441 "Anh cố ý" Hạ Tuyết lập tức lại gần bên cạnh Hàn Văn Hạo, tức giận nói. Trên mặt Hàn Văn Hạo tràn qua một chút nụ cười, nhìn Hạ Tuyết, có chút oan uổng, cười nói: "Tôi làm sao cố ý được, động tác của các người nhanh như vậy, tôi nhìn thấy, muốn ngăn cản cũng không kịp".
442 Hàn Trung Trí vừa nhìn thấy Hi Văn mặc váy đầm ngắn xinh đẹp, bộ dạng nhỏ nhắn đứng trước mặt của mình, mềm mại, đáng yêu biết bao nhiêu, trong lòng của ông ta không biết có bao nhiêu gấp gáp, ánh mắt không thể bình tĩnh nữa, trên khuôn mặt lớn tuổi có chút vội vã, ông ta muốn bớt làm cao, nhưng dáng vẻ thật sự không bỏ được, nhiều năm đã như vậy, là nhân vật làm mưa làm gió trên thương trường, cho tới bây giờ cũng chưa từng nhượng bộ với người nào, chỉ đành phải đứng đó, nhìn con trai.
443 "Tôi có thể đi vào thăm một chút không" Hạ Tuyết cảm giác dường như Lý thẩm có ý này, thật sự nhịn không được lòng hiếu kỳ, mỉm cười hỏi. "Có thể!" Lý thẩm mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: "Ba cậu chủ, quanh năm suốt tháng, cũng không về được mấy ngày, trở về ít nhất là cậu ba, Cậu cả một tuần lễ về nhà một chuyến, nhưng về, cũng chỉ cùng lão gia và phu nhân ăn một bữa cơm rồi đi, cho nên những gian phòng này, bọn họ cũng không có ở qua, bên trong gần như giữ lại bày trí nhiều năm trước bọn họ còn ở trong nhà.
444 Hàn Văn Kiệt đổi lại một cái tay khác, vẫn nghe mạch. Lẽ ra Hạ Tuyết không để ý, nhưng cảm thấy ánh mắt trước mặt càng lúc càng mãnh liệt, cô nhíu mày, ngẩng đầu lên, thấy Hàn Văn Hạo đã rất không vui, cô kỳ quái trợn to hai mắt nhìn hắn, dùng ánh mắt hỏi hắn, anh làm sao vậy?Hàn Văn Hạo vẫn không nói chuyện, bình tĩnh, tao nhã ôm vai, ngồi trên ghế nhìn cô.
445 Thiếu, sẽ thêm vào sau
446 Hạ Tuyết bị ném trên ghế sa lon, tức giận đến xanh mặt, cô “soạt” một tiếng, đứng lên, vừa đi ra ngoài, vừa tức giận gào lên: "Tôi muốn đi, muốn ở, tại sao anh ngăn cản tôi ?Hàn Văn Hạo níu chặt cánh tay của cô, cứng rắn kéo cô trở về, nói: "Không cho đi! !"Anh buông tay! ! " Hạ Tuyết tức giận đẩy hắn ra, liều mạng xông đến bên cửa, Hàn Văn Hạo nhìn hai tròng mắt của cô, đích xác là nổi giận, hắn lập tức thừa dịp cô muốn tông cửa xông ra ngoài, nắm chặt cánh tay của cô, mạnh thở một hơi, thái độ dịu lại, thấp giọng nói: "Đừng như vậy!"Tôi không muốn nói chuyện với anh, anh là kẻ điên, lôi tôi vào, anh cũng không sợ người trong nhà của anh nói xấu! ! Tôi muốn đi ra ngoài! " Hạ Tuyết lại muốn vặn khóa cửa, Hàn Văn Hạo lại bắt chặt cánh tay của cô, nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Không được đi !"Cút! " Hạ Tuyết thật sự tức giận đến không thể nhịn nổi nữa, cô cắn chặt răng, liều mạng giãy giụa, bây giờ Hàn Văn Hạo không có biện pháp, từ sau lưng nhanh chóng ôm lấy cô, mặt chôn ở cổ của cô, nói: "Được rồi, tôi xin lỗi !""Anh tát người ta một bạt tai, rồi cho người ta một viên kẹo, có ích lợi gì? " Hạ Tuyết lạnh lùng nói xong, lại muốn ra cửa, Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của cô, sau đó kéo cả người cô trở lại, ôm vào trong ngực, cúi đầu muốn hôn cô, cô lại cắn răng, hai mắt đỏ bừng, đẩy hắn ra, tránh né nụ hôn của hắn, nói: "Tôi không muốn anh hôn tôi ! !Dưới tình thế cấp bách, Hàn Văn Hạo đột nhiên ôm cả người cô, đạp trên thảm lông cừu màu nâu, đi tới phòng ngủ của mình.
447 "Tôi làm sao biết". Hạ Tuyết không muốn nghe, lại không khỏi cười một tiếng. Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn Hạ Tuyết nằm dưới người mình, trên mặt đỏ bừng, lộ ra nụ cười thẹn thùng, cảm giác dây dưa triền miên làm cho trong lòng hắn trào lên suy nghĩ vô hạn, kiềm chế không được nữa, khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng khàn khàn, hai mắt nóng rực nhìn cô, nói: "Hôn một chút”.
448 Hạ Tuyết ngồi dậy, hai mắt bắt đầu lóe lên lo lắng, chậm rãi vươn tay, cầm khung hình lên, nhìn Tần Thư Lôi đứng trước bánh ngọt đính hôn, đang ngậm răng cười khẽ, thật quyến rũ và hạnh phúc, hai tròng mắt của cô đỏ lên, nhớ mình đã từng nói lời thề son sắt: Phụ nữ không nên tổn thương phụ nữ!Thực tế giống như một cái tát tai thật mạnh, hung ác tát vào mặt của mình! Mặt đỏ tới mang tai, ô ô vang dội! Mất hết mặt mũi!Hạ Tuyết tranh thủ trả khung hình về chỗ cũ, không dám nhìn lại, một tay chặn ngực, biết lòng tham của mình đã qua, bắt đầu trừng phạt mình, chút kích động đã qua, về nguyên tắc, về trong sạch, giống như con chim sơn ca in trên lụa mỏng, nó đẹp nhất, nhưng có lẽ mất đi sinh mạng và chân thật.
449 Lúc người Hàn gia dùng cơm, vô cùng nghiêm túc, mặc kệ từ lễ nghi dùng cơm, đến trà khai vị, món ăn khai vị, tất cả do chuyên gia phân tích dinh dưỡng thể trạng của từng người, sau đó sẽ tiến hành chế món ăn.
450 Bữa cơm hôm nay, xem như ăn được thuận lợi, làm Hạ Tuyết thật thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hôm nay xem như là một ngày Hi Văn nhận tổ quy tông, cũng xem như một lễ lớn, có lẽ tất cả mọi người có cảm giác không khí hài hòa này thật không dễ có, cũng vui vẻ ăn cơm, cho đến lúc Hàn Trung Trí ăn món bánh ngọt, đột nhiên cúi đầu kêu nhỏ: "Hạ Tuyết "Hạ Tuyết nghe Hàn Trung Trí kêu rồi bình tĩnh nhìn mình, cô lập tức thả tay xuống khăn, nhìn ông ta lễ phép nhẹ gật đầu nói: "Vâng, bác trai”.
451 "Được rồi! ! " Rốt cuộc Trang Minh Nguyệt không thể nhịn được nữa lên tiếng, bà biết rõ tính khí của Văn Hạo, nghe đến mấy câu này nhất định sẽ cùng cha đối nghịch, bà liền mở miệng trước, nhìn chồng kích động nói: "Trung Tín! ! Mới ăn cơm tối xong! Ông nói nhiều chuyện như vậy, làm ấy đứa nhỏ làm sao tiêu hóa? cả nhà Lam Anh xem Hi Văn như ruột thịt, chuyện muốn sửa họ, ông cũng phải tôn trọng cả ý kiến nhà bọn họ, dù sao bọn họ nuôi nấng Hi Văn nhiều năm, bây giờ chúng ta không thể tự tiện làm chủ a! Còn chuyện kết hôn, không phải nên hỏi trước mấy đứa nhỏ một chút sao ?"Bà biết cái gì? Đàn bà! " Hàn Trung Trí mặt lạnh nhìn vợ, bực tức nói: "Đã nhiều năm rồi, Hàn gia chúng ta là danh môn vọng tộc, nhưng vì xảy ra chuyện CD của Hạ Tuyết, mới đưa đến mấy lời đồn nhảm nhí này! Thậm chí người xung quanh cũng nói”.
452 "Hàn Văn Hạo, anh đừng như vậy! ! Anh rời đi, rốt cuộc có suy nghĩ cho tôi hay không ? Anh đi lần này, tôi thật sự không còn mặt mũi nào nhìn mặt người trong nhà của anh! Tôi làm sao gánh vác nổi ! " Hạ Tuyết nghẹn ngào rơi lệ, kéo tay của hắn, hai người dừng ở cửa nhà!Trong nháy mắt, Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt kiên định chợt lóe, nói: "Nếu em gánh vác không nổi, thì giao em cho tôi! ! Tôi sẽ gánh vách cho em!"Không được! " Hạ Tuyết liên tiếp lắc đầu.
453 Đêm tối!Lá Phong đỏ rực, trong màn mưa phùn, vẫn nổi lên màu sắc xinh đẹp, như trang trí cho thế giới này, nhưng không thể nhìn rõ từng lá Phong Diệp, chỉ có một vùng màu sắc, rất hài hòa.
454 Phố xá sầm uất!Hàn Văn Hạo đứng trong trạm điện thoại công cộng, nhìn rất nhiều cặp tình nhân che dù, người đến, người đi, hỏi nhau vừa rồi xem phim có hay không, chocolate ăn ngon không, bàn về lễ Giáng Sinh muốn đi nơi nào ăn bữa tiệc lớn, hắn chậm rãi thấy một nam sinh vừa che dù, vừa ôm bạn gái, hỏi cô có lạnh hay không? Đợi lát nữa cùng đi ăn lẩu, bạn gái vui vẻ gật đầu.
455 Ngọt ngào, ngọt ngào kéo dài, dường như trong thời gian yên tĩnh này, số mạng cũng bỗng chốc yên tĩnh. Cho bọn hắn một chút thời gian, duyên phận từ 6 năm trước kéo dài đến tận giờ phút này, rốt cuộc trải qua rất nhiều khó khăn, trắc trở, một thiện lương khoan dung, một tàn nhẫn cố chấp, để cho hai quỹ này đạo gặp nhau, hợp thành ngọn lửa! Bọn họ đã tránh được ánh mắt của Thượng Đế, kết hợp ngoài ý muốn của Thượng Đế, một chút duyên phận này, rốt cuộc sẽ tạo ra nghiệt ngã gì.
456 Sáng sớm! Mưa phùn vẫn rơi! Bầu trời có chút trắng nhạt. Không gian yên tĩnh, thật yên tĩnh, yên tĩnh đến bụi bậm cũng bồng bềnh, dường như có thể nghe được tiếng động trong không khí.
457 "Ừm!" Hàn Văn Hạo cố ý nhìn cô nói!Hạ Tuyết hung hăng nhìn hắn chằm chằm, không nhịn được hỏi: "Thật hay giả?"Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng nóng rực, thậm chí phát ra một chút mập mờ.
458 "Sinh nhật của em?" Hạ Tuyết đột nhiên sửng sốt nhìn Hàn Văn Hạo. Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, khẽ mỉm cười. Hạ Tuyết nhìn hắn, dịu dàng hỏi: "Tại sao là sinh nhật của em?"Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, hơi cúi đầu, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói: "Đột nhiên trong một ngày mùa đông tuyết rơi đầy, vừa muốn về nhà, đúng lúc nhớ tới ngày sinh nhật của ai đó, nên thuận tay sửa lại"Hạ Tuyết sửng sốt ngẩng đầu lên, kích động nhìn hắn, hai mắt ửng đỏ.
459 Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng đi ra thang máy, đứng trong phòng khách to lớn, nhìn bốn phía tĩnh lặng, cũng im lặng không lên tiếng. Tiếng mở cửa trên lầu hơi vang lên.
460 Sóng biển dưới cơn mưa phùn càng cuộn trào mãnh liệt, gió lớn mang đến sóng biển khổng lồ. Daniel mặc âu phục vàng nhạt, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn sóng biển cuốn lên một con nước xoáy, còn có bọt biển màu trắng, hai tròng mắt cơ trí của hắn, nhìn chằm chằm bọt biển màu trắng, nhớ đến lời Hạ Tuyết đã nói, trong chuyện cổ tích, cô cảm thấy bi thương nhất chính là chuyện mỹ nhân ngư, yêu một cuộc, quay đầu lại hai bàn tay trắng, mình vẫn là bọt biển huyễn hoặc, ở giữa trời và đất, nhỏ bé không đáng kể.