301 - Chuyện của cô mẫu đương nhiên là quan trọng nhất, trước kia cũng nghe phụ thân nhắc qua một chút, đệ nếu đã có tính toán, huynh cũng không ngăn trở đệ, hy vọng đệ đạt được ước muốn, ở nơi này huynh sẽ giúp đỡ mọi chuyện, nhưng mà ra khỏi biên giới, huynh cũng lực bất tòng tâm, đệ cần cái gì, cứ mở miệng, huynh sẽ tận lực giúp đệ làm được.
302 Vân Thiên Hà cùng Đường Linh Toa hai người thay y phục bằng một bộ phục sức của thương nhân La Lan. Sau khi đợi gần nửa canh giờ, Dương Trụ Sinh liền dẫn theo gã mập kia đi ra.
303 Nhưng mà, mấy điểm sáng phía sau, giống như là quỷ hỏa phiêu đãng tại trong vùng rừng núi, hỏa diễm bị gió mạnh thổi vào liên tục, nhưng cũng không có dập tắt được ngọn lửa.
304 "Thiên Hà, ngươi xem đó là cái gì?"Đúng lúc này, Đường Linh Toa duỗi tay chỉ vào một số điểm sáng ở phía xa xa đang chuyển động, thấp giọng nhắc nhở. Vân Thiên Hà kỳ thật đã sớm phát giác những điểm sáng này, trong lòng hắn đối với những điểm sáng này thật ra cũng không thèm để ý, làm cho hắn băn khoăn chính là, tại trong bí thú tùng lâm có mãnh thú cường hãn, nếu như bọn họ thâm nhập vào sâu hơn một chút, tất nhiên sẽ lọt vào sự vây công cũ các mãnh thú.
305 Trước kia khi hắn còn chưa có đột phá, nếu như gặp phải hai cao thủ tiên thiên, hắn chỉ có thể tạm thời tránh lui bỏ chạy. Nhưng là sau khi đột phá, thực lực của hắn lớn mạnh vượt bậc, hiện đang muốn tìm một đối thủ tương đương để kiểm tra thành quả tu luyện của mình.
306 Lông vàng óng, hình thể cực lớn, con ngươi màu đỏ, còn có một cỗ hơi thỏ cường đại nội liễm, cùng lấy một loại tư thế cường giả xuất hiện trước mắt Vân Thiên Hà.
307 Nhưng mà, khi Vân Thiên Hà đuổi đến nơi đây, phát hiện ra Đường Linh Toa đã bị con xích nham báo kia bổ nhào vào, đã là vô cùng nguy hiểm, nếu hắn tiến lên công kích con xích nham báo kia mà nói, rất có thể Đường Linh Toa sẽ chết dưới hàm răng nhọn của con xích nham báo này, dù sao đây là một con ngụy linh thú, bị cắn trúng một cái, cũng không phải là người bình thường có thể thừa nhận được, huống chi là yết hầu của Đường Linh Toa.
308 Tại khi con mãnh thú kia lại đánh tới thì thân thể trực tiếp tung lên, một chiêu côn thức "nhất lạc định sơn hà'' theo đó mà xuất ra. Một côn này Vân Thiên Hà giơ cao hết cỡ, hắn đem tinh thần ý chí của mình đặt trên thân côn, đồng thời tinh linh khí cũng điên cuồng vận chuyển, quang trạch vân tru sau khi biến thành côn phát ra càng thêm mãnh liệt, giống như là mang theo ánh sáng của các vì sao trên trời, một đường thẳng tắp, mạnh mẽ đánh vào trên thân con mãnh thú.
309 Chỗ mà Đường Linh Toa chỉ vào kia, tầng đá so le tán loạn, lại nghe lời nói của nàng, Vân Thiên Hà thu hồi tinh thần lại, tỉ mỉ quan sát, phát hiện ra nơi này có vết tích con người động tay động chân.
310 Sơn cốc hoang dã, Vân Thiên Hà ngồi xếp bằng tu luyện trong Tụ Phách Huyền Linh Trận, đỉnh đầu có một đường tinh quang ngân hà tụ tập tại một chỗ. Mỗi một sợi ngân quang trong đó, phảng phất như nối thông với ngân hà, ngàn sao lấp lánh, quần tinh tương hỗ.
311 Chờ khi Vân Thiên Hà thu công, mở mắt ra, nàng kinh ngạc phát hiện, trong đôi con ngươi tinh oánh như sao kia, tựa hồ lóe lên cả một bầu trời sao, làm nàng nhớ lại bầu trời đêm đầy sao chiếu những tia sáng ngọc mỹ lệ xuống nhân gian, mười phần thần kỳ.
312 Nơi đây, chính là một địa phương hiểm ác đáng sợ. Nơi này, xung quanh có rất nhiều ao đàm ẩm thấp, sương mù dày đặc vờn quanh, độc xà hoành hành, chính là một địa phương tử vong.
313 - Nếu các vị không chịu nói rõ ý đồ đến đây, vậy thì mục tiêu của hai bên tương đồng, như vậy hãy xem thủ đoạn của mỗi người, thứ không phụng bồi, Linh Toa, chúng ta đi!Nói xong, Vân Thiên Hà liền nắm bàn tay Đường Linh Toa, chuyển sang một phía chuẩn bị lên núi.
314 Bất quá có một điều Vân Thiên Hà có thể khẳng định được, kẻ này có thể ẩn dấu khí tức, đồng thời còn làm cho chính mình không cảm nhận được, chỉ sợ không phải là người bình thường, Vân Thiên Hà lên tiếng nhắc nhở Đường Linh Toa, hai người tiếp tục thăm dò, lần này tâm thần Vân Thiên Hà càng thêm tập trung, càng thêm cẩn thận.
315 So với nói là dã nhân, còn không bằng nói bọn họ là dị tộc, khi tiểu bạch viên huy động cánh tay, tựa hồ là muốn kéo Đường Linh Toa tiến vào trong sơn độc, lúc này mới có hai dã nhân không mặc quần áo chặn trước lối đi của tiểu bạch, đồng thời đề phòng cẩn thận.
316 Quỷ dị chính là, bộ đồ án khồng lồ này chính là đồ án hình tam giác. Trong lòng Vân Thiên Hà cực kỳ khiếp sợ, hắn đã nhìn thấy trên sáu chỗ hãm sâu xuống dưới kia đã có khảm năm viên ngọc thạch hình tam giác, tựa hồ chỉ còn thiếu một viên, mà một viên này lại chính là viên ngọc thạch hình tam giác bản thân hắn mang tới đây, bởi vì viên ngọc thạch này so với năm viên đã khảm kia giống nhau như đúc, chỉ có một điểm khác nhau là từng điểm góc của hình tám giác đối ứng với phương vị khác nhau.
317 Người này đã trúng độc, Vân Thiên Hà lật lại quan sát, phát hiện ra người này chính là thanh niên nhân tên gọi Hoắc Dương trong ba người bọn họ gặp được bên cạnh thủy đàm.
318 Vân Thiên Hà liên tưởng tới hình xăm trên người chính mình, tựa hồ đầu mối này có liên quan trực tiếp tới huyết văn ngọc, vì vậy trong lòng càng thêm lưu ý, liền hỏi Hoắc Dương.
319 Chờ khi đám người Hoắc Dương chạy tới gần, chỉ thấy giải đất trống này còn lại bốn thi thể đã cứng ngắc. Hoắc Dương liếc mắt đảo qua, nhìn người thanh niên đã vô lực ngã xuống mặt đất, trong ánh mắt hiện lên một tia dị sắc, lại lập tức nhìn về phía nữ nhân vừa bị cường bạo không thành, đang che mặt nức nở tại bãi cỏ không xa, nhãn thần đã trở nên kinh hãi.
320 Tiếng gào khóc của gã tráng hán cũng đã đưa vị đường chủ Hắc Thần Bang kia tới. Trung niên nhân này coi như ổn trọng, đi tới trước mặt gã tráng hán nằm dưới mặt đất gào khóc, nhìn thoáng qua, nhất là khi nhìn thấy xương tay của hắn đã nát bấy, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, nhãn thần liền rơi xuống người Vân Thiên Hà.