321 - Cái gì, Bộ Viễn thị?Hoắc Dương nghe dòng họ này, không hỏi thầm hít sâu một hơi, nói:- Bộ Viễn thị là một gia tộc có lịch sử rất lâu đời tại thành Ca Lan, chỉ là tại tám năm trước, gia tộc bọn họ trong một đêm đột nhiên bị thế lực thần bí nào đó diệt môn, lúc đó bên ngoài nghe đồn rằng không còn người nào sống sót, ngươi làm cách nào chạy trốn được, mà tên ngươi là gì?Thiếu niên nói:- Ngày đó mẫu thân bị bệnh, ta liền rời khỏi nhà tìm thuốc, thế nhưng lúc ta trở về nhà, chỉ thấy tất cả phòng ốc đều bị cháy hết, lúc đó ta liền chạy tới chỗ mẫu thân, thế nhưng một vị lão bá trong phủ đã đánh ta ngất xỉu rồi mang đi, mãi tới lúc ta tỉnh lại, mới biết được gia tộc Bộ Viễn đã bị giết chết hết, mẫu thân cũng đã chết, đối với chuyện này, nhiều năm qua, vẫn như cũ không hề biết được bọn họ rốt cuộc là bị kẻ nào giết chết!Nói tới đây, người thanh niên không tự chủ được nước mắt chảy xuôi, đồng thời nắm chặt bàn tay.
322 - Gào. . . Lúc này, Vân Thiên Hà giống như cự long viễn cổ đang lúc ngủ say bị giật mình tỉnh giấc, vô cùng phẫn nộ, một tiếng gầm lớn trầm trọng không gì sánh được liền vang lên, quanh quẩn trong cánh đồng bát ngát, chấn động thiên địa.
323 Đường xa phương bắc, bụi gai giăng đầy. Trong gió tuyết, máu tươi, giống như là cánh hoa đỏ thắm tô điểm thêm cho màu trắng của đại điện, khiến cảnh sắc càng thêm mỹ lệ.
324 Thế nhưng, hắn không thể như Đồ Nguyên Đồ và Đồ Nguyên Tán lại Xà Bàn Sơn đối kháng với Giang Thụ Hùng phát động một kích đánh lén trí mạng, hắn không hề có ngoại lực trợ giúp, chỉ có thể sử dụng lực lượng của chính mình để hóa giải âm mưu có thể tạo thành uy hiếp trí mạng đối với Đường Linh Toa.
325 Dưới chân dãy núi trùng điệp, một trấn nhỏ tọa lạc nơi đây, không gian một màu bạc trắng. Gió lạnh hiu hiu, trong trấn nhỏ có vẻ hoang vắng, cũng chỉ có hơn mười hộ gia đình, rất nhiều phòng ốc bị tuyết đọng áp thấp, thoạt nhìn đã thật lâu không có người ở, mà tại phía nam có một dãy phòng ốc các loại đã thành phế tích, chỉ còn lại có dấu vết cháy xém, thật lâu cũng không có người thanh lý qua.
326 Củi lửa trong phòng đã sớm dập tắt, Thiên Mang Ô ngủ vùi bên cạnh đống lửa, trong lòng ôm tiểu bạch viên còn đang ngủ say không tỉnh lại. Lúc Vân Thiên Hà thu công, mở mắt, lập tức dò xét tình huống của Đường Linh Toa, phát hiện thương thế của nàng đã có chút giảm bớt, hơi thở đã tăng mạnh hơn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
327 Các cư dân Nghênh Tuyết Trấn đã có một số người ngủ dậy bắt đầu bận rộn công việc hàng ngày, có người mang cung săn bắn trên lưng, hình như muốn đi săn thú, trong nhà đốt lửa chuẩn bị làm cơm.
328 Nhưng chuyện như thế này đối với nữ tử mà nói, vẫn rất xấu hổ khó mở miệng. Đối với Vân Thiên Hà, Vệ Thanh Thanh có thể ngay trước mặt hắn nhắc tới chuyện hôn nhân, điều này đã nói rõ một việc, nàng đã thừa nhận quan hệ đối với Vân Sách.
329 Chỉ là trong hành trình của bọn họ, nhân mã phía trước đã sắp tra xét hết thời gian một canh giờ rồi, nhưng vẫn không thấy có người nào quay trở lại báo cao, trong lòng Kim Lang trưởng lão càng cảm giác quỷ dị hơn.
330 Trong gió tuyết, hai kỵ dĩ cưỡi ngựa trắng chạy vội trên mặt tuyết, lại lộ vẻ yên tĩnh như vậy, tựa hồ như bọn họ và nơi băng tuyết này đã hòa hợp thành một thể.
331 Kim Lang trưởng lão chỉ thấy trên thủ sáo của chính mình một lần nữa xuất hiện vết tích bị chém rách, lúc này sắc mặt âm trầm giống như quỷ dữ chạy thoát từ địa ngục.
332 Sau đó bị vách tường trong suốt quái dị tạo thành một kích phản chấn ngược lại cũng chỉ làm cho hắn bị chút thương thế không nặng. Vân Thiên Hà không có thời gian dẹp loạn khôi phục thương thế, Kim Lang trưởng lão nhìn thấy bào đệ bị giết chết, hắn đã điên rồi, thực giống như trong tâm thần bị hung hăng chém hơn mười đao.
333 Sau khi Tầm Nguyệt lấy lại tinh thần, cảm thấy giật mình vì ngựa của Vân Thiên Hà cư nhiên lại là mã vương thú, cũng khó trách ngựa của hai thúc chất các nàng trước mặt mã vương thú lại nhu thuận nghe lời tới như vậy.
334 Thiên Mang Ô hỏi. Bốp. . . Bộ Viễn Tiến Lâm vỗ vào đầu Thiên Mang Ô nói:- Ngươi một tên ngu ngốc, lão nhân kia không tới, nhưng người quan trọng trong lời nói của lão đầu có ở đây, như vậy hứa hẹn của lão đầu đó khẳng định sẽ thay lão đầu đổi tiền mặt, ngươi theo hắn mấy ngày nay, chẳng lẽ còn không nghĩ thông suốt!- Đúng vậy, đại ca ca từng nói đáp án ngay trong lời nói của lão gia gia, thế nhưng đệ vẫn chưa lĩnh ngộ ra.
335 Đường Linh Toa ăn dược hoàn, Vân Thiên Hà dùng nội tức trợ giúp dược lực phát huy, dùng thời gian một canh giờ, thương thế của Đường Linh Toa không chỉ thấy khởi sắc, chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều.
336 - Đại ca, quá trâu bò rồi, quá lợi hại rồi, huynh làm cách nào thuần dưỡng Truy Vân Mã thành mã vương thú, thậm chí còn có thể tâm ý tương thông với nó, có thể dạy cho ta được không?Lúc này, Thương Mang Ô cũng hồi phục lại tinh thần, bất quá hắn cũng không quá cảm thấy hứng thú, mà quấn quít lấy Vân Thiên Hà nói:- Đại ca ca, huynh dạy cho ta cách huấn luyện chim ưng đi, ưng vương thú của huynh mới uy phong lợi hại.
337 Khi cỗ sương mù dày đặc giống như làn sa mỏng dưới một tia ánh sáng ngân nguyệt chiếu rọi xuyên qua, phiến kỳ cảnh trong thâm sơn này giống như một bức họa cuộn tròn mỹ lệ không gì sánh được, từ từ mở ra.
338 Mà Tầm Nguyệt đứng bên cạnh phía tay trái, lúc này nàng nhìn thấy Vân Thiên Hà mặc nguyệt sam, trong ánh mắt luôn không hề bận tâm gì kia, đột nhiên hiện lên một tia hoạt bát, lại liếc mắt nhìn sư thúc Nhiên Nguyệt của nàng.
339 Dưới là vực sâu vạn trượng, tại xung quanh ngọn núi nhỏ này, chỉ có ba sợi xích lớn chừng miệng bát, không biết dùng vật liệu gì chế tạo thành nối thông với bên trong, tạo cảm giác giống như ngọn núi này được ba sợi xích chống đỡ.
340 Thế nhưng, nhìn từng trải của nàng, còn có đoạn lịch sử đã từng trải qua, đây mới là điều Vân Thiên Hà cảm thấy hứng thú. Hắn rất muốn biết, khối huyết văn ngọc trên người hắn, vì sao lại sản sinh liên quan tới nguyệt phù Thương Nguyệt lưu lại, vì vậy khi gặp được Miên Nguyệt, Vân Thiên Hà tự nhiên không thể nào bỏ qua được một cơ hội như vây, liền lấy khối huyết văn ngọc vẫn luôn đeo trên cổ xuống, hướng Miên Nguyệt hỏi lý do.