1 Tôi là một người vô cùng lười.
Tôi là một người vô cùng lười. .
Tôi thật sự là một người vô cùng lười.
Tôi thật sự, thật sự là một người vô cùng lười.
2 A… nhìn người phụ nữ xinh đẹp điềm đạm ở trước mắt cùng với… ông chú mặt than. Dựa vào cái gì cơ chứ, đây là sự phối hợp bậy bạ gì vậy. Tôi châm chọc ở sâu tận trong đáy lòng mình! Rốt cuộc đây là cái gì cơ chứ? Người đẹp và quái vật hay vẫn là hoa nhài cắm bãi phân trâu? Làm ơn đi, mỹ nhân của tôi……
Còn có, Itachi này, làm ơn không cần phải làm khuôn mặt nghiêm trang như vậy để nói chuyện với em chứ, đây là là mẹ tôi, còn đây là cha tôi.
3 Tôi đang ngồi ăn cá ở trong đĩa, trong đầu bắt đầu hiện lên suy nghĩ. Quả không hổ danh là mẹ mỹ nữ, thật sự ngon vô cùng, tôi muốn phải thưởng thức từng chút một!
Lại để một khối nữa vào miệng.
4 “Gì?… Ngươi là anh của ta! Anh
họ?” Nhìn người đàn ông ở trước mắt, ta không…không, chính xác mà nói, là một người thanh niên, hắn chính là đang híp mắt to nhỏ nhìn pho tượng.
5 Thật tối… Tại sao không hề có bất kỳ ánh sáng nào hết?
Bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở rất nhỏ, tiếng khóc đè nén lộ ra nhiều bi thương!
Là ai đang khóc?
“Remon… Ngươi tỉnh lại có được không, không cần ngủ nữa!”
“Remon, ta… ta chỉ còn lại có ngươi …”
“Remon, đừng bỏ rơi ta.
6 Đã một tuần rồi.
Vào khoảng thời gian lần trước, sau khi tôi đem ‘cậu chủ nhỏ’ chọc cho đến nỗi xù lông. Sau lần rời đi đó, hắn hoàn toàn liền không thèm để ý tới tôi nữa.
7 Remon ôm một cái túi thật to chứa những vật phẩm vừa mới mua xong, toàn là những đồ dùng còn thiếu ờ trong nhà. Cứ thế mà chậm rãi đi lắc lư về nhà…
“A! Sasuke chết tiệt, có gan thì chúng ta đấu tay đôi với nhau.
8 Mặt trời chiều ngã về hướng tây… Cái bóng bắt đầu kéo thật dài ra.
Từng bước từng bước một, chậm rãi tiến về phía thôn. Cả hai phương diện thể xác và tinh thần đều đã rã rời đến tới cực hạn, điều này làm cho tôi hận không thể ngay bây giờ liền nằm xuống đất lăn ra ngủ, nhưng đau đớn ở phần eo vẫn duy trì sự thanh tỉnh cho tôi.
9 “Ùng ục…”
Nhìn nồi trứng màu vàng đang sôi ùng ục… Ôi, chỉ cần nhìn thôi mà đã có cảm giác vô cùng thèm ăn.
Thêm vào một chút nước tương, một chút gia vị… Mùi hương lập tức liền bay tỏa ra.
10 Mặt trời càng ngày càng lên cao, ánh mặt trời cũng theo thế dần dần bắt đầu trở nên mãnh liệt, chiếu xuyên qua từng cửa sổ từng nhà……
“Ưm…” Mắt cảm thấy hơi khó chịu giống như có gì đâm qua, tôi nâng tay che ánh mắt lại, chậm rãi mở to mắt ra…
Đồng hồ treo tường đã chỉ đến con số mười một này…
Tôi sửng sốt một chút, chỉ mới có mười một giờ đêm thôi a!
Thôi, cứ tiếp tục ngủ đi, vẫn còn sớm mà.
11 Nhanh chóng di chuyển xuyên qua giữa rừng cây, cả người thở hổn hển, cái trán đã bị tầng tầng lớp lớp mồ hôi bịt kín!
Shit! Thực đúng là con mẹ nó, mình thật sự rất muốn chửi bậy ra khỏi miệng!
Một bàn tay đè vai trái lại… Cảm giác đau đớn đang kích thích đầu óc của tôi, máu thì đang chậm rãi chảy rươm rướm ra bên ngoài… Quần áo thì đã bị nhiễm đỏ hơn phân nửa! Thật sự vô cùng nhếch nhác!
Tên Yakushi Kabuto chết tiệt! Thế nhưng dám ám toán tôi, dao phẫu thuật của hắn để lại trên vai tôi một đường vết thương thật dài và thật sâu……
Nhớ tới cái tên hồ ly bốn mắt kia… Thật sự hận tới mức nghiến răng nghiến lợi! Rõ ràng đều là tóc bạc… Bây giờ tôi mới phát hiện ra Kakashi mặc dù hay cà lơ cà phất nhưng thật sự đúng là một người tốt!
Sau khi trở về nhất định phải xin lỗi hắn vì chuyện tôi thường xuyên trêu ghẹo hắn trước đây!
Đột nhiên… Tầm mắt Remon bắt đầu trở nên lộn xộn, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng, dưới chân như nhũn ra!
Trên dao giải phẫu có độc……
Buông lỏng tay đang che miệng vết thương ra, chuyển đến trước mắt… Máu dính trên tay không phải là màu đỏ, mà là màu đen…
“Bịch.
12 “A
” Ngửa đầu thét dài ba tiếng, có thể nói đấy là tiếng thét cực phẩm đến nổi phải kinh thiên động địa, đến quỷ cũng phải rơi nước mắt.
Sau khi hoàn thành xong việc trút giận, Remon căm tức xoay người, nghĩ nghĩ muốn đi đến cái bàn ở một bên ngồi xuống, kết quả vừa mới đi được hai bước….
13 Ở trong những ngày ngơ ngẩn ở yên một chỗ, tôi đã qua cơn khủng hoảng tinh thần, trở về với cuộc sống vô cùng thoải mái. Tôi đã được quay trở về với quỹ đạo cuộc sống mà tôi thích nhất, một tuần bảy ngày, sáu ngày ngủ, một ngày ra ngoài tản bộ, chỉ cần không ra thôn, anh Itachi liền sẽ không xen vào việc tôi đi du ngoạn ở nơi nào nữa.
14 Nhìn ‘cậu ấm’ nhà tôi đang nhìn chằm chằm vào đống đồ ăn trên bàn, không chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm không thôi, mà còn nhíu chặt chân mày của mình lại nữa mới ghê ấy chứ.
15 Remon thật sự có nguy cơ bị khủng hoảng…
Ôi trời đất ơi, tôi nên làm cái gì bây giờ!!!
Đầu óc hoàn toàn rơi vào trạng thái ngừng hoạt động.
Tôi thật kinh sợ, không dám đối mặt với Sasuke, tôi trực tiếp ném phần phân thân của mình ở lại, để cho ‘tôi’ ở lại đó ngây ngốc nhìn Sasuke.
16 “Remon! Em thật sự muốn cách xa tôi như vậy sao?”
Âm thanh bất mãn của Sasuke ở một bên truyền đến, tôi quay đầu nhìn về phía ‘cậu ấm’, tâm tình rõ ràng đang thất thường, nơi ở của hắn chỉ cách tôi có hơn 5m thôi.
17 “Ừng ực ừng ực
~” Cầm cái chai lớn, từng ngụm từng ngụm đưa chất lỏng hướng vào trong miệng tôi! Một lát sau, cái chai liền trống rỗng!
“Cạch!” Tôi đem cái chai chồng chất đập mạnh vào trên bàn! “Ông chủ… ông chủ… Lại cho tôi thêm mười bình nữa.
18 Buộc chính mình phải áp chế cảm xúc vui mừng khi Sasuke tới tìm tôi, vừa ở trong lòng mạnh mẽ đem chính mình mắng một câu không có chí khí gì hết… Tiếp theo, bày ra khuôn mặt lạnh nhạt nhìn Sasuke đang đứng ở cửa.
19 Tối nay bầu trời một mảnh đen kịt, ngay cả ánh trăng cũng bị mây đen che khuất… Khắp nơi trên mặt đất không có một chút tia sáng nào.
“Lả tả bá
” Hai hình bóng một trước một sau dùng tốc độ rất nhanh chạy xuyên qua bên trong rừng rậm, tốc độ nhanh đến mức mà mắt thường khó có thể nắm bắt được…
“Ngừng.
20 Tôi cẩn thận nhìn trên giá sách, một tầng lại thêm một tầng, khiến tôi hoa cả mắt…
Khi tôi nhìn lên tầng trên của giá sách, loáng thoáng nhìn thấy dấu hiệu quạt tròn của gia tộc Uchiha, tôi lập tức gọi Sasuke lại, bởi vì quyển trục được đặt ở trên nơi rất cao… Nếu đem chiều cao của tôi ra để nói tới thì hoàn toàn với không tới.