281 An thúc sau khi gom nhặt tro cốt và những thứ kia, một lần nữa dùng túi đồ bọc lại, không lưu lại thêm chút nào, lập tức cùng Vân Thiên Hà tiếp tục đi về phía long quật.
282 Vân Thiên Hà cùng với An thúc từ cửa động thăm dò vào tận sâu trong huyệt động, cũng mất khá nhiều thời gian, càng vào sâu, hàn khí càng tăng, cũng không biết huyệt động long quật này nối thông với nơi nào, tựa hồ như không có tận cùng.
283 Vì vậy dựa theo lời An thúc nói, liền đem cái xác rồng lật lên. Nhìn về phía long phách chui xuống đất, chỉ thấy nơi này có một tầng long cấu rất dày, nhìn qua tựa như một phiến đá lớn.
284 Vân Thiên Hà đã thử nghiệm qua, trên người mình thứ có thể hấp dẫn tiểu cầu này, ngoài Khôn Nguyệt Bích có chút phản ứng ra, những thứ khác cũng không có bất kỳ chút dị thường nào.
285 Đây chính là vị trí mà Vân Thiên Hà xuất hiện sau khi đi ra từ cửa bí mật của long quật, bất quá trong lòng hắn có một loại cảm giác vô cùng cổ quái, án theo không gian của Tàng Long cấm địa mà suy ra, long quật phải ở dưới lòng đất mới đúng, nhưng từ nơi đó đi ra, lại là một vùng bán sơn mạch cao hơn mặt nước biển như thế này.
286 Trong lúc hắn ăn ngon miệng, nhưng hai mắt sáng ngời vẫn không quên quét xung quanh, hơn nữa tâm thân của hắn cũng đã ngưng tụ ở khắp nơi, tỉ mì lắng nghe những động tĩnh cùng cuộc trò truyện của đám người xung quanh.
287 Vân Thiên Hà tuy rằng phóng hỏa giết người nhưng trong lòng cũng tự có chừng mực, sau khi đốt hang ổ của đám sơn tặc bên trong sơn cốc, liền thay đổi y phục, mang theo túi đồ một đường hướng về phương bắc.
288 Vân Thiên Hà còn có việc cần làm, không muốn người lương thiện trung hậu như Mông lão hán bị dính vào nên đã uyển chuyển cự tuyệt hảo ý của lão. Lúc sắp rời đi, Vân Thiên Hà đưa cho Mông lão hán một tờ giấy, bảo Mông lão hán nếu như không mua được rượu thì cứ đem tờ giấy này đưa ra, cần bao nhiêu có bấy nhiêu.
289 Biên Châu tiểu thành giống như một con đại xà nằm ngủ đông, tuy rằng yên lặng trong đêm đen, nhưng nó vẫn có thể tùy thời mà giết chết địch nhân. Vùng đất phía bắt thu tàn đông tới, nhiệt độ trong một ngày chênh lệch khá lớn, về đêm càng tương đối lạnh lẽo.
290 - Thuộc hạ xin cáo lui!Vân Thiên Hà sau khi vào phòng liền đóng cửa lại, nói luôn:- Thu Thạch, vừa rồi có phải là những người tuyến dưới ở chi nhánh Biên Châu không?Thu Thạch đáp:- Đúng vậy thưa thiếu chủ, những người này đều trải qua lựa chọn và khảo hạch nghiêm ngặt, là người liên lạc đơn tuyến tại Nguyên Dã quận, bất quá gần đây tổng quản có truyền tin đến muốn tôi tạm thời đình chỉ tất cả hoạt động, lưu thủ chờ lệnh, cho nên thuộc hà tạm thời ở đây khá nhàn rỗi!- Sứ đoàn La Lam sau khi đi qua Bắc cương tiến nhập Biên Châu, chúng tôi đã lưu ý, sau khi âm thầm điều tra chúng tôi biết được, hai ngày sau khi sứ đoàn đưa ra công văn thông quan tiến nhập vào biên giới Biên Châu, đã có mười vạn đại quân của họ đóng tại Bắc cương biên cảnh, về phần động cơ cùng mục đích của họ, chúng tôi tạm thời chưa rõ, kinh thành bên kia vẫn chưa có tin tức tình báo truyền đến!- Vậy gầy đây Bắc quân trú đóng ở Biên Châu có động tĩnh gì không?Thu Thạch nói:- Trong Bắc quân thủ vệ doanh ở Biên Châu tháng trước đã có một lần điều chỉnh, tướng sĩ trong doanh phát sinh xung đột rất kịch liệt, nảy sinh nội chiến, bất quá đã nhanh chóng bị ngăn chặn, hiện tại các võ tướng thống lĩnh trong doanh đều đã là tâm phúc của Thiên Thanh thiếu gia!Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút nói:- Thu Thạch, ngươi lập tức liên lạc với Thu Mộc, để Thu Mộc đem phong thư này giao tới tay đại ca của ta, đồng thời nhất định phải bảo Thu Mộc căn dặn hắn, nếu khi sứ đoàn La Lan trên đường quay về phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn thì bảo hắn ngàn vạn lần không nên vọng động, nhất định phải để thống lĩnh các doanh bảo trì cảnh giác, nhiều lần thay đổi khẩu lệnh, tăng mạnh tuần tra đề phòng, không được để gian tế trà trộn vào trong Bắc quân, còn những chuyện khác, trong phong thư này đều đã nói rõ, chắc hẳn hắn tự có kế hoạch!Sau khi Thu Thạch nhận bức thư, Vân Thiên Hà lại nói:- Mặt khác, tuyên bố mệnh lệnh cho những nhân viên tuyến dưới của Tình Báo doanh Biên Châu, để cho bọn họ theo dõi mật thiết hướng đi của một đám người do hai tên này cầm đầu, sau khi xác định được hành tung của chúng, lập tức báo cáo!Nói xong, Vân Thiên Hà lại lấy ra một tờ giấy, phía trên có vẽ hai bức họa, giao vào tay Thu Thạch.
291 Mà ở địa phương phồn hoa nhất trong thành, lúc này lại vô cùng vắng vẻ, đám chưởng quỹ của mấy tửu lâu khách sạn mặc những bộ y phục đẹp nhất đắt nhất, mang theo vài người đứng ở môn khẩu, ánh mắt mong chờ nhìn hướng cửa thành, thần tình bọn họ còn có chút khẩn trương.
292 Thấy vậy Vân Thiên Hà đá vào mông mắng:- Ngươi dẫn dụ bọn chúng rời đi, còn có thể chạy thoát hay không thì cần phải nhìn tạo hóa của ngươi. Hán tử vừa muốn chạy trốn bị Vân Thiên Hà đá một cước, nghe thấy động tĩnh những tên thủ vệ cũng nhanh chóng trở lại.
293 - Ít nói nhảm. Mau tránh ra. Nếu như các ngươi xông đến, vị quận chúa này chỉ có thể cùng chết với ta!Hô Duyên Trường Không giả mạo lúc này không có chủ ý, liếc mắt nhìn Đường Linh Thành bên cạnh, Đường Linh Thành quát lên:- Toàn bộ tránh ra, thả bọn họ đi!Ánh mắt Vân Thiên Hà quét qua vị gọi là nhị hoàng tử Đại Đường Quốc Đường Linh Thành cười nhạt trong lòng.
294 Ngay lúc này hắn đã mơ hồ suy đoán được người trước mặt là ai. Người này chính là kẻ làm cho bọn hắn vĩnh viễn đau đớn, làm cho bọn hắn cảm thấy sợ hãi như ma quỷ, là bóng ma trong lòng bọn hắn, chỉ có người này mới có tiến cảnh võ đạo biến thái như vậy.
295 Nhưng mà, cái gã nam nhân lạnh lùng kia, thủy chung vẫn trầm mặc không thèm đáp lại nghi vấn của nàng. Ngựa chạy nhanh trên thảo nguyên, bóng tối ban đêm dần dần lui đi, những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh đã lóe lên từ phương Đông.
296 Chẳng qua hắn cùng Đường Linh Thành hai người sóng vai mà đi, chuyện trò vui vẻ, thế nhưng trong lòng tuyệt đối tồn tại tâm tư khác. Hô Duyên Trường Không vốn muốn kéo dài thời gian một chút, ở kinh thành chờ thêm vài ngày, bởi vì thời gian hắn ở lại kinh thành càng dài, tình thế đối với hắn càng có lợi.
297 Lúc này tâm tình của hắn đã phẫn nộ tới cực hạn rồi, hắn chưa bao giờ bị người khác áp chế giống như hôm nay, nhưng dù nổi giận hắn vẫn cố giữ lại một phần lý trí, cuối cùng cũng phải tiến tới thỏa hiệp.
298 Phút chốc. Khi đội nhân mã này đã thành thạo đi trên đường, thế giới đầy sương xanh hình như bị một trận tiếng vó ngựa phá vỡ, cách đó không xa một bóng người xám xanh giống như tuyết mị u linh trong gió tuyết, tốc độ như tia chớp đi ngang qua, khiến mấy con ngựa trong đoàn kinh hoảng.
299 Bởi vì vào ngày này, là ngày công bố kết quả thi hương hai năm tổ chức một lần, ở cửa thành, các sĩ tử cùng với người nhà mình đều đang vây quanh nơi này, ngóng cổ chờ đợi bảng niêm yết.
300 Vốn nơi này không thuộc La Lan quốc, cũng không thuộc Đại Đường quốc, nguyên bản là một mảnh đất chiến lược phi quân sự, do một số dân chúng sinh hoạt định cư ở nơi này giúp hai nước tìm kiếm tình báo đồng thời mang đến nhiều điểm thuận lợi, cho nên hai nước cũng mặc kệ mặc nó phát triển.