521 Hàn Văn Hạo ngồi trên giường, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trên mặt không nhịn được tràn qua nụ cười, rồi lại nhướng mày, mở áo sơ mi ra, ngửi bên trong, quả nhiên mùi thuốc nồng nặc, nói: "Bác sĩ kê đơn thuốc gì, mùi nặng như vậy, hôi chết được !"Hắn lập tức vén chăn lên, bước xuống giường, biết lầu dưới có người đang nấu cơm, tâm tình không khỏi tốt lên, liền đi vào trong tủ áo, mở ra, nhìn trái nhìn phải, tìm quần áo đơn giản, có chút do dự, cuối cùng vẫn chọn một cái áo len cổ chữ V màu vàng nhạt, quần tây màu đen, đi vào phòng tắm, muốn lau sạch mùi thuốc chết tiệt kia, hắn không thích trên người mình có mùi vị lạ, sợ ảnh hưởng khứu giác của người kia.
522 Hạ Tuyết cắn răng, vừa muốn đè xuống nhận điện thoại ——"Cốp!" Hàn Văn Hạo mặt lạnh nện đũa xuống, đứng lên, sải bước xoay người đi lên lầu. Hạ Tuyết cầm điện thoại di động, thấy người này lạnh lùng đi lên lầu hai, cô hung hăng lầm bầm trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi cúi đầu, nhìn màn hình điện thoại di động không ngừng lóe sáng mã số của Daniel, do dự một lát, rốt cuộc từ từ đặt điện thoại di động xuống, im lặng cầm chén lên, múc một chén cháo nóng, cẩn thận cầm đi lên lầu, đi tới cạnh cửa, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng đẩy cửa, đi vào.
523 Daniel nhanh chóng từ phòng tổng thống đi ra, vừa đi vừa cài cúc áo âu phục màu bạc, khẩn cấp hỏi Sophie: "Khách sạn Princeton có gia tăng số người chết hay không?"Sophie vội vàng theo sau, nhìn Daniel nhanh chóng nói: "Tạm thời chưa có, nhưng có một người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi, ở trong phòng săn sóc đặc biệt, vẫn còn hôn mê bất tỉnh, vợ của hắn đã ba lần ngất xỉu, người trong nhà và các thân nhân của người chết đang ở trước cửa chính của Hàn thị, giương cờ kêu to công ty Hàn thị làm công trình bã đậu, không có tình người!"Daniel vừa im lặng nghe, không đợi Mặc Nhã mở cửa, hắn đã tự mình kéo cửa phòng ra, oanh một tiếng, tiếng mưa to ào ào, đập vào mặt, một cơn gió lạnh thấu xương, xẹt qua khuôn mặt, sắc bén giống như đao nhọn, hắn nghiêm mặt, đón mưa to, đi về phía bên trong xe, vừa ngồi xuống, điện thoại di động cũng đã vang lên, là điện thoại của phòng thư ký, Tổng Tài Hàn thị muốn triệu tập hội nghị khẩn cấp, mời cổ đông lớn nhất tham gia!Daniel mặt lạnh nói: "Biết rồi!"Xe nhanh chóng lao thẳng về phía trước !Sophie ngồi bên cạnh Daniel, tùy ý phát ra một câu hơi buồn bực, nói: "Gần đây rất nhiều chuyện, đầu tiên là sự kiện CD của Hạ tiểu thư, rồi đến Tiểu Chủ Nhân bị bắt cóc, buổi chiều tôi đến phòng tổng thống, còn nghe Mặc Nhã nhỏ giọng nói với Hạo Vũ, chuyện Hàn Tổng Tài trúng đạn ——"Daniel lập tức quay đầu nhìn Sophie hỏi: "Cô nói cái gì? Hàn Tổng Tài trúng đạn? Xảy ra khi nào?""Ngài không biết? Tôi cho là ngài biết, nhưng chưa nói —— Tôi xem Mặc Nhã và Hạo Vũ, lúc hai người trao đổi thần bí khác thường, nên tôi không nhiều lời —— " Sophie có chút lo lắng mình lỡ lời.
524 One-king!Phòng làm việc Tổng giám!Trác Bách Quân ngồi trên ghế làm việc, từng chút một, xem tin tức trên Internet, lập tức có chuyên gia chứng khoán dự đoán cổ phiếu của công ty Hàn thị ngày mai sẽ tuột dốc với mức giá thấp nhất, còn có một số thầy bói, nhân cơ hội gây sóng gió nói Hạ Tuyết, vợ trước của Hàn Tổng Tài, sinh nhật là ngày 17 tháng 12, lần này vừa vặn là 12 tầng lầu, đè chết 17 người, báo hiệu Hạ Tuyết là một người chẳng lành! Hơn nữa ngày sinh tháng đẻ của Hạ Tuyết và ngày sinh tháng đẻ của Hàn Tổng Tài hợp lại cùng nhau, tức là nước - lửa khó hòa hợp! Hạ Tuyết mạng thủy, mà Hàn Văn Hạo là mạng Hỏa, Thủy khắc Hỏa!Hắn đột nhiên cười khẽ, cảm giác mình xem được một câu chuyện thú vị nhất trên thế giới nhất, cười đến chảy nước mắt.
525 Isha ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết ngồi trước máy vi tính, sắc mặt lạnh lùng, đoán chừng trong lòng bị thương, lại cố gắng đè nén, Isha liền nói với cô: "Truyền thông chính là như vậy! Ở trong mắt của truyền thông, ngôi sao chính là thương phẩm, chỉ muốn khai thác giá trị của các người, mặc kệ là phá hủy cô, hay tâng bốc cô, cũng không chút nào nương tay!"Hạ Tuyết lại cười lạnh nói: "Đúng vậy, cô nói đúng! Thật không nương tay a! Hạ Tuyết tôi một lần thành danh.
526 Người đàn ông này thật ra cho tới bây giờ cũng không có từ chối mình! !Hạ Tuyết che dù, đứng ở trước nhà trọ, nhìn cánh cửa thang máy đóng chặt, nhớ tới bộ dáng suy sụp của hắn, trong lòng đột nhiên đau nhói, trong hốc mắt run rẩy nước mắt, nhớ tới lần gặp nhau sáu năm trước, thật ra mặc kệ mình nói lên bất kỳ yêu cầu gì với hắn, mặc kệ lời nói của hắn rất hung dữ, nhưng chưa bao giờ từ chối mình, nhưng tối nay, cô xác thực cảm thấy, người đàn ông này từ chối mình, hắn đang từ chối mình.
527 Đêm tối, mưa rơi tầm tã. Chiếc xe ôtô màu đen có rèm che, thắng gấp trước tòa nhà 100 tầng, Daniel đưa tay ngăn Mặc Nhã che dù đi ra xe, tự mình đón mưa, bước lên bậc thềm, đau lòng nhìn, trước ánh đèn nhàn nhạt màu trắng, Hạ Tuyết một mình ngồi co rúc ở trước cửa thang máy, khóc mệt, nước mắt ràn rụa, vẻ mặt tiều tụy tựa vào trên tường, giống như đã chết, không một chút cử động.
528 "À? Hôm nay đi tìm hắn?" Hạ Tuyết nhìn đứa con gái có chỉ số IQ cao giống cha, lại ngây ngốc nói: "Nếu hắn không muốn gặp mẹ, vậy làm sao bây giờ?"Hi Văn thở dài một hơi, lại cau mày nhìn cô nói: "Nếu hôm nay hắn không muốn gặp mẹ, ngày mai tìm tiếp! phim thần tượng không phải nói vậy sao? Nếu như yêu một người, phải có da mặt thật dày a! Hắn không gặp mẹ —— Mỗi ngày mẹ làm phiền hắn! Làm phiền đến khi nào hắn gặp mẹ mới thôi!""Nếu làm như vậy, hắn chán ghét mẹ thì làm thế nào?" Hạ Tuyết có chút lo lắng chuyện này.
529 Hạ Tuyết như một đứa ngốc, đứng ở đầu kia ghế sa lon, vẻ mặt chăm chú nhìn Hàn Văn Hạo, có chút đau lòng suy nghĩ ngày hôm qua hắn làm sao qua được? Vết thương đạn bắn còn đau hay không ? Sốt cao đã hạ chưa? Cô nghĩ trước nghĩ sau, lo lắng suy nghĩ một chút, lại như là đang nịnh nọt, đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, khom người xuống, muốn nhìn thấy rõ mặt của hắn, lại tiếp tục nịnh nọt, cười khúc khích nói: "Anh khát nước không? Có muốn em rót nước cho anh hay không, em sợ anh sốt cao chưa giảm ——"Cô vừa nói xong, muốn vươn tay tới trước trán của hắn, muốn thăm dò nhiệt độ của người hắn ——Hàn Văn Hạo tức giận quét tay của cô, nhìn cô lớn tiếng nói: "Cô phát điên cái gì? Tôi có 10 thư ký, không tới phiên cô hầu hạ! ! Hôm nay tôi rất bận, nếu không có chuyện gì, cô lập tức đi cho tôi! Tôi không có thời gian lãng phí với cô! Nếu cô muốn tìm đàn ông, cô đi tìm chồng chưa cưới của cô đi!"Hạ Tuyết có chút đau lòng, nhìn Hàn Văn Hạo ——Hàn Văn Hạo vẫn không để ý đến cô, vẫn phê duyệt tài liệu, vừa phê duyệt, lại cảm thấy vết thương có chút đau, hắn hơi nhăn mày, theo bản năng đặt nhẹ lên vết thương.
530 Cục cảnh sát!Isha bảo lãnh tội ăn trộm của Hạ Tuyết, dẫn ra ngoài, hai người vừa đi ra khỏi cục cảnh sát, cô vừa quay đầu nhìn vẻ mặt Hạ Tuyết tức giận ôm vai đi ra, vừa không nhịn được, cười nói: "Tôi nói cô a —— Chúng ta làm bạn bè lâu như vậy, còn chưa nghĩ chung hoạn nạn với cô trong cục cảnh sát! Tôi vừa nhận được điện thoại của cục cảnh sát, nói Hạ Tuyết cô tìm cách vào cửa nhà Hàn Tổng Tài người ta, nghi ngờ là ăn trộm thì tôi thiếu chút nữa bị hù chết! Vừa quay phim truyền hình cỡ nào đáng yêu a! Cô không hổ là diễn viên đấy! Nếu không phải tôi chào hỏi cục trưởng, thì danh tiếng của cô gây chấn động rồi ! Bảo bối, cô có thể cho tôi một chút thông tin không ?"Hạ Tuyết một tức giận, quay đầu nhìn Isha nói: "Không phải tôi vì tình yêu của tôi mà dâng hiến cuộc đời sao?"Isha nghe lời này, đột nhiên muốn khóc, quay đầu, nhìn Hạ Tuyết nói: "Tổ tông a! Mật mã chính là mật mã, đó là tại sao? Bởi vì nó là một bí mật, cô biết không? Chỉ bằng vào đầu óc của cô mà đi khiêu chiến IQ180 ?""Không cần nói đến IQ của tôi! Cho dù đầu cô to bằng quả dưa, cũng không thể so với QI 180!" Hạ Tuyết ngồi vào xe BMW, ôm vai, vẫn suy nghĩ rốt cuộc mật mã là bao nhiêu!"Cho nên nói —— Cô muốn đối phó IQ180 thì tìm IQ180 để đối phó hắn a!" Isha cũng ngồi vào chiếc BMW, thuận tiện kêu tài xế lái xe!Hạ Tuyết lập tức quay đầu, kinh ngạc nhìn Isha nói: "Cô nói là con gái của tôi?""Đúng rồi! !" Isha búng ngón tay, nhìn bạn tốt nói: "Cô nghĩ xem, đầu óc của Hi Văn chúng ta không cần nói nhiều chứ? Rất thông minh và ưu tú a! Con bé nhất định sẽ nghĩ ra cha của nó đang suy nghĩ gì! Hỏi con bé một chút đi! !"Con ngươi Hạ Tuyết đảo một vòng!Bệnh viện! Phòng bệnh!Hi Văn đang cầm bánh tổ yến táo đỏ do bà nội vừa đưa tới, từng chút bỏ vào trong miệng, sau đó vẻ mặt kỳ quái nét nhìn mẹ, đang cầm một đống lớn chocolate đi tới trước mặt của mình, nét mặt giống như cô gái nhỏ cười lấy lòng, cô bé cười nhìn mẹ của mình nói: "Đây là chuyện gì vậy?"Hạ Tuyết lập tức bò lên giường, ôm con gái vào trong ngực, mới giận dữ, hận hận nói: "Hôm nay mẹ muốn đi xem cha của con! Không ngờ cha của con sửa lại mật mã thang máy! Mẹ muốn biết số mật mã thang máy! Mẹ không vào được!"Hi Văn vừa nghe, liền “a” một tiếng, ăn một khối táo đỏ, mới nhìn mẹ nói: "Ý của mẹ là —— Mẹ hi vọng con giúp mẹ, tìm ra mật mã của cha sao?""Đúng vậy!" Hạ Tuyết lập tức vỗ giường bệnh, vẻ mặt âm trầm nhìn mình con gái, xích lại gần, giống như nói chuyện gì to tát, thần thần bí bí nói: "Giúp mẹ một chút! ! Tìm mật mã ẹ đi! Đời này kiếp này mẹ làm trâu làm ngựa, để báo đáp ơn đức cao dày của con!"Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Văn ngẩng mặt lên, cầm một khối táo đỏ, giả vờ thâm trầm nhai, từ từ nhai.
531 Hôm nay Hàn Văn Hạo chủ trì cuộc họp báo với các phóng viên, sau đó đi an ủi người thân của người chết, rồi thỏa thuận bồi thường tiền cho người chết, đến tối, cơm cũng chưa ăn, đến bệnh viện thăm con gái, vừa đi tới phòng bệnh, nhìn thấy cả phòng bệnh đầy nghẹt người giúp việc, bác sĩ, y tá và em trai mình mang theo nụ cười thần bí nhìn mình, hắn bất mãn hỏi con gái, mẹ con đi đâu rồi.
532 Hàn Văn Hạo ăn cơm tối xong, ngồi trên ghế sa lon, cầm hộp điều khiển ti vi nhìn LCD dán tường, không ngừng chuyển đài, sau đó nghe tiếng đóng cửa trong phòng khách, hắn lạnh lùng liếc mắt, nhìn Hạ Tuyết cư nhiên mặc áo thể thao màu hồng mỏng, quần sọt màu trắng, mái tóc xoăn dài đến eo, quấn trên trán rơi xuống.
533 Hàn Văn Hạo giống như không nhìn thấy Hạ Tuyết, một mình đi tới trước bàn đọc sách, theo thói quen, bật đèn bàn, mở tài liệu ra xem!Hạ Tuyết đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, dám chen vào trong ngực của hắn, ngồi trên đùi của hắn, đưa hai tay ôm cổ của hắn, ngọt như mật nói: "Thân ái.
534 Sáng sớm hôm sau. Ánh mặt trời vàng rực chiếu trên cửa sổ!Không khí ấm áp, hòa quyện cả căn phòng. Hàn Văn Hạo chậm rãi mở hai mắt, lập tức tiếp xúc với ánh mặt trời chiếu vào cả căn phòng, lấp lánh xinh đẹp, một luồng khí ấm áp nhẹ soi trên mặt, thật lâu thật lâu cũng chưa ngủ được thong thả như vậy, hắn chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết bên gối đầu, mặt dính vào trên vai của mình, giống như con heo nhỏ, ngủ li bì, thậm chí đôi môi mềm đỏ mọng, hé mở, hai tay vẫn còn trong tư thế giữ chặt cánh tay của mình, chìm vào giấc mộng, sợ mình đi mất.
535 "Cám ơn anh!" Tĩnh Đồng thở hổn hển, đặt rương tài liệu xuống, mệt mỏi lau mồ hôi trên trán, mới nhìn người bên cạnh một cái, lại thấy Trác Bách Quân mặc áo sơ mi màu hồng, tây trang màu đen, vẫn tiêu sái, thờ ơ nhìn mình, cô vui vẻ kêu lên: "Tổng giám? Anh đi xuống bộ phận phát triển hả? Đi họp sao?""Ừ" Trác Bách Quân vẫn nhìn Tĩnh Đồng mệt mỏi, đầu đầy mồ hôi, liền từ trong túi quần móc ra một khăn tay, đưa tới trước mặt của Tĩnh Đồng, nói: "Lau một chút đi! ! Cô không phải là người quan trọng trong bộ phận này, chạy đến nơi này làm gì? Đây là công việc sai vặt!"Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, cúi đầu, đẩy mắt kính, chú ý đến thang máy vẫn chưa lên cao, cô vội vàng nhấn lầu 30.
536 Hội nghị vừa kết thúc, Hàn Văn Hạo vừa sải bước đi ra khỏi phòng hội nghị, vừa đi vừa căn dặn Tả An Na: "Hẹn Lưu đổng, 07 giờ tối nay dùng cơm ở bán đảo! Tôi có kế hoạch quan trọng muốn bàn với hắn !""Dạ!" Tả An Na lập tức đồng ý, lại nghe điện thoại trong ngực Hàn Văn Hạo vang lên, cô im lặng cười một tiếng.
537 Phòng luyện võ!Hạ Tuyết mặc áo bó sát người màu đen, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, nhắm ngay bao cát, vận toàn lực đá tới phía trước một cái! !Huấn luyện viên đứng ở phía sau, lớn tiếng nói: "Vận hết sức! ! Hai chân phải mở ra, tư thế mạnh mẽ, bước chân phải đủ co dãn! ! Co chân không cần do dự! !"Hạ Tuyết thở phì phò, cố sức nâng chân, đá về phía trước một cái, liều mạng đá trên bao cát, huấn luyện viên lại cao giọng nói: "Cô thấy Trầm Ngọc Lộ ra chiêu chưa? Lúc cô ấy ra chiêu, hết sức tàn nhẫn! ! Cả đời cô cũng không thể đạt tới! Võ thuật chính là như vậy! ! Lúc nên cứng thì phải cứng! ! Xuất lực! !"Hạ Tuyết lập tức nhớ tới lời của Trương Kính Trung: "Thật ra diễn viên ngoại trừ phát huy tiềm năng thân thể mình, con phải đạt tới cảnh giới quên mình, đem mình dung nhập vào bên trong nhân vật, làm cho hai thân phận hòa làm một, phát huy lực lượng của mình! Cô nghĩ tới những lời này, đột nhiên cắn răng, co chân lên, chân dài cong lên 90 độ, hướng bao cát cố gắng hất chân đá vào! !Rốt cuộc bao cát đong đưa thật mạnh!Huấn luyện viên đứng ở sau lưng Hạ Tuyết, hài lòng cười một tiếng.
538 "Tôi không hoa mắt chứ? Thật là tốt không linh, xấu linh a —" Isha ôm vai, hất bả vai Hạ Tuyết một cái, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng nói: "Aiz, tôi càng hoài niệm Tổng Tài Toàn Cầu chúng ta———"Hạ Tuyết hung hăng trợn mắt nhìn Isha một cái, vẻ mặt như đống thuốc nổ nhìn Hàn Văn Hạo vẫn cùng một người đàn ông có tác phong nhanh nhẹn nói gì đó, trong tay đang cầm ly rượu đỏ, bị mỹ nữ tóc vàng hấp dẫn bên cạnh tiếp lấy, sau đó cô ta đặt qua một bên, lấy một cây nĩa màu vàng, xăm một miếng táo nhỏ, lại đem ngực của mình, dựa vào bên cạnh Hàn Văn Hạo, đưa miếng táo qua —Hàn Văn Hạo giơ tay lên, cùng Lưu đổng nói chuyện gì, đột nhiên buông lỏng cười một tiếng, khẽ luồn tay qua bên hông mỹ nữ tóc vàng —Con ngươi Hạ Tuyết khiếp sợ trừng to, tức giận đến lục phủ, ngũ tạng xoắn thành một cục, giận đến mạch máu đều muốn nổ tung, không nói tiếng nào, xoay người cùng Isha đi đến Lý Đạo diễn, nhân viên tổ diễn kịch, nhìn thấy bọn Hàn Văn Vũ cũng đã ở nơi này ầm ĩ, thấy Hạ Tuyết, mọi người cùng đứng dậy, sau đó Văn Vũ kéo chặt bả vai Hạ Tuyết ngồi xuống, chỉ vào mỹ nữ Russia trong sàn nhảy, nói: "Trời ạ! Cô gái đó thật sự rất xinh đẹp! Cô nói xem — Các cô gái Trung quốc chúng ta có chút kém hơn so với cô gái ngoại quốc, không đủ đầy đặn và nhiệt tình, quá kín kẽ —"Hạ Tuyết nghe xong lời này, lục phủ ngũ tạng lại vỡ tung, hai anh em bọn họ quả nhiên là cùng một mẹ sinh ra, cô tức giận, oán hận quay đầu lại, ở khoảng cách thật gần nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Đúng vậy! ! Cô gái ngoại quốc tốt hơn cô gái Trung quốc, họ nhiệt tình không bị cản trở, đàn ông ngoại quốc cũng đẹp hơn so đàn ông Trung quốc, vóc người của bọn họ hiên ngang, nhiệt tình hào phóng, không giống đàn ông Trung Quốc, hẹp hòi, ghê tởm, gạt người, hèn hạ, hạ lưu, vô sỉ! !"Hàn Văn Vũ quay đầu sang, vô tội nhìn đôi mắt to tức giận của Hạ Tuyết, lúc nhìn người, muốn đem người nọ giết đi, hắn không biết mình đụng phải họng súng của người ta, không hiểu ra sao, chỉ đành miễn cưỡng cười một tiếng, nói: "Này — Có chuyện gì xảy ra? Cô làm sao vậy? Dì cả tới nên tâm tình không tốt sao!""Ông chú của anh tới đó ! !" Cô không nói nữa, giơ ly rượu đỏ trước mặt, nuốt hết vào bụng, lại hung dữ nhìn về phía Hàn Văn Hạo, dường như hắn vẫn nói chuyện gì quan trọng vậy, cùng Lưu đổng tiếp tục tán gẫu, cô gái Thụy Điển dựa bên cạnh Hàn Văn Hạo, sử dụng ánh mắt rất mê người nhìn hắn, lâu lâu cùng người khác chào hỏi thì cũng lộ ra thần thái đắc ý, giống như mình ở bên cạnh một người đàn ông như vậy, không biết có bao nhiêu đắc ý!Hạ Tuyết cảm giác tim của mình cũng đau, cúi đầu vươn tay vỗ ngực!"Cô đang nhìn cái gì?" Hàn Văn Vũ ngạc nhiên quay đầu, cư nhiên nhìn thấy vị trí VIP cao cấp nhất đối diện sàn nhảy, anh trai của mình đang ngồi, bên cạnh hắn có một mỹ nữ tóc vàng, Oh my God! Hắn lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhanh chóng nói: "Đây chỉ là một loại phương thức xã giao của đàn ông, cũng là một loại thủ đoạn xã giao ! Anh trai tôi, hắn — Tuyệt đối —""Giữ mình trong sach à?" Hạ Tuyết không khách khí nhìn Hàn Văn Vũ, giúp hắn nói tiếp!"Ách —" Hàn Văn Vũ không dám lên tiếng, bởi vì anh trai đã từng yêu cầu phụ nữ hầu hạ, hơn nữa cô gái được yêu cầu, phải kiểm tra nghiêm ngặt, phải là tấm thân xử nữ, tắm bọt hoa hồng, giữ lại mùi thơm cơ thể — Cho nên khắp thành phố vẫn luôn nói về hắn giống như một ông vua trong truyền thuyết thần bí.
539 Thời gian tích tắc trôi qua!Hàn Văn Hạo lên lầu, sau khi tắm, mặc áo len màu đen, cổ chữ V, quần tây màu trắng, trước hết để cho bác sĩ và y tá lên lầu thay thuốc ình, xem tài liệu một chút, lúc đang xem, lơ đãng ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ trên bàn kim đã chỉ 3 giờ sáng, sắc mặt của hắn lạnh lẽo, cuối cùng cầm lên điện thoại di động, dùng ngón cái trượt danh bạ trên màn hình điện thoại, nhìn số điện thoại của Hạ Tuyết và bức ảnh của cô với nụ cười hờn dỗi, hắn chớp mắt, suy nghĩ một chút, lại buông điện thoại di dộng xuống, tắt đèn bàn, đứng dậy, đi tới giường!Hắn mới vừa nằm xuống, lại nhìn đồng hồ trên tường đã 3 giờ 15, hắn lạnh lùng, phát hiện nơi cổ họng có chút khô khát, liền đứng dậy, đi xuống cầu thang chuẩn bị rót nước, không ngờ cạnh cửa “đinh” một tiếng, hắn nhìn thấy người này uống rượu, mặt đỏ phác phác, có chút lắc lư đi ra khỏi thang máy, cũng khát nước nhào vào phòng bếp ——Hàn Văn Hạo nhướng mày, từng bước, từng bước đi xuống cầu thang, chậm rãi nói: "Uống rượu, cũng đừng trở lại đây! Nhìn giống cái gì? Tôi không ngửi được mùi rượu!"Dường như Hạ Tuyết không nghe thấy, mở cửa tủ lạnh, từ bên trong nhanh chóng rút ra một chai nước suối, ngẩng đầu lên mãnh liệt rót vào cổ họng, ừng ực uống.
540 Sáng sớm. Luồng khí lạnh thổi qua ngoài cửa sổ, không thể len vào, cho nên bên trong thật ấm áp. Hàn Văn Hạo ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, hơi mở mắt ra, lập tức tiếp xúc tia nắng mặt trời, hắn chớp mắt, nghe có tiếng động, hắn thở dốc một hơi, rốt cuộc nhìn thấy Hạ Tuyết mặc quần jean màu xanh dương, trên người mặc áo lót màu đỏ hấp dẫn, vòng eo khêu gợi, uốn người thành chữ S, đang lưng quay lưng lại với mình, cầm một cái áo len cao cổ màu trắng, tròng vào trong thân thể, vén nhẹ mái tóc quyến rũ, nhẹ nhàng ngồi trước bàn đọc sách, cầm một chiếc gương nhấc lên soi, mang vòng tai cực lớn, hai mắt tô màu, có chút lim dim lộ ra hấp dẫn say lòng người.