng đáng sợ, sâu kín nói: "Đó là chết! ! võ sĩ Nhật Bản, sau khi thất bại, chưa bao giờ tham sống sợ chết! Cũng vì vậy, chúng ta mới có thể trở thành một dân tộc kiêu ngạo trên thế giới! Con hành động thất bại hết lần này đến lần khác, con làm cho cha hoài nghi năng lực làm việc của con! Nếu con không có năng lực báo thù ẹ con, vậy con cút ngay ra khỏi Trung Quốc! Cha tự có biện pháp diệt trừ người Hàn gia!"Trác Bách Quân ngừng thở, hai tay nắm chặt quả đấm trên đầu gối!"Hàn Văn Hạo là một người lợi hại, lòng dạ tàn nhẫn! ! Nếu thân phận con bị bại lộ, con cũng chỉ có chết! Nhất định con phải đấu với hắn trong bóng tối! ! Cẩn thận con trai của Blake !" Người đàn ông cẩn thận nhắc nhở hắn!Trác Bách Quân ngẩng đầu nhìn cha nói: "Cha nói Daniel sao !""Người đàn ông này đã để ý đến đoàn cổ đông Nhật Bản! Nếu hắn bắt tay với Hàn Văn Hạo, tất cả chân tướng chẳng mấy chốc sẽ bại lộ.
502 "Tổng giám, anh muốn đưa tôi đi đâu?" Tĩnh Đồng bị hoảng sợ đi theo sau lưng Trác Bách Quân, căng thẳng hỏi. Trác Bách Quân không lên tiếng, đi vòng sang chiếc BMW màu vàng, trực tiếp ném cô vào chiếc xe thể thao, cúi người xuống, cài dây nịt an toàn cho cô, lại phát hiện cúc áo sơ mi trên ngực cô bị bung ra, hắn nhanh chóng giúp cô cài lại!"A! !" Tĩnh Đồng lập tức chặn ngực, bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch nhìn hắn kêu to: "Anh muốn làm gì?""Kỳ quái!" Trác Bách Quân hừ lạnh một tiếng, mới vòng qua xe, ngồi vào ghế lái, cầm tay lái, nói: "Ngồi ngay lại!""Chúng ta đi đâu ?" Tĩnh Đồng ngạc nhiên nhìn hắn hỏi.
503 Hàn Văn Vũ “phịch” một tiếng, mở thùng pháo hoa cuối cùng tối nay, chỉ thấy hoa giấy bay bay đầy trong phòng của Hàn Văn Kiệt, tất cả phù rể, dâu phụ đứng ngoài cửa xôn xao vỗ tay trêu chọc cô dâu chú rễ, cười to, cô dâu chú rễ Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm, đứng ở trong phòng, có chút bất đắc dĩ nở nụ cười.
504 Hạ Tuyết hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, nước mắt lăn xuống, nhào vào trong phòng của Hàn Văn Hạo, vừa vặn nhìn thấy hắn đang bình tĩnh căn dặn công việc cho Hứa Mặc và Nhậm Phong, cô khóc chạy đến trước mặt của hắn, sững sờ gào lên: "Không tìm thấy Hi Văn! !"Hứa Mặc và Nhậm Phong vừa nghe, biến sắc, lập tức xông ra ngoài.
505 Toàn Cầu tập đoàn. Cửa chính phòng làm việc Tổng Tài ầm ầm mở ra, Daniel nhanh chóng từ bên trong đi ra, cài xong cúc áo âu phục màu trắng, bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa nghe Mặc Nhã và Hạo Vũ ở sau lưng báo cáo ình tình huống Hi Văn mất tích, còn nói, trước mắt người Hàn gia đang tìm vị trí của Hi Văn, Tổng Thống từ Pháp lo lắng gọi điện thoại về hỏi tình huống liên quan đến Hi Văn ———Daniel nghiêm mặt, không nói tiếng nào, chỉ bước nhanh về phía trước, lúc này Sophie cũng vội vàng cùng đi theo hắn vào thang máy!Hàn gia!Người cả nhà tề tựu trong ngày vui mừng, sắc mặt mọi người nghiêm túc, ngồi chung một chỗ, chờ cảnh sát đang từ trong sân của Hàn gia lên đường, tìm kiếm người khắp mỗi đỉnh núi, sau đó còn phân phó tất cả cảnh sát giao thông, lưu ý tình huống xe thức ăn, Hàn Văn Hạo đang ở lầu hai nhanh chóng xử lý tình huống chiếc xe ra vào khách sạn hôm nay, rồi tự mình tra ra nhân viên phục vụ hôm nay không phải là người Hàn gia !Hạ Tuyết đã ngây ngô như con gà gỗ ngồi một bên, cả người run rẩy tựa vào trong ngực Lam Anh, lặng lẽ rơi nước mắt, trong đầu không ngừng nhớ tới con gái mất tích, các loại hình ảnh đáng sợ và bất trắc, tâm tình sụp đổ, cố nhỏ giọng tuyệt vọng khóc sụt sùi!Lúc này, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt từ ngoài phòng phía bên trái đi tới, cõi lòng mọi người đầy hi vọng nhìn hai anh em bọn họ ———Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ vẫn lắc đầu, nói: "Vẫn không có tin tức, cảnh sát đã lục soát khắp thành phố, trong phạm vi trăm dặm gần Hàn gia chúng ta, cũng đã thiết lập trạm kiểm soát, tất cả chó cảnh sát cũng thả ra, nhưng vẫn không có tin tức.
506 Có ai có thể biết, một đứa bé đối với người mẹ, quan trọng cỡ nào không? Mười tháng mang thai, tân tân khổ khổ sinh nó ra, sau đó nhìn đứa trẻ oa oa ra đời, nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn, cái miệng nhỏ kêu la, hai tay nhỏ bé, nắm chặt quả đấm nhỏ, tựa vào trong ngực mẹ, o o ngủ, cứ như vậy, đứa trẻ từng ngày từng ngày lớn lên, sẽ biết ngồi, biết bò, biết đi, biết nói, cha mẹ đều là trông mong, từng ngày từng ngày chờ đợi nó lớn lên, nuôi dưỡng một đứa bé, rốt cuộc phải mất bao nhiêu tâm huyết? Những ai đã từng ôm đứa bé, đêm khuya ngồi bên đèn bàn, vất vả khẽ dỗ giấc ngủ, cũng không bằng khuôn mặt tươi cười của đứa bé, vô cùng quý giá.
507 Ca khúc cuối cùng của buổi biểu diễn ca nhạc!"Mùa hoa anh đào năm ấy, Em bước vào đời tôi, Mang theo niềm vui nổi buồn, Đón nhận tình yêu thương, hưởng thụ sự chăm sóc —— Em rơi vào ngàn năm luân hồi, tôi rơi vào vạn năm lốc xoáy, Chúng ta đang múa hát, vươn tay ra, chúng ta đã cách chia, không gian thay đổi ——"Tĩnh Đồng nghe đến đoạn "Không gian thay đổi", lại nhớ tới bạn trai của mình, trong lòng của cô chợt đau xót, nước mắt lăn xuống, nhưng lúc này, điện thoại di động reo lên, cô nghẹn ngào, cầm điện thoại di động, alô một tiếng, nhưng nghe xong, sắc mặt có chút ngây ngốc, Trác Bách Quân ngồi ở đó, lạnh lùng nhìn cô, quan sát vẻ mặt của cô đỏ lên, hơn nữa, trong hai tròng mắt xinh đẹp lộ ra ý cười.
508 "Hắn làm sao biết là người của gia tộc Yamamoto chúng ta, động tay chân?" Trầm Ngọc Lộ không dám tin, hỏi. Trác Bách Quân nhanh chóng lại nói: "Lần trước, tôi và cha cũng đã phát hiện Hàn Văn Hạo và Daniel tỉ mỉ điều tra hướng đi tài chính của tất cả cổ đông, hơn nữa đã điều tra được Nhật Bản, Philippines và Thái Lan, gần đây vì sợ bọn họ sinh nghi, chúng ta mới ẩn nhẩn bỏ ra không ít cổ phần! Hôm nay chúng ta vừa mới thất bại kế hoạch Tần Thư Lôi, hắn đẩy mạnh điều tra, cô lại động đến con gái của hắn, bây giờ hắn thà giết nhầm còn hơn bỏ sót! ! Bởi vì hắn cũng sớm hoài nghi Yamamoto ném cổ phần vào "Dự án khách sạn Thế giới!"Trầm Ngọc Lộ nghe xong, có chút hối hận hỏi: "Vậy bây giờ làm sao?"Trác Bách Quân nói ngay: "Ngàn vạn lần không được động đến con gái của hắn! ! Chỉ cần con gái của hắn chết, gần 15 đường khẩu của Yamamoto, toàn bộ có thể phải chôn theo con gái! ! Trước mắt, nhất định Daniel sẽ dùng lực lượng chánh phủ, điều tra kỹ hướng đi tài chính của gia tộc Yamamoto, đến lúc đó sẽ nhổ cỏ tận gốc chúng ta! ! thủ đoạn của Daniel, mặc dù không cứng rắn hơn Hàn Văn Hạo, tuy nhiên sẽ vô cùng mạnh mẽ! Cha đã bảo tôi phải chú ý đến hắn! Lần này, cô thật sự là quá vọng động rồi!"Trong nháy mắt, sắc mặt Trầm Ngọc Lộ trắng bệch!Trác Bách Quân nghĩ tới nghĩ lui, mới nói: "Không cần ngẩn người! Đem con gái hắn chăm sóc cho tốt! ! Trước hết tìm một chỗ giấu đi, chúng ta trở lại nhà tìm cha bàn bạc kỹ hơn!""Tốt" Trầm Ngọc Lộ đành cúp điện thoại, ánh mắt lơ đãng trong chốc lát, rốt cuộc thở dài, căm giận nhìn cô bé con cuộn rút trên đất, hung hăng đá lên thân thể của cô bé, tức giận nói: "Tìm một chỗ đem nó giấu đi cho tôi!""Dạ!" Đàn ông lạnh lùng dùng sợi dây trói Hi Văn lại, ném ra phía sau xe, đem rất nhiều nhánh cây phủ lên trên người cô bé, lúc này, bọn họ cũng không có lưu ý, có một đôi mắt, nhẹ nhàng híp thành một đường, hơi tối tăm nhìn hai người, cô bé không dám động đậy, chẳng qua nằm trong nhánh cây, hai chân không ngừng cọ, cọ, rốt cuộc, cọ rớt một chiếc giày nhỏ, cổ họng khát khô, cố gắng chịu đựng bị nhánh cây đâm vào đầu, trán đau đớn, nhớ lại huấn luyện viên đã từng nói qua với mình, sinh tồn ở nơi hoang dã, nếu thất lạc với bạn đồng hành, nhất định phải lưu lại dấu vết để nhận biết, đề phòng di chuyển, cô bé nghĩ tới lời này, liền thừa dịp xe khởi động chạy vào rừng núi, càng không ngừng xê dịch thân thể, nới lỏng chiếc giày nhỏ, càng không ngừng cọ, vẫn cọ đến bên thành xe, chịu đựng bị nhánh cây đâm đau nhói, xoay người lại, ném chiếc giày nhỏ ra bên ngoài xe!Cô bé nhìn chiếc giầy bị ném ra bên ngoài, mím chặt môi, mặc cho nước mắt từng viên lớn lăn xuống, thật là nhớ cha mẹ và PAPA, cô bé không dám động đậy, thân thể nho nhỏ xê dịch về vị trí cũ, im lặng nằm trên xe, nhớ tới PAPA đã từng nói với mình, nếu có một ngày, Hi Văn bị thất lạc, con nhất định phải tin tưởng PAPA, PAPA nhất định sẽ tìm đến con, vào lúc đó, con phải im lặng, để ình sống sót, sống sót thật tốt ——Miệng của cô bé mếu máo, không dám lớn tiếng hít thở, mặc cho nước mắt lăn xuống, nhớ tới lời của mẹ: bảo bối, nhà của con ở Phương Đông, khi nào có thể nhìn thấy được mặt trời lên cao, nơi đó là nhà của con, về đến nhà, chúng ta nhất định sẽ sống rất hạnh phúc, hai mẹ con chúng ta nhất định phải sống sót!"Mẹ —— Con rất nhớ mẹ ——" Hi Văn nằm trong nhánh cây, uỷ khuất, đáng thương giọng nói yếu ớt kêu nhỏ, nhớ những lúc, mẹ ôm mình vào trong ngực, nằm trên giường, nhẹ giọng hát ca, dỗ mình ngủ, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu lăn ra.
509 Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngồi trước bàn đọc sách, bình tĩnh nhìn bên trong màn hình máy vi tính, thủ hạ của mình cầm súng máy, giữ chặt tất cả đám người đang quỳ trên mặt đất, không một chút thương tiếc.
510 Sáng sớm. Bầu trời âm u kéo dài, sương mù trắng tràn ngập đáng sợ, màn sương bao quanh mọi thứ, không tan đi!Trong một căn phòng tối ở một nơi nào đó, truyền đến tiếng của vài người đàn ông, chơi đánh bài, hút thuốc lá, nước dọc theo mái nhà nhỏ giọt xuống!Có một người đàn ông, “phịch” một tiếng, mở cửa, ngậm điếu thuốc, nhìn mọi thứ xung quanh, sau đó đi vào nhà, liếc một thân hình nhỏ nhỏ bị dây thừng lớn buộc chặt nằm trên đất ướt đẫm, lại đi trở về trên bàn, tiếp tục đánh tú lơ khơ.
511 "Chúng ta muốn đối phó là cả nhà họ Hàn! Lần này, nếu như sự tình bại lộ, sẽ dùng kế diệt trừ Hàn Văn Hạo trước tiên! Chỉ cần Hàn Văn Hạo vừa chết, nhà họ Hàn rất nhanh sẽ giải tán!"Câu nói kinh khủng, tàn nhẫn kia, sâu kín vang dội cả trong căn phòng bí mật!Hai người Trác Bách Quân và Trầm Ngọc Lộ đột nhiên trầm mặc, rất trầm mặc, rất trầm mặc.
512 Hàn Văn Hạo nhanh chóng đi ra sân nhà họ Hàn, ngay sau đó, điện thoại di động vang lên, hắn nhanh chóng cầm điện thoại di động, nghe điện thoại —— "Ừm!"Hứa Mặc và Nhậm Phong nhanh chóng chạy vào rừng núi, gọi điện thoại cho Hàn Văn Hạo nói: "Chúng tôi ở gần đỉnh núi, phát hiện ra dấu hiệu khả nghi liên quan với Hi Văn tiểu thư!"Hàn Văn Hạo lập tức dừng lại, mặt ngẩng mặt lên, nhanh chóng nói: "Ở nơi nào?"Hứa Mặc nhanh chóng nói địa điểm, ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe lên, lập tức ngồi lên xe, nhanh chóng lái xe, phóng thẳng ra bên ngoài, hắn vừa nắm chặt tay lái, vừa căn dặn hai người bọn họ, nói: "Nghe cho kỹ, tôi đã cùng Yamamoto Ichirou làm giao dịch! Hắn muốn tôi đích thân đi dẫn Hi Văn, nhưng hắn cần chính là mạng của tôi, cũng không thể liên lụy mạng của Hi Văn !"Hứa Mặc lập tức dừng bước lại, hai mắt phát ra sát khí nói: "Muốn mạng của Hàn tiên mạng sao ?"Hàn Văn Hạo nhanh chóng lái xe, lao xuống đường núi, xông qua từng đèn đỏ nói: "Mặc kệ tánh mạng của tôi thế nào, mặc kệ sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, nhiệm vụ quan trọng nhất của các người là bảo vệ Hi Văn an toàn! ! Mắt nhìn thấy những thứ khác, đều không liên quan các người! Nhanh chóng tranh thủ thời gian chúng ta rút lui ra khỏi thời gian, tìm ra Hi Văn! ! Đây là mệnh lệnh cuối cùng tôi cho các người !"Ánh mắt Hứa Mặc đau lòng, nhanh chóng chợt lóe, nhưng vẫn nặng nề gật đầu!Hàn Văn Hạo nhanh chóng căn dặn: "Hôm nay bọn họ mang Hi Văn làm lợi thế trao đổi với tôi, trước khi tôi chưa chết, Hi Văn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng để tránh kinh động nhiều người, đề phòng bọn họ giết con tin! Thông báo mọi người cẩn thận tiếp cận! Mặc Nhã và Hạo Vũ là người hiểu Hi Văn nhất, lập tức thông báo bọn họ phối hợp với các người!""Dạ!" Hứa Mặc lập tức cúp điện thoại, đi theo Hàn Văn Hạo nhiều năm, tự nhiên hiểu tính tình của hắn, tranh thủ thời gian quan trọng hơn, đây là sự a ăn ý giữa đàn ông với nhau ! !Trong căn phòng nhỏ tối tăm!Hi Văn nuốt cổ họng khát khô, nằm trên sàn nhà ướt lạnh, hai mắt thật to nhìn chằm chằm, nhìn mấy người xấu xa trước mặt, mọi người vừa ngậm thuốc lá, vừa đánh bài tú lơ khơ, cô bé nín thở, cảm giác tay mình và sợi dây ngâm trong vũng nước lạnh, hơi lỏng mềm ra, cô bé dựa vào trí nhớ, lúc người đàn ông đáng sợ đó buộc chặt hai tay mình thì cột nút thắt dưới cổ tay, cô bé mím chặt cái miệng nhỏ, cầm móc lon coca, lúc nảy, thừa dịp bọn họ không chú ý, ở trong nước mài nhọn thật lâu, bây giờ cảm thấy dường như sợi dây đã mềm, liền cẩn thận kéo cái móc lon, không ngừng kéo tới kéo lui cắt sợi dây mềm!Người đàn ông vừa đánh bài tú lơ khơ, vừa lạnh lùng quay đầu lại, Hi Văn lập tức nhắm mắt, cố giả vờ khó chịu hôn mê, người đàn ông quay lại tiếp tục đánh bài!Hi Văn giương ra mắt to, vẫn cầm móc kéo, cẩn thận cắt sợi dây trên cổ tay mình, vừa ngạc nhiên nghĩ, người dám bắt cóc mình, khiêu chiến với người của PA¬PA và cha, nhất định rất lợi hại mới phải, tại sao thoạt nhìn tất cả đều là các ông chú hạ lưu, vừa mới nghĩ xong, cửa “phịch” một tiếng mở ra, một nam, một nữ, mặc áo bó sát người màu đen, trên tay cầm súng máy, lập tức bóp cò, không đợi mấy người đàn ông trên bàn phản ứng, cũng đã nâng súng máy quét loạn một hồi!"A ——" trong căn phòng nhỏ vang lên từng trận tiếng kêu tàn nhẫn đáng sợ, giống như linh hồn bị xé nát, vô cùng đáng sợ!Hi Văn trơ mắt nhìn tất cả các ông chú xấu xa trước mặt của mình mới lúc nảy sống sờ sờ, giờ máu me kinh khủng, văng tung tóe ngã xuống, một cơn buồn nôn tràn lên miệng cô bé, tâm hồn nhỏ bé, thoáng qua bóng ma đáng sợ trong đời, bị sợ đến nước mắt rơi xuống, nhất thời nghẹn ngào, đã nhìn thấy một nam một nữ đáng sợ kia, xách theo súng máy, từng bước từng bước đi tới trước mặt của mình, ánh mắt như từ địa ngục nhìn chằm chằm mình.
513 Chiếc xe hàng dừng lại bên bờ hồ!Cô gái nhanh chóng từ trên xe đi ra, nhìn cái rương kia phía sau xe hàng vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, xuyên qua khe hở thấy thân thể nho nhỏ bên trong, vẫn yên lặng cuộn tròn, cô ta đến gần một bước, sau khi chăm chú ...
514 Mặc Nhã và Hạo Vũ cùng Nhậm Phong, Hứa Mặc nhanh chóng hội hợp! !Lúc này, Mặc Nhã đã lần lượt nhặt được giầy, vớ của Hi Văn, cô nhanh chóng nói với bọn Nhậm Phong: "Các người cứ theo lời của ông lão nói, đi lên cái căn nhà nhỏ trên đỉnh núi xem tình huống, chúng tôi tìm dọc theo đường ! Từ trước đến giờ, Tiểu Chủ Nhân rất thông minh, tôi có dự cảm, cô ấy có thể sẽ chạy trốn ra ngoài! ! Chúng ta tìm dọc theo rừng núi thôi !""Tốt!"Hai bên cùng rút súng lục ra, theo phương hướng chỉ định, chia ra xung quanh đi tìm! !Một chiếc xe Mercedes màu đen, đã chậm rãi dừng bên hồ!Hàn Văn Hạo một mình lạnh lùng từ bên trong xe đi ra, bình tĩnh nhìn hoàn cảnh chung quanh, vào lúc này điện thoại di động vang lên, hắn bình tĩnh cầm điện thoại di động lên —— "Con gái của tôi đâu ?"Giọng nói của Yamamoto Ichirou cũng lạnh lùng truyền đến: "Người của cậu còn chưa rút lui ra khỏi Nhật Bản!"Hàn Văn Hạo cười lạnh nói: "Yamamoto Ichirou, tôi chưa có xác định con gái của tôi an toàn, trong tay ông gần ngàn thủ hạ, cũng không thể an bình! Tôi cũng không tin, trên một trăm đường khẩu của gia tộc Yamamoto ông, ai cũng cam nguyện làm vong hồn dưới cây hoa anh đào !"Yamamoto Ichirou đột nhiên chậm rãi cười nói: "Yên tâm! Sẽ nhìn thấy con gái của cậu, cậu ở chỗ đó nhìn đi !"Khi Hàn Văn Hạo sắp cúp điện thoại, nhanh chóng nói: "Tôi cảnh cáo ông, nếu tôi phát hiện con gái của tôi có bất kỳ chuyện gì, cho dù tôi hóa thành quỷ, cũng sẽ làm cho gia tộc Yamamoto của ông biến thành vong hồn, ông đừng giở trò với tôi !"Điện thoại đã cúp ! !Hàn Văn Hạo bình tĩnh đứng bên hông xe, hai tròng mắt giống như con báo nhỏ nhìn mọi thứ xung quanh, hắn một mình, đứng ở ven hồ bên dãy núi, có vẻ cô độc và nhỏ bé, có một ống kính nho nhỏ! Chính xác là một thanh súng lục nhắm ngay đầu Hàn Văn Hạo! ! Cô gái này nhìn chòng chọc nhân vật hô mưa gọi gió trong màn hình, giống như muốn liếm máu, bật cười, nhìn đồng bạn bên cạnh nói: "Chờ một lát, tôi muốn cái đầu của người đàn ông này nở hoa! ! Đến lúc đó, máu tươi của hắn, tung tóe đầy đất, tế vong hồn của những võ sĩ Đại Nhật Bản chúng ta ba năm trước đây ! Quá tốt đẹp! !"Tất cả cao thủ bí mật núp trên cỏ, nghe lời của cô ta —— cũng cười lạnh, đều cầm súng trường, nhắm ngay Hàn Văn Hạo! !Dường như Hàn Văn Hạo nghe được từng tiếng cười lạnh lùng, hắn biết mình đứng bên bờ vực sống chết, nhưng vẫn lạnh lùng đứng đó, cũng trong lúc này, chuông điện thoại di động gấp rút vang lên, hắn bình tĩnh cầm điện thoại di động lên, cũng không nhìn điện thoại, trực tiếp đáp lời: "Ừ —— ""Hàn tiên sinh! !" Mặc Nhã đứng trên khoảng đất trống trong rừng cây rậm rạp, nhắm ngay thân cây cắm trên đất trống, còn vạch ra phương hướng, trên mặt của cô thoáng qua vẻ kích động, nói: Hi Văn tiểu thư —— Cô ấy đã chạy thoát —— Có thể đang núp ở một chỗ nào đó rừng núi! Ngài nhanh chóng tìm một chỗ trốn đi!"Hàn Văn Hạo ngẩng mặt lên, hai tròng mắt xẹt qua đỏ thắm, nắm chặt điện thoại tay, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn run rẩy, trong lòng của hắn tràn đầy thiên đường, cảm ơn Hạ Tuyết, cám ơn bọn họ ban ình một cô con gái kiên cường đáng yêu thông minh dũng cảm, trong đời của hắn, chưa từng nghĩ tới, sự khác nhau giữa sống và chết, nhưng giờ phút này, thấy con gái kiên cường sống sót như vậy, làm cho hắn hiểu được ý nghĩa của sống sót!"Hàn tiên sinh?" Mặc Nhã lo lắng gọi hắn!Hàn Văn Hạo không nhúc nhích, biết chỉ cần mình ở chỗ này làm lợi thế, có lẽ con gái sẽ có nhiều cơ hội chạy trốn, hắn không lên tiếng, tâm tình vẫn kích động, đứng trước họng súng của bọn người kia, trong lòng hướng về con gái ngàn tiếng hô, vạn tiếng gọi: Hi Văn, nếu con trốn thoát, nhất định con phải đi về phía trước! ! Đừng trở lại từ đầu! Cắn chặt răng, đi về phía trước! Giống như mẹ của con, mặc dù cô ấy thích khóc, thật ra rất kiên cường! Hai lần Cửu Tử Nhất Sinh, từ trong tay người xấu chạy trốn ra ngoài, năm đó bị vây dưới núi tuyết, đã gần chết, nhưng vẫn sống sót thật tốt! Con nhất định di truyền dũng cảm và kiên cường của mẹ! Đi về phía trước đi! Đừng sợ! !Tiếng nói của cha, tiếng lòng của cha, theo gió, lộ ra dưới ánh mặt trời, khúc xạ đến bóng người nhỏ bé chỗ nào đó!Cô bé Hi Văn nằm bên khối đá nhọn, gần như mắt hoa, run rẩy, lòng bàn tay nắm chặt một khối đá vụn, nhưng vẫn sâu kín ngẩng đầu lên, nhìn rừng núi trước mặt vẫn mênh mông bát ngát, trong đầu hàng loạt tê dại và vô lực, cô bé thở hổn hển, nuốt cổ họng khát khô, nhưng vẫn kiên cường nắm chặt mặt đất, dũng cảm bò dậy, đôi chân trần trụi nhỏ bé, đã mài ra nhiều chỗ vết nước phồng, chà phá da, vẫn kiên cường đạp trên mặt đất, lẽ ra muốn tiếp tục bò lên phía trước, nhưng đầu óc choáng váng, hoa mắt, không còn sức, cả người ngã nhào trên đất, sau khi lăn một vòng, đột nhiên cảm giác tay đau nhói, cô bé không hiểu, nằm trên cỏ, nhắc cái tay nhỏ bé của mình, nhìn thấy hai vết máu thật sâu, trong lòng của cô bé run lên, thấy một con rắn nhỏ màu xanh lá cây đã xông vào trong bụi cỏ!Cô bé chợt giật mình, hoảng sợ, nước mắt lăn xuống, lúc muốn lớn tiếng kêu cứu, lại nhớ tới lời huấn luyện viên dạy, nếu ở ngoài hoang dã bị rắn cắn, nhất định không thể lớn tiếng kêu cứu và chạy như điên, để tránh áu tuần hoàn nhanh, trái tim nhỏ bé mặc dù lo sợ, nhưng vẫn liều mạng bò dậy, không phát ra tiếng, cầm một cục đá nhỏ, nắm 1 góc áo nhỏ của mình, đặt trên tảng đá, sau đó dùng cái tay nhỏ bé không bị thương, cố sức đập lên trên một góc áo nhỏ của mình, không ngừng đập, vừa đập vừa đổ mồ hôi hột, cuối cùng đã xé rách, phun cái móc kéo ra khỏi miệng mình, cắt góc áo đã rách, xé miếng vải, sau đó cắn răng rơi lệ kéo đứt, theo phương pháp của huấn luyện viên dạy ình, quấn chặt một đoạn cánh tay, quấn thật chặt, thật chặt, sau đó dùng móc kéo, cố sức nặn ra rất nhiều máu đen ở vết thương, rồi cúi đầu, hút máu, nhổ ra, huấn luyện viên nói, mỗi lần hút, phải dùng nước sạch xúc miệng, nếu bây giờ không có, dùng lá cây non, (tránh cỏ độc) nhai trong miệng, cô bé thở phì phò, lập tức tìm được một chút cỏ non thường gặp, nắm một bụi dầy nhét vào trong miệng của mình, sau đó không ngừng nhai, nhai xong rồi, phun ra, tiếp tục hút, như thế lặp đi lập lại, máu dần dần đỏ tươi, cô bé nuốt nước miếng, liều mạng chạy về phía trước! !Điện thoại của Yamamoto Ichirou vang lên.
515 "Cái gì? Cô nói cái gì?" Trác Bách Quân nghe tất cả báo cáo, nói Hàn Văn Hạo đã tới, con gái chạy mất, vẻ mặt của hắn đột nhiên co quắp, bắt đầu trở nên lạnh lùng.
516 Rất nhiều xe hơi nhanh chóng chạy tới bên hồ, thắng gấp bên hồ, Daniel và Hạ Tuyết từ trong xe nhào ra ngoài trước tiên, đạp đá vụn bên hồ, trong ánh đèn lóe lên của xe cứu thương và xe cảnh sát, nhìn thấy con gái đầu tóc rối bời, trên trán rỉ máu, khóe miệng chảy máu, quần áo nhiều chỗ rách bươm ngồi trên xe lăn, đôi chân nhỏ sưng tấy đầy máu, đang mếu máo khóc nhìn mẹ, Hạ Tuyết “oa” một tiếng, khóc rống lên, chạy như bay về phía con gái!"Mẹ —— " Hi Văn cũng khóc, đẩy bánh xe phụ trên ghế, nhảy dựng lên, không để ý chân đau đớn, chạy như bay đến bên mẹ!Hạ Tuyết thất thanh khóc rống, bổ nhào quỳ trước mặt của con gái, ôm lấy khuôn mặt con gái, nhìn vết thương trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương, vết máu trên lỗ tai, cô đau lòng ôm chặt con gái, kêu to: "Trời ơi, tại sao những người này có thể xuống tay được, đây là một đứa bé mới có mấy tuổi thôi! Hi Văn đáng thương của mẹ, con chịu khổ, thật xin lỗi, là mẹ không bảo vệ con tốt, thật xin lỗi!"Hi Văn khóc ôm chặt cổ của mẹ, rơi lệ ủy khuất nói: "Mẹ, con rất nhớ mẹ —— ""Mẹ cũng rất nhớ con! ! Mẹ nhớ con muốn phát điên rồi! ! Cám ơn trời đất, con còn sống!" Hạ Tuyết lại ôm chặt con gái, thất thanh khóc rống lên.
517 Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn người cha nuôi đã dạy dỗ mình nhiều năm qua, sau khi Hàn Văn Hạo được cứu đi, Yamamoto Ichirou mổ bụng chết trước màn hình, để lại rất nhiều tài sản và thi thể của ông ta, ánh mắt hắn xốc xếch, nhấp nháy, nhớ lại thi thể của mẹ lúc chết trước mặt mình, lúc ấy hắn sợ hãi khóc rống lên, sau lưng có một người điên cuồng nhào tới, quỳ gối trước mặt mẹ, khóc lóc nức nở nói: "Văn Giai, anh tới chậm, tại sao em muốn lẩn trốn anh? Tại sao? Không yêu nhau được, nhưng anh cũng có thể chăm sóc cho em!"Trác Bách Quân đột nhiên cúi đầu, không đành lòng nhìn cha nuôi, lại nhớ lại nhiều năm qua, ông ta bí mật dạy tất cả mọi thứ ình, ình hưởng thụ vinh hoa phú quý mà người khác không thể hưởng thụ, phải có thân phận vô cùng tôn quý, tài sản mấy đời cũng đếm không hết, chỉ có một yêu cầu với mình, vì người mẹ đã chết phải trả thù người Nhà họ Hàn! Đôi mắt hắn nhấp nháy, hai tay run rẩy nắm chặt quả đấm, nhớ tới cha nuôi vì giúp mình che giấu thân phận, tạo ra chứng cớ giả, hy sinh bản thân và rất nhiều anh em, hắn đột nhiên điên cuồng ôm lấy máy vi tính, đập mạnh xuống đất! !Rầm rầm rầm — rất nhiều tia lửa điện tóe ra khắp nơi, phát ra tiếng chi chi vang dội.
518 Hàn Văn Hạo không để ý đến cô, chỉ nắm bàn tay nhỏ bé của con gái, vuốt nhẹ ngón tay nhỏ bé của cô, nhìn khuôn mặt mềm mại nhỏ bé của con gái, dán mấy miếng băng keo giống con heo nhỏ, có chút đáng yêu, trên khuôn mặt kiên nghị của hắn, xẹt qua nụ cười dịu dàng.
519 Đêm khuya. Ánh sao hôm, vẫn lóe sáng, nhưng có chút mờ đi. Một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng trước toà nhà 100 tầng, trong màn đêm Hàn Văn Hạo đi ra khỏi xe, bình tĩnh đạp bậc thang, đi tới thang máy tư nhân nơi đại sảnh, nhìn chín con số trên bức tường thang máy, màu đỏ lóe sáng, ánh mắt hắn dừng lại trên 9 con số thật lâu, rốt cuộc nhấn 1 —— 2—— 1 —— 7 ——Thang máy “toanh” một tiếng, mở ra.
520 Siêu thị!Thật náo nhiệt!Hạ Tuyết mặc một bộ quần áo thể thao dài màu xanh da trời, bên ngoài khoác áo khoác giản dị màu đen, mang túi xách màu đen, đeo mắt kính cực lớn, cúi đầu, đẩy xe, dọc theo khu rau dưa trong siêu thị, còn có khu thịt đông lạnh, đi từng khu, từng khu, chọn loại thịt tươi ngon, còn có nấm, tiếp tục chọn một ít trái cây chứa nhiều vitamin C, lấy đầy một giỏ, sau đó đi dọc theo siêu thị ra bên ngoài, đi tới tính tiền !Nhưng khi cô xách theo hai túi đồ lớn đi ra cửa chính siêu thị thì phát hiện, bầu trời cuối mùa thu, lại bắt đầu ào ào mưa, mọi thứ xung quanh cũng mờ mịt, từng chiếc xe qua lại, ánh đèn trước xe chiếu sáng, cô không lên tiếng, vẫn xách theo hai túi đồ lớn, đội mưa chạy vào trong xe của mình, sau đó nổ máy cho xe chạy về phía trước, cô vừa lái xe, vừa gọi điện thoại cho Hàn Văn Hạo.