261 Khi vô số mũi tên như châu chấu phô thiên cái địa bay đến, ở phía sau, Vân Thiên Hà đột nhiên dừng lại. Hắn vươn một bàn tayTinh khiếu trong cơ thể phóng xuất ra quang mang đến cực hạn, quán thâu tinh linh khí đến khôn cùng nguyệt bích, trong đêm trăng đầy sao, thân thể hắn như ẩn như hiện có vô số ngân mang bao vây xung quanh.
262 - Nam nhân, khi hắn đứng trước địch nhân hắn thực sự cường đại. Chỉ khi nào đối mặt với nữ nhân, hắn cũng sẽ biến thành nhu nhược, bà ngoại người cũng từng trải qua mà, ta xem nam nhân này, cũng không có trốn thoát được sự ôn nhu của nữ nhân, đến lúc đó hắn cũng sẽ không dám trái ý ta mà trở về nam vực gặp Thái sư tổ!- Haiz.
263 Canh tư, khi trời vừa hửng sáng thì thuyền đến Nam Ngạn. Vân Thiên Hà ôm Nhạc Nhi đang ngủ say, rồi cùng Vân Bôn xuống thuyền, chỉ tùy ý cảm ơn Vũ Phương Khinh Thần, rồi cũng không có để ý đến những người ở trên thuyền, lên ngựa nghênh ngang rời đi.
264 Thần Hoa Diệu nói:- Bọn họ xé bỏ giao ước là chuyện của bọn họ bất quá tự nhiên bổn tọa cũng không làm chuyện như vậy. Cho dù bọn họ có đuổi theo được hài tử kia thì cũng không thể làm nên chuyện gì.
265 Trên mảnh đất hoang, một con tuấn mã đang lao nhanh như gió thẳng hướng đến kinh thành. Cuối cùng con ngựa cũng đã phi đến quan đạo cách kinh thành không còn xa.
266 Mục đích chính trong lòng hắn là thông qua việc này để Túc Tĩnh Vương và Thiên Môn không rảnh nhắm vào Đồ thị, giúp Đồ thị tranh thủ cơ hội nghỉ ngơi chuẩn bị cho những cơn sóng gió tiếp theo.
267 Hắn không rít gào cũng không rống giận nhưng thanh âm của hắn lại lạnh đến mức tận cùng:- Nếu để ta biết là tên nào làm ra chuyện ngu xuẩn này nhất định hắn sẽ không yên thân.
268 - Nam Vực Hoa Thần Chính Giáo, Bắc Vực Sát Sương Thành, Thiên Đảo Vực Nam Minh Quang Thiên, Tây Vực Thiên Tây Lý Quỳnh Sơn. Các ngươi đều là thái sơn bắc đẩu một phương đến Đông Vực ta tự nhiên là khách quý chỉ có điều các ngươi đến bắt người Đông Vực chúng ta có phải là thiếu lễ độ không.
269 Thế nhưng nếu đã phát hiện ra việc này, cho dù đó là một cái bẫy, đối phương có mai phục thì Vân Thiên Hà vẫn phải cứu An thúc ra. Nhãn thần tín nhiệm của An Nhạc Nhi, giao phó trước lúc lâm chung của An lão còn có những lời mà hắn đã hứa hẹn.
270 Đánh nhau một hồi cuối cùng thì viện binh của đối phương cũng kịp thời chạy đén mà lần này địch nhân càng thêm khó giải quyết, Vân Thiên Hà liền quay đầu kêu lên:- An thúc, thúc lấy ngựa của cháu đi trước đi.
271 Mà không ai biết lúc này trong khi từng đàn cá đang bơi lội thì dưới đáy hồ có hai thân ảnh không khác gì hai con cá đang bơi qua như là đang tìm kiếm cái gì.
272 - Cháu nhìn xem, những bộ xương khô này lã của những kẻ đến nơi này tầm bảo, với trí tuệ của bọn chúng có thể tiến vào được nhưng lại không thể ra được, cũng chỉ có thể chịu cảnh chôn sống ở đây mà thôi.
273 Đúng lúc này đột nhiên thủy tinh bích tráo lộ ra một cái khe, một đạo quang thải kỳ dị phóng xuất bao trùm khắp người Vân Thiên Hà. Ngay sau đó Vân Thiên Hà cảm thấy thân thể mình như bị chi phối, tinh linh chi khí cũng mất đi liên hệ, trong chốc lát hắn cảm thấy lạnh không gì sánh được rồi lại trở nên nóng rực giống như kim châm.
274 Tiếp nhận khối ngọc bích, Vân Thiên Hà nhìn một chút văn tự trên đó. . . hắn cảm giác được những văn tự này có từ rất xưa rồi. Hắn căn bản xem không hiểu.
275 Nếu không tự mình ở bên trong thì không thể nào hiểu hết được những sự kỳ diệu mang theo màu sắc thần bí của nơi này. Nhưng chân chính cảm nhận được sự ảo diệu của Tàng Long Điện liệu có được mấy người.
276 Giờ khắc này Vân Thiên Hà rốt cục mới cảm nhận được ý nghĩ chân chính của sự cách biệt giữa cảnh giới võ sư đại viên mãn và việc mới tiến nhập Tiên Thiên cảnh giới.
277 Trên một con thuyền lớn đang dạo chơi trên hồ truyền đến một khúc đàn du dương, sinh hoạt thật tràn đầy mỹ cảnh, thế ngoại đào viên, không màng danh lợi, tĩnh nhã làm cho người khác phải ước vọng, các thương khách hay những người đi qua đều chú mục ngắm nhìn, nghiêng tai lắng nghe.
278 Vân Thiên Hà cũng tương đối hiếu kỳ, nhận lấy quan sát một hồi. Hắn không thể nói đây là loại da gì, kéo thử vài cái thì thấy khá dẻo dai, đưa lên mũi nghửi thử, bất chợt xộc vào mũi một mùi kỳ lạ, tuy khá gay mũi nhưng tựa hồ cũng không có chỗ nào thần kỳ, chẳng trách bị ném trong ngăn kéo bao nhiêu năm cũng chả có ai nhìn đến.
279 Thế nhưng càng tiếp cận Tàng Long cấm địa, lại càng cảm thấy có một áp lực khiến người ta hít thở không thông. Vân Thiên Hà có cảm giác bọn họ dường như đã tiến rất sâu vào lòng đất.
280 Trong Tàng Long cấm địa, lúc này đang truyền đến từng đợt thanh âm cổ quái, lúc như là tiếng lang rống, lúc thì như tiếng rồng gầm, lúc thì lại như chó sủa, nói chúng là âm thanh hỗn tạp không ngưng quanh quẩn khắp không gian.