481 Đêm mưa, vẫn là đêm mưa, đêm mưa lạnh lẽo!Hạ Tuyết mặc mỏng manh ngồi ở vị trí kế bên tài xế, đầu tựa vào bên cửa xe, nhìn xe chậm rãi chạy nhanh xuống núi đỉnh, đang chạy tới vườn cây, khuôn mặt của cô u ám, hai tròng mắt mờ mịt, bất đắc dĩ, tức giận bật khóc.
482 Mưa phùn bay tán loạn!Hàn Văn Hạo vẫn đứng trong mưa, hai tay cắm túi quần, cúi đầu, đạp một cục đá nhỏ, rốt cuộc phía sau xe có tiếng động nhẹ vang lên, cửa xe mở ra, sắc mặt hắn bình tĩnh nhìn Hạ Tuyết, cô một cái áo sơ mi màu cà phê, quần sọt màu nâu, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, mang mắt kính đen, vẫn đi giày cao gót lúc mặc dạ phục, bước ra xe, không cẩn thận loạng choạng một chút, hắn vội vàng vươn tay, nắm chặt cổ tay của cô, để cho cô đứng vững người.
483 Bóng đêm! ! Rất sâu! ! Mưa vẫn rơi, bầu trời dường như tối đen, không! nó đan xen một màu xanh! ! Rất xanh! !Có một bóng dáng lặng yên trong bóng tối, giống như dã thú.
484 Hạ Tuyết vừa nhìn nơi nào đó phía trước mặt, vừa cầm bánh trứng nhỏ, bỏ vào trong miệng, mặt không chút thay đổi. Isha liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, vội vàng cười ha hả, nói: "Ôi chao! Bảo bối, đây chỉ là công việc, mặc kệ cô ta là ai ? Nếu cô từ chối bộ phim này, họ còn tưởng rằng Hạ Tuyết cô sợ cô ta đó ? Chuyện cười! Tại sao chúng ta lại sợ cô ta? Đây là một thủ đoạn bịp bợm rất lớn! Hai ảnh hậu cùng đóng phim chung, hơn nữa cô ta còn là ảnh hậu Nhật Bản"Hạ Tuyết không muốn nói chuyện, vẫn cầm bánh trứng, từng miếng, từng miếng bỏ vào miệng, nhớ đến ánh mắt của Trầm Ngọc Lộ quyến rũ như con hồ ly, còn có hôm qua cô ta cùng Hàn Văn Hạo dính xì căng đan, nghĩ tới đây, cô nhướng mày.
485 Hạ Tuyết quyết định nhận bộ phim này, cũng bởi vì con gái nói mình chỉ biết đóng phim tình cảm?Cô lập tức thông báo Isha, quyết định tiếp nhận bộ phim này, buổi trưa hôm nay phải đi bàn chi tiết thù lao đóng phim, cho nên sau khi ăn điểm tâm xong, hôm nay chọn váy ngắn màu be theo phong cách cổ xưa, cô đứng trước kính toàn thân, sửa lại cổ áo màu trắng hai bên vai mình, nhìn người giúp việc lấy ra một đoạn gấm lớn màu đỏ thẫm bằng tơ tằm, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, cùng với Thanh Nhã, đem đoạn gấm lớn bằng tơ tằm từ từ bao quanh hông của cô, dần dần quấn chặt lại.
486 Hạ Tuyết vừa đi ra khỏi xe, lập tức bị phóng viên xông tới hỏi chuyện liên quan đến hôn sự của Hàn Văn Hạo, là vợ trước của Hàn Tổng Tài, mẹ của đứa bé, là người Hàn Tổng Tài không thể bỏ qua trong cuộc đời, đối với tin tức hôn sự của hắn lần này, có ý kiến gì không?Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ cúi đầu, dưới sự hộ tống của hộ vệ, từng bước từng bước đi vào trong, trên mặt hoàn toàn lạnh lùng.
487 Người giúp việc trong ngoài Hàn gia đều bận rộn, có một cô gái 18 tuổi, mặc áo sơ mi trắng, váy đen, vui mừng đi tới nói: "Cậu cả vào nhà. . . . . . "Trang Minh Nguyệt vui mừng đi xuống cầu thang, liếc mắt liền nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc âu phục màu đen, bên trong mặc áo sơ mi trắng và lê màu đen, cổ áo mở ra, phong độ nghiêm nghị, ánh mắt sáng loáng đi vào phòng khách cổ kính, chỗ đi qua, quét theo cơn gió, lúc nhìn người, luôn bước thẳng về trước.
488 Sáng sớm hôm sau!Có sương mù!Hàn Văn Hạo ở lại Hàn gia nghỉ ngơi, hắn đã có thể đánh hơi được mùi thơm đèn lồng đỏ đốt suốt đêm từ trong không khí, Hàn gia giữ vững từng truyền thống, truyền thống này, trước khi mất ông nội, còn nói qua hôn lễ của Văn Hạo, nhất định phải đốt ánh nến trong đèn lồng đỏ cháy hết 99 ngày, hắn đang nghĩ tới hôn lễ của mình, mặc thường phục, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn sương mù ngoài cửa sổ, đèn lồng vẫn chớp động từng đoàn, từng đoàn màu sắc, hắn vẫn bình tĩnh nhìn đoàn màu sắc đỏ này, không nhìn ra bất kỳ suy nghĩ chênh vênh nào.
489 Phòng luyện công! !Hạ Tuyết mặc đồ thể thao công sở màu đen hiệu Nike, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, toàn thân đầy mồ hôi, bày ra thế đánh võ, so chiêu cùng với Chỉ Đạo Võ Thuật, Chỉ Đạo Võ Thuật càng không ngừng dạy Hạ Tuyết chộp, nói: "Đã nói với cô mấy lần rồi, lúc vận chưởng bổ ngang, nhất định phải theo một đường ngang! ! ! Làm lại, ra tay bổ vào cổ của tôi! !"Hạ Tuyết thở một hơi, sau đó mặc ắt nước lăn xuống, 101 lần vươn tay, dưới sự chỉ đạo cố gắng vỗ tới, Chỉ Đạo Võ Thuật vừa nhìn thấy lúc cô ra chiêu, dựa vào sức mạnh của cơ thể, liền tức giận, tay làm tư thế như một con rắn, lập tức giữ lại cánh tay của cô, ấn nhẹ xuống một cái, rồi đột nhiên hung ác dùng sức, năm móng vuốt, một trảo chặt vào cánh tay trơn mềm của cô!"A ——" Hạ Tuyết đau đến nước mắt chảy ròng, cả người muốn ngồi xổm xuống, Isha và Niệm Niệm cùng Hạo Vũ đau lòng vội vàng chạy tới!"Tại cô!" Chỉ Đạo Võ Thuật đột nhiên cao giọng nói, năm ngón tay vẫn nắm chặt cánh tay của Hạ Tuyết nói: "Lúc nảy tôi đã nói rõ ràng với cô rồi, dùng sức nhẹ và cứng rắn là hai loại, rõ ràng cô có thể nắm được một chút da lông rồi, lại vứt bỏ nó, làm việc không tập trung, cô có chuyện gì? Cô đừng quá khinh thường võ thuật, mặc dù nó chỉ dùng luyện thân thể khỏe mạnh, nhưng nó cũng có thể giết chết người! ! Cô phải làm ình trở thành người luyện võ chân chính, như vậy mới có thể chống đỡ, nắm được yếu quyết của nó, nếu như cô không muốn học, vậy thì đừng học, nếu muốn học, vậy thì tập trung học cho tôi! !"Hạ Tuyết đau đến nói không ra lời, cắn chặt môi, vẫn bị chỉ đạo võ thuật giữ chặt cánh tay!"Cô nói cho tôi biết, cô có muốn tập trung học hay không?" Chỉ Đạo Võ Thuật lại cao giọng hỏi.
490 Chiếc Rolls-Royce màu bạc dừng trước cửa hiệu châu báu !Hàn Văn Hạo mặc âu phục màu bạc, áo quần áo màu đen, cổ áo mở ra, cảm tính cuồng dã hiếm thấy, đi ra khỏi xe, đỡ Tần Thư Lôi mặc váy dài chiffon màu trắng, cùng nhau đi vào cửa hiệu châu báu của Kim phu nhân, chỉ thấy Kim phu nhân vô cùng nhiệt tình đi ra, nhìn Hàn Văn Hạo và Tần Thư Lôi mỉm cười nói: "Hoan nghênh đến thăm, Hàn Tổng Tài và Tần tiểu thư đến thăm cửa hiệu!"Hàn Văn Hạo chỉ cười nhẹ, Tần Thư Lôi cũng mỉm cười nhìn Kim phu nhân dịu dàng nói: "Phu nhân.
491 Hi Văn nghe tiếng chuông cửa, lập tức giống như chú Thiên Nga Trắng xinh đẹp, nhảy ra ngoài tự mình mở cửa, quả nhiên liền nhìn thấy cha hôm nay mặc âu phục kẻ sọc màu đen sang trọng, trước cổ áo đeo một cái nơ hoa, đẹp trai nghiêm nghị đứng bên cửa, cúi đầu, hơi mỉm cười nhìn con gái.
492 Hạ Tuyết nhìn hắn, lạnh lùng khẽ hừ, tức giận đến sắc mặt trắng bệch, lập tức tránh thoát tay của hắn, sau đó nói: "Anh đừng lăn qua lăn lại! Không phải là của tôi muốn hướng anh dựa vào! Người quẹo trái cua, không phải là của tôi!"Tài xế sợ choáng váng, cầm tay lái, dừng xe lại, nhìn hai người chủ nói xin lỗi nói: "Xin lỗi! Xin lỗi! Cậu cả, Hạ tiểu thư, là tôi không tốt!"Hạ Tuyết tức giận, đưa tay vén mái tóc phủ trên trán, ôm vai, quay đầu sang chỗ khác!Hàn Văn Hạo nhìn tài xế, nghiêm nghị nói: "Làm tài xế cho tôi nhiều năm như vậy, chỉ vì một câu nói, đã không được bình tĩnh? Nếu như gặp chuyện không may thì làm thế nào? Tôn tiểu thư còn ngồi ở trước đó mặt ! Hi Văn, con xuống đây! ngồi bên cạnh cha !""Không muốn! !" Hi Văn lập tức xoay người lại, không để ý đến cha, nhìn phía ngoài cửa sổ.
493 Hạ Tuyết ngã trên ghế sa lon, tức giận muốn nổ tung nhìn Hàn Văn Hạo, la hét: "Anh làm gì đấy? Tôi không muốn vào phòng của anh, vợ chưa cưới của anh vẫn còn ở bên ngoài!"Hàn Văn Hạo nghe những lời này, đột nhiên cười lạnh, nhanh chóng đi lên phía trước, nắm chặt cánh tay của cô, kéo cả người cô lên, buộc cô đối mặt với mình, tròng mắt hơi híp nói: "Không cần cô nhắc nhở tôi — vợ chưa cưới của tôi ở bên ngoài, giống như tôi không có mắt, không nhìn thấy cô ấy! So với cô ấy, cô cũng không là cái gì!"Hai tròng mắt Hạ Tuyết tức giận đỏ lên, lồng ngực muốn nổ tung, trừng mắt nhìn cặp mắt vô tình của hắn, cô cười lạnh nói: "Nếu là như vậy, anh kéo tôi vào đây làm cái gì?"Hàn Văn Hạo nhìn chặt cô nói: "Không nên hiểu lầm! Đó là cha tôi muốn tôi chăm sóc tôt cho cô! Mẹ đứa bé !"Hắn vừa nói xong, liền quăng cả người cô ngã xuống ghế gỗ lim!"A —" Cả người Hạ Tuyết ngã trên ghế sa lon, đau đến không chịu nổi, ôm bên hông, cô tức giận muốn nhào đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo lại níu chặt cô, lớn tiếng nói: "Cô đừng ở trong gia đình tôi, không có chút tư thái, toàn thân lộ ra thô tục và ghê tởm! Tốt nhất là cô ở trong phòng này cho tôi, không nên ra ngoài làm mất mặt xấu hổ! Hôm nay các tân khách tới, không giàu cũng quý, ai cũng biết cô là vợ trước của tôi, cô cũng không ngại mất thể diện sao ?"Hạ Tuyết thật sự nổi giận, trải qua tình yêu rối rắm làm cho cô mệt chết đi được, nhưng hôm nay cô hoàn toàn nổi giận, cô lập tức quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, vành mắt đỏ hồng, nghẹn ngào nói: "Coi như chia tay, tôi cũng không có hận anh! Tốt nhất anh không nên đối xử với tôi như vậy!"Hàn Văn Hạo nghe cô nói lời vô căn cứ, thật sự cảm thấy rất buồn cười, nói: "Chia tay? Cô có quá ngây thơ hay không? Chúng ta yêu lúc nào mà chia tay?"Hạ Tuyết nhìn hắn, linh hồn bắt đầu run rẩy, có chút lạnh lẽo xâm chiếm toàn thân.
494 Cánh cửa gỗ lê nhẹ nhàng theo gió quét qua một mùi thơm ngát, cửa chậm rãi mở ra. Hàn Văn Hạo cũng không nhúc nhích mà ngồi tại chỗ, hai mắt nhìn sang một cái hướng khác, ánh mắt vẫn lóe sáng mãnh liệt, đợi một lúc lâu, nghe phía sau lưng có tiếng giày cao gót, biết có bóng dáng xinh đẹp đang ở phía sau mình, hắn lạnh lùng gọi nhỏ: "Vào đi———"Lý thẩm lập tức dẫn người giúp việc đang cầm các loại lược để chải tóc, còn có dây kim tuyến, dây tơ đỏ tết vào nhau, cẩn thận đi vào, sau đó nhìn thấy Hạ Tuyết mặc sườn xám màu trắng thật sự tao nhã cao quý, đầu tóc thả ra, đứng nơi bình phong, duyên dáng, thanh nhã, xinh đẹp, giống như chỉ cần di động thân thể, là có thể nhảy vào bên trong bức tranh, hóa thành tiên nữ trong tranh.
495 Rốt cuộc đội ngũ rước dâu đã trở về, vì 11 giờ mới làm lễ kết hôn, cho nên Mộng Hàm ra gian nhà phụ cận của Hàn gia nghỉ ngơi, Hàn Văn Vũ vừa trở lại, vừa cắn cà rốt vừa vội vàng xông lên lầu, vừa vặn nhìn thấy Hạ Tuyết mặc sườn xám màu trắng thêu hoa Mẫu Đơn, tượng trưng nữ chủ nhân Hàn gia, đeo dây chuyền ngọc mặt trăng mà chỉ có mẹ đeo trong những dịp gặp gỡ long trọng trong gia tộc, vừa từ trong phòng của anh trai đi ra, còn vừa quét nhẹ váy, giống như không có gì xảy ra, Hàn Văn Vũ hít vào một hơi, nửa củ cà rốt đang cắn trong miệng rớt xuống!Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dáng Hàn Văn Vũ giương mắt nhìn, cô cũng không có quá chú ý, chỉ có chút buồn cười nói: "Mọi người đã về rồi? Tất cả thuận lợi chứ ?"Hàn Văn Vũ vẫn khiếp sợ nhìn Hạ Tuyết đeo dây chuyền ngọc mặt trăng, bị dọa đến không nói nên lời.
496 Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo nhấp nháy, đối với mọi chuyện cũng không để ý, nhưng nhìn dáng vẻ của cha trong lúc này lộ ra khiếp sợ, hắn nhíu mày. Lam Anh cũng ngừng thở, từ từ bước đến gần ghế sa lon.
497 Tập đoàn Toàn Cầu!Sophie cùng 12 người thư ký căng thẳng kiểm tra tất cả tài liệu của cổ đông trong phòng Tổng Tài, Thái Văn Bác, Phó Tổng Tài tập đoàn Toàn Cầu bị Daniel triệu hồi gấp từ nước Mĩ, một người đàn ông 30 tuổi, mặc âu phục, đeo mắt kính, đứng trước mặt đám thư ký, ánh mắt lạnh lùng nhìn từng người đang bận rộn, liền nói: "Tất cả mọi người kiểm tra cho tôi! Kiểm tra thật kỹ càng ! ! Điều tra có cổ đông từ Nhật Bản tới hay không!""Vâng!" Đám thư ký cùng trả lời.
498 Hứa Mặc và Nhậm Phong lạnh lùng bảo vệ Tần Thư Lôi, nhìn tên nam phục vụ kia ôm chặt mặt của mình, khổ sở lăn lộn trên mặt đất, dường như a-xít sun-phu-rit lan vào gương mặt, bắt đầu đốt cháy, Tần Thư Lôi bị sợ đến trợn to hai mắt, nhìn tên nam phục vụ kia bưng chặt mặt khổ sở gào lên, nhớ lại khuôn mặt da thịt mịn màng của hắn lúc nảy, cô hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, can đảm núp sau lưng Hứa Mặc, nước mắt rơi xuống.
499 Hàn Văn Hạo mặt lạnh đỡ Tần Thư Lôi đi ra ngoài, vừa đi, vừa hỏi Hứa Mặc: "Có làm kinh động đến tân khách hay không?""Không có. . . . . . Tất cả tình hình đều rất tốt.
500 Tần Thư Lôi một mình chạy bộ ra cửa chính Hàn gia, đúng lúc ánh nắng mặt trời, chiếu xuống người cô, hai tròng mắt của cô thoáng qua ánh sáng ấm áp, cô nhìn chằm chằm nhìn bầu trời cao, trời xanh mây trắng, chậm rãi cười nhỏ, lúc muốn cúi đầu đi tiếp, đã nhìn thấy Hạ Tuyết kéo cánh tay nhỏ bé của Hi Văn, vừa đi vào trong, vừa mắng nói: "Ai bảo con ăn bánh ngọt, ăn làm cả người bẩn hết rồi———""Đâu có! ? Chỉ làm dơ váy một chút xíu mà!" Hi Văn ngẩng đầu nhìn mẹ, bĩu môi tức giận nói!Lúc Hạ Tuyết muốn véo mặt con gái, lại cảm giác trước mặt có một bóng đen, cô dừng lại, đứng đó, ngẩng đầu nhìn Tần Thư Lôi đang đứng ở trước mặt của mình, vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng của cô kiên quyết, nhìn Tần Thư Lôi, nói với con gái: "Con vào trước đi, tìm khăn giấy lau!"Hi Văn ngẩng đầu nhìn bà dì trước mặt, lại nhìn mẹ một cái, không lên tiếng nữa, đi vào trong.
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Nữ Cường, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50