241 Đồ Chính Minh cũng hiểu ý tứ của Vân Thiên Hà, chỉ là hắn đối với việc thỏ khôn có ba hang lại có chút không giải thích được, bất quá Đồ Chính Thành đứng bên cạnh thì hai mắt lại sáng lên tựa hồ như lĩnh hội được điều gì đó.
242 Nghĩ đến đây trong óc Vân Thiên Hà đột nhiên hiện lên linh quang dường như nghĩ đến điều gì đó nhưng Đồ Nguyên Đồ lại nói làm hắn không tập trung nắm bắt được.
243 - Nếu chuyện này là do Thiên Môn gây ra, như vậy lão phu liền cho người đi vào thành điều tra vết chân này. - Cũng không cần. Vân Thiên Hà ngắt lời:- Tam thúc bá, cho dù chúng ta tra được hành tung người đó từ những dấu chân này nhưng sau khi tìm được thì tính sao.
244 Bên trong võ đường tiếng động do tu luyện không ngừng vang lên, khắp mọi nơi đều thấy thân ảnh đệ tử Đồ gia tu luyện. Kể cả những tiểu hài tử mới có vài tuổi cũng đến luyện tập quyền cước nâng cao khí lực, mỗi lần bọn họ luyện xong một lần lại quay đầu về hướng về phía thính đường nhìn một lần, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lại như củng cố thêm ý chí, trong ánh mắt mang theo nét sùng bái.
245 Trong lòng Vân Thiên Hà căng thẳng quay lại phía vang lên tiếng nứt, khi nhìn thấy hắn lập tức đổ mồ hôi lạnh, cả người lại càng trở nên chật vật hơn vội vàng bò ra phía ngoài sân luyện công.
246 Nếu thực sự giống như Đồ Nguyên Đồ nói thì chuyện tình lần này đã vượt qua tưởng tượng của hắn. Huyền Môn đã bị tiêu diệt mấy trăm năm. . . nhiều năm như vậy không ngờ thế lực tông môn một thời này đang có dấu hiệu khôi phục.
247 Lạc Như Đồ lập chí nhưỡng rượu đọc sách, kiếm công danh chỉ là phụ. Sau khi giải quyết xong chuyện gia đình hắn sẽ thực hiện tâm nguyện của mình, đây có thể coi như là con đường riêng mà hắn đã lựa chọn.
248 Bất quá lần tấn cấp này đem đến cho hắn niềm vui sướng và phấn chấn cho nên cũng không để ý nhiều. Vân Thiên Hà cũng không để một câu nói của tiều hài tử trong lòng, chỉ sờ sờ đầu tiểu đệ đệ nói:- Đệ cần phải nỗ lực hơn nữa a.
249 Ban đêm bầu trời đầy sao. Từng ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm tỏa sáng dìu dịu từ chân trời phía xa kia bao phủ cả bầu trời Lợi Châu. Hậu viện Đồ phủ, tất cả đều chìm trong vẻ yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vi vu.
250 Là tộc trưởng của một thế gia đại tộc kỳ thực cũng không khác tri phủ là bao nhiêu. Thế gia sở dĩ được gọi là thế gia tự nhiên là có nội tình trong đó cũng không phải là một gia tộc bình thường có thế so sánh.
251 - Đại bá, Thiên Tiến đệ đệ và Thiên Thâm đệ đệ cãi nhau rồi lại còn định động thủ đánh nhau, chúng cháu mới vừa giữ lại, những người khác lại hùa theo muốn hai đệ đệ đánh nhau.
252 Thiên Ngoại Vẫn Thiết lần trước là một kiện tài luyện cực kỳ quan trọng mà người khác ủy thác Đồ gia, cũng chính vì nó mà thiếu chút nữa La Gia Anh đã mất mạng.
253 - Cái gì, chế tạo binh khí mà còn phải lấy máu?Vân Thiên Hà kinh hãi, nhìn thấy ánh mắt của La Yến Liệt không vẻ gì là đùa giỡn cả không khỏi cảm thấy lạnh gáy nói:- Cần nhiều hay ít, dùng để làm gì?- Một chén!La Yến Liệt giơ một ngón tay ra nói.
254 Đúng lúc này ánh sáng từ tinh không cũng chiếu xuống, từng đạo tinh quang cùng với quang mang của Vân Tru giao tương hô ứng giống như toàn bộ ánh sáng giữa trời đêm đều hội tụ tại một điểm này tạo thành một bức tranh huyễn lệ đầy ánh sáng thần kỳ.
255 Trải qua quá trình thối luyện, khai phong lúc này thân kiếm mang theo một cỗ tinh mang màu lam nhạt, còn có hoa văn cổ tinh giống như là khắc lại tinh vực vậy.
256 Đến nửa đêm Vân Thiên Hà và Tinh Mông đã ra khỏi Lợi Châu. Tốc độ Vân Bôn vẫn như cũ không giảm, nhanh như thiểm điện mà Xích Nhã Mã của Tinh Mông cũng không hề bị bỏ lại quá xa.
257 Nhưng làm cho hắn vô cùng kinh ngạc chính là mấy nữ tử này tiến vào tửu lâu lặng yên không một tiếng động hơn nữa còn không lưu lại bất kỳ dấu vết nào, Vân Thiên Hà không hề cảm nhận được một chút nào.
258 Ở đây xác thực là có truyền thuyết về rồng và long ngư, các trưởng bối trong làng nói rằng long tử long tôn bị bọn họ ăn nên long vương tìm đến trả thù, nhưng rất nhiều người cũng ăn mà qua nhiều năm cũng không có phát sinh sự tình gì, cho nên mọi người cho rằng đây chỉ là lời đồn mà thôi.
259 Nhưng hắn cũng không có trả lời, trên mặt không tỏ vẻ bận tâm, hình như không có nghe thấy câu hỏi của bạch y nữ tử này, chỉ cầm chén rượu lên uống một ngụm, vẫn tiếp tục quan sát bên ngoài.
260 Địa phương an tĩnh nhất chính là vùng phụ cận quan cảng. "Đột nhiên"Một bóng đen giống như u linh, xuất hiện tại phụ cận quan cảng. Trước cửa trang viên quan phủ có vài ngọn đèn chiếu sáng.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50