1 Ta là Tiếu. Tên chỉ có một chữ Tiếu. Tại sao á? Ai biết? Ta so với người khác càng muốn biết hơn! Tuổi?Đừng hỏi, sớm đã không còn đếm nữa. Ta là ai à? Hmm… Giáo chủ Thần Giáo, nghe có oai không? Ngươi hỏi Thần Giáo là gì sao? A… Ta cũng không rõ nữa, mấy cái đó đều do bảo bối Vương Nhi của ta quản.
2 “Ngươi tên gì?”“Thuộc hạ là Hải Kỳ thưa Thần tôn. ” Tiên nữ cát cánh trợn tròn mắt không tin nổi nhìn tôi, bát thuốc đang bưng bị nàng lỡ tay sánh ra một ít xuống thảm lông trắng tinh bên dưới, giọng nàng hơi khàn, tựa như có gì đó tắc nghẹn.
3 Ánh nắng chiếu vô mắt tôi có chút chói, đầu óc lâng lâng, cả người chẳng còn chút sức lực, cảm giác như đang nằm trên sóng biển vậy, dập dềnh lên xuống lên.
4 Xa phu nhanh chóng nhóm đươc một đống lửa nhỏ, lại nhanh nhẹn vào rừng kiếm vài con gà rừng. Tôi ôm trán ngồi một bên đống lửa nhìn Dương Phong không dám mở miệng, thật là ngượng á! Mũi của hắn cũng đã ngừng chảy máu rồi, nhưng mà trán của tôi vẫn còn nguyên dấu răng của hắn đây!Không khí ngượng ngập kéo dài tới tận khi xa phu trở lại với hai con gà đã làm lông sạch sẽ, bắt đầu nướng gà.
5 Dương gia, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, tại thành trấn Yên Hoa này cũng đứng thứ hai trong tứ đại gia tộc Trịnh – Dương – Tô - Khải. Người Dương gia nhiều đời kinh doanh khách điếm tửu lâu, trong thành có vài chục tửu lâu lớn nhỏ thì hơn phân nửa cũng là của Dương gia mở, đó còn chưa kể tới Thính Phong Cư, là khách điếm cũng là tửu lâu lớn nhất thành Yên Hoa này, cũng là sản nghiệp Dương gia qua bao đời.
6 “Lưu cô nương ở đây có thấy quen không ?”Dương Phong thật con mẹ nó tao nhã rót cho tôi một ly trà, lại đưa một khối điểm tâm hình con thỏ cho tôi. Cái ánh mắt quan tâm đó thật là khiến người ta nổi hết cả da gà!“Tạ Dương công tử quan tâm, tiểu nữ hiện tại cảm thấy rất tốt.
7 “Diệp? Lại trốn ba sao?”“…Um”“Để chị đoán xem… Chắc chắn lại bị điểm kém rồi?”“…Um. . ”“Hmm… môn nào vậy? Vào đây đi. ”“……. ”“Hmm? Sao không vào?”“Em muốn giống Lulu.
8 “Mẹ!!! Người làm Vân Nhi sợ muốn chết! Đang biểu diễn mà mẹ biến đi đâu mất vậy!? A… Đây là con gì nha? Xấu như vậy. ”Đầu tôi chảy đầy vạch đen, hảo cảm dành cho bé gái có nét giống chị giảm đi mấy phần.
9 Đêm nay cũng lại là một đêm bận rộn của Thúy Hương Lâu. Sau màn múa “Hằng Nga bôn nguyệt” của tỷ tỷ, không khí trong đại sảnh cũng đã im lặng không ít.
10 Éc !!!Bị phát hiện từ bao giờ vậy!?Tỷ tỷ vẫn như cũ hướng về phía ánh trăng, cũng không hề động đậy, bóng lưng tựa như một pho tượng tuyệt mỹ tắm trong ánh sáng lạnh lẽo, lời vừa nói như thể chỉ đang nói chuyện một mình.
11 Tôi ngắm nhìn cái mặt cáo trắng muốt phản chiếu trong chén chè đậu đỏ, không khỏi chặc lưỡi mấy cái, đuôi cũng theo thói quen đung đưa qua lại. Như vậy mới ra dáng Thần Hồ nha!Từ sau buổi tối hôm kia bị kẹt cả đêm trong chum rỗng đến sáng thì các vết đen cũng tự động bay biến sạch sẽ.
12 Thời gian như quay ngược trở lại hai năm trước ngày tôi gặp Trịnh Nhã lần đầu tiên, hắn là con trai của giám đốc công ty hợp tác làm ăn với ba, khi đó hắn hai mươi sáu tuổi, vừa mới trở về từ Oxford.
13 Linh đinh…… đinh đinh……Tôi đơ người nhìn lên cái khối màu vàng lủng lẳng treo trên đầu giường, ở chỗ đuôi đèn có gắn một cặp chuông bạc nhỏ, mỗi lần đèn đung đưa sẽ phát ra tiếng linh đinh khiến người ta nhức tai.
14 “Này, Tiểu Diệp, ngươi rõ ràng cũng thấy khó chịu đúng không?”Tôi ngẩng mặt lên khỏi canh hạt sen ngân nhĩ, đối diện với hai con ngươi lay láy linh động của Tiểu Vân Nhi, không ư hử gì tiếp tục cúi xuống chiến đấu.
15 Nhân lúc tỷ tỷ còn đang bận tiếp đãi tên họ Trịnh, tôi cùng với tiểu Vân Nhi lén lút chuồn ra ngoài từ cửa phía sau nhà bếp, trước khi đi tiểu Vân Nhi còn bôi trét một đống lớn nhọ nồi đen sì lên người tôi, nói là để hóa trang.
16 Hồi sáu tuổi tôi nhặt được một con chó ở ngoài đường, chị đặt tên cho nó là Lulu, chúng tôi nuôi dưỡng nó, Lulu với chúng tôi cũng như là một thành viên trong gia đình.
17 “Mẹ… Vân Nhi biết sai rồi, Vân Nhi sẽ không bao giờ làm thế nữa…”Nhóc con hai tay giơ cao quá đầu, trên tay nâng một chậu nước lớn, hai chân bị phạt quỳ trên bàn giặt.
18 Tôi lại tiếp tục kiếp sống làm sủng vật cho người khác…“Nhà mới” đương nhiên là to hơn nhà cũ, to tới mức tôi bị lạc như cơm bữa, làm cả Dương phủ trên dưới nháo nhào đi tìm…“Tên mới” cũng rất là hay.
19 Hậu viện Dương phủ sáng sớm đã vang vọng tiếng hét thảm thiết, gia nhân xung quanh thấy tiếng thét của công tử nhà họ trong thư phòng vội vàng chạy vào tiếp ứng, nhưng chưa kịp bước vào đã có một giọng nữ nhân quát lớn “Cút hết ra ngoài!”Mấy tên gia đinh lập tức chôn chân ngoài cửa không dám tiến vào, chỉ duy nhất một nha hoàn Tiểu Túc sớm đã ở bên trong mới biết rõ tình hình.
20 “Buông. ”“Diệp Nhi…”“Ta bảo ngươi buông. ”“Tới nước này… nàng dù sao cũng đã… cùng với ta. Ta phải có trách nhiệm với nàng. Sao có thể để nàng tới chỗ đó?”“Ta làm con mẹ gì với ngươi? Có buông ra không?”“Diệp…”Đúng là làm người ta cáu! Tôi không nói thêm nhiều lời lập tức nắm áo hắn tung một đòn quật qua vai.