381
382
383
384
385
386
387 Cửa sảnh tiệc “oanh” một tiếng mở ra, một trận gió ào vào, mang theo mùi hương hoa hồng. . . . . . Mọi người xôn xao xoay người nhìn về phía trước, bao gồm cả Hạ Tuyết và Daniel.
388 Mọi người giật mình biến sắc nhìn Tần Thư Lôi, Hàn Văn Hạo cũng mặt lạnh nhanh chóng đứng dậy, lúc Hạ Tuyết giật mình muốn nhào về phía Tần Thư Lôi thì hắn đi tới trước vợ chưa cưới, vươn tay ra, nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết, ngăn thân thể của cô, lườm cô một cái, gầm nhẹ: "Tránh ra!"Trong lòng của Hạ Tuyết lạnh lẽo, ngẩng đầu lên, giật mình nhìn Hàn Văn Hạo.
389 Hạ Tuyết chậm rãi đi trở về, vẻ mặt bình tĩnh ngồi trở lại ghế sa lon, nhìn ánh đèn màu xanh dương trên sàn nhảy, trong lòng của cô không khỏi đau xót, lại cúi đầu, hai mắt đỏ bừng.
390 "Được rồi, cô đừng tức giận. . . . . . Con báo nhỏ chết tiệt kia rất ghê tởm! ! Chúng ta cũng đừng để ý đến hắn! ! Bình thường hắn nói chuyện là như vậy! Rất buồn nôn ! ! Tôi và em trai, bình thường cũng chịu không ít tội vì hắn! Nhưng ý của hắn lúc nảy, chính là bảo cô không nên rước phiền toái! Hiểu không ?" Hàn Văn Vũ ngồi một bên, sát gần Hạ Tuyết khuyên lơn.
391 Màn đêm. Sóng biển xô bờ, nhịp nhàng lên xuống, giống như giai điệu tuyệt vời. “Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,Anh yêu em bao nhiêu phần?Tình yêu của anh là chân thật,Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thậtÁnh trăng đã nói hộ lòng anh……”Giọng hát mềm mại, lãng mạn phiêu lãng trên mặt biển gợn sóng, tựa như lời thì thầm của người tình nhẹ nhàng hát ru, biểu diễn truyền kỳ như vậy, bài hát xuất phát từ nơi nào?Trên ban công sáng lên ánh đèn màu hồng, giống như ngọn hải đăng trên mặt biển tìm kiếm mục tiêu, nhìn như xa xôi, rồi lại đến gần bờ.
392 Trong thế giới ái tình, ai có thể tuyệt đối không câu chấp? Tuyệt đối kiên cường? Ai có thể mềm yếu đến cùng ? Nếu như bạn thật sự quý trọng một người, đó chính là khát vọng hắn được hạnh phúc, nếu như bạn thật sự quý trọng một người, ngay cả quyền mềm yếu cũng không có.
393 Mộng ước vỡ tan, pha lê trong suốt cũng vỡ tan, những ngày tháng Xuân Hạ Thu Đông, tập hợp thành một luồng ánh sáng phản chiếu nụ cười của Daniel, quan tâm, đau lòng, vỡ vụn rơi vào trong vũ trụ vô tận.
394 "Vậy. . . . . . Cho hắn vào thăm con hả ? Hôm nay hắn cố gắng thu xếp rất nhiều công việc phải xử lý. . . . . . Các con tán gẫu một lát thôi. . . . . .
395 Hôm nay thật là một ngày rất bận rộn ! ! Không chỉ là một ngày rất bận rộn, mà là một ngày lễ lớn!Hôm nay tập đoàn tài chính Hàn thị và tập đoàn Toàn Cầu chính thức ký hiệp ước hợp tác dự án xây dựng khách sạn thế giới! Nghi lễ được tổ chức tại nội bộ tập đoàn Toàn Cầu, nghi lễ ký kết được đài truyền hình kinh tế phát sóng trực tiếp, Hạ Tuyết nghe nói chuyện này, được Thanh Nhã nâng đở, cẩn thận đi ra phòng khách, rúc vào trong ngực Lam Anh, nhìn Daniel và Hàn Văn Hạo cùng bước ra khỏi chiếc Rolls-Royce, trong ánh đèn sáng chói, cùng đi vào tập đoàn Toàn Cầu, gần 1.
396 Điện thoại Lynda không ngừng vang lên, vang lên càng làm cho lòng người phiền não, vang lên làm người ta khó chịu, cô thở dài, cầm một phần tài liệu lên xem, có chút không tin, giống như một bà lão, thật gian nan nói: "Rốt cuộc.
397 Trác Bách Quân giống như nghe được một câu chuyện cười, một mình, hai tay đặt trên mặt bàn, không ngừng cười, cười đến chảy nước mắt. Lynda nhìn hắn. Hàn Văn Vũ có chút không được tự nhiên nhìn hắn thật lâu, nhìn Trác Bách Quân không ngừng cười, hắn cau mày nói: "Được rồi, được rồi, được rồi ! Anh có chuyện gì ? Anh cười cái gì ?"Trác Bách Quân vừa cười vừa ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Tôi nói.
398 Sau buổi lễ ký kết hiệp nghị hợp tác, Hàn Văn Hạo ở lại phòng làm việc của Daniel nghỉ ngơi, trong khi Daniel phải mở một hội nghị cổ đông nhỏ, sau đó sẽ cùng Hàn Văn Hạo bàn bạc vấn đề luân chuyển tài chính, kế tiếp sẽ mở cuộc hội nghị lần thứ năm!Hàn Văn Hạo vừa lật xem tài liệu, vừa liếc mắt nhìn Hi Văn đang ngồi trên ghế sa lon, ánh mắt không chớp nhìn mình, kể từ ngày cô bé nói: Nếu chú không phụ trách được cuộc sống của người khác, xin giao cho chú cảnh sát, cũng chưa gặp lại cô bé, hắn vừa lật xem tài liệu, vừa nhìn Hi Văn, có chút bất đắc dĩ cười nói: "Tại sao cháu luôn nhìn chú ? Tôi lại chọc giận gì cháu sao ?"Hi Văn vẫn nhìn Hàn Văn Hạo, chớp mắt một cái, khuôn mặt không khách khí, nhưng lúc này điện thoại vang lên, cô bé lập tức đưa tay vào trong túi, lấy điện thoại di động ra, nhận máy, nghiêm trang nói: "Alô !""Hôm nay lúc nào con về ? Mẹ muốn con ôm mẹ ngủ" Hạ Tuyết làm nũng với con gái.
399 "Mẹ! Mẹ muốn ăn trứng cá vị nào ?" Hi Văn cầm điện thoại di động, nhẹ giọng hỏi. Hạ Tuyết nghe con gái ình ăn, cô vẫn có chút suy yếu, nhưng thật vui vẻ nói: "Con chịu mua ẹ hả ?"Đuôi mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua một nụ cười, lái xe chạy nhanh tới phía trước, cảm giác cây Dương trên đường lớn thật xinh đẹp, màu lá xanh biếc.
400 "Rốt cuộc ông lão mở quầy hàng cuối cùng ở nơi nào ? Chú có nghe lầm hay không ?" Hi Văn ôm cổ của cha, tức giận, đi bộ khắp nơi trong chợ đều ướt, nước trên lều, rào rào trút xuống, rào rào trút xuống! Hắt thẳng lên người bọn họ, vô cùng kinh hiểm!"Tôi làm sao biết? Từ nhỏ, chú Văn Vũ đã biểu đạt có vấn đề, nếu không, hắn làm sao trở thành ngôi sao được ?" Hàn Văn Hạo không tiếc tổn hại em trai của mình.