261 Bóng đêm bao phủ sơn mạch Long Xà ở cực đông đế quốc Vân Tần. Vương Tông Vị dựa vào một tảng đá lớn, yên lặng nhìn chăm chú vào khe núi sâu trước mặt.
262 "Vèo!"Một âm thanh không hề giống tiếng mũi tên được bắn ra chợt phá vỡ trường không. Trong lúc chạy nhanh đến mức không thể thở nổi, một gã quân sĩ quân tuần mục vội giật lấy tấm khăn màu đen dùng để phòng ngừa côn trùng có độc trên mặt mình xuống.
263 Tư thái cuồng dã của tên tiễn thủ mặc áo đen cường đại này tản ra một khí tức làm chấn động lòng người, khiến cho Tân Vi Giới đã chinh chiến ở sơn mạch Long Xà hơn năm năm phải thất thần, nhưng ông ta vẫn phải làm chuyện mình nên làm.
264 - Ba!Chữ này vừa ra khỏi miệng, các quân sĩ đứng trước tiễn thủ áo đen lập tức nhường một lổ hổng. "Rống!"Một chiến sĩ Huyệt man nhảy lên cao, muốn mạnh mẽ đụng vào lổ hổng này.
265 Một luồng khói màu trắng dày đặc từ chòi canh sớm đã bị quân đội Vân Tần quên lãng xông thẳng lên trời cao. Lâm Tịch hơi cau mày nhìn thi thể một tên Huyệt man trước mặt.
266 Đây là một vùng đất không thể nào tưởng tượng được, quang cảnh tràn đầy tính sử thi. Bầu trời bị bóng tối bao phủ, màu đất đỏ như máu. Hơi nước trong bầu trời nơi đây cũng là màu đen, nhiều đến mức gây cho người ta cảm giác có một tòa thành màu đen được đặt lên trên.
267 Lổ hổng ở mặt trước lầu canh đã được sửa chữa, chỉ để lại một khoảng trống vừa đủ ột người chui vào. Mặc dù trông nó như chuồng chó, nhưng so với đường đi đầy hoa lệ của những quan viên sợ chết ở Vân Tần, khoảng trống này còn đầy tôn nghiêm và vinh quang chân chính hơn.
268 Ngay khí ánh rạng đông đầu tiên xuất hiện, Lâm Tịch rốt cuộc thấy được vùng đất hoang vu trong truyền thuyết. Tựa như một thế giới khác. Ao đầm màu đen vô biên vô hạn cùng với những gò đất cuối trời, mây đen dày đặc ở ngay trên gần đến mức gây cho hắn cảm giác những cảnh tượng này thật không chân thật, tựa như là hình chiếu hay ảo ảnh đã được con người xây dựng.
269 Viên tướng quân tay cầm trường kiếm to một lần nữa nhảy lên. Các phù văn hình dáng mãng xà trên bộ giáp hắn mặc tỏa ánh sáng đen lành lạnh, thanh kiếm to trong tay hắn cũng phát sáng lên.
270 - Ta không thể nói cho cô biết ta là ai. Nữ nhạc công mặc hồng sam hơi áy náy, thậm chí còn hơi cảm khái và đồng tình nhìn cô gái gầy yếu mặc áo bào đen.
271 Lâm Tịch ngồi bên cạnh một bụi hoa Nam Tinh còn chưa nở ra, dùng cành cây khô vẽ các vòng tròn trên mặt đất. Hắn chính là người đã được Tiêu Minh Hiên và Trương viện trưởng nhận định là có thiên phú "Tương thần", học viện tất nhiên sẽ dốc sức và tâm huyết bồi dưỡng hắn, bất kể hắn có thân phận như thế nào.
272 Tất cả quân sĩ tuần mục đều biết tiễn kỹ Lâm Tịch rất kinh người. Đêm hôm qua, chính những tiếng rít rợn người kia đã xua đi bóng ma tử vong bao phủ trên người bọn họ, giúp bọn họ thấy được ánh bình minh.
273 Máu tươi nóng hổi từ đằng sau bắp đùi của người tu hành Huyệt man bắn ra. "Rầm!" Một tiếng động thật lớn vang lên, tấm khiên kim loại khổng lồ rớt mạnh xuống đất, khiến nền đất xuất hiện một cái hố nhỏ thật sâu, khí lưu bốn phía ào ào tản ra khắp nơi làm cho bùn đất và hoa Nam Tinh trên sườn núi này tạo thành một vòng xoáy vô cùng sinh động.
274 "Keng!" Nhiệt ý trong tâm Lâm Tịch dâng trào, một kiếm từ dưới đất vén lên trên, cứng rắn đánh bay tấm khiên khổng lồ đang bay tới như một ngôi sao chổi.
275 Tất cả Huyệt man đang thối lui xuống dưới đều ngừng lại. Rõ ràng các Huyệt man này không hề vỡ trận! Chẳng qua bọn họ kiêng kỵ Lâm Tịch quá mạnh mẽ, không muốn có thêm người chết, nên mới kiên nhẫn chờ đợi đến khi con rắn mối khổng lồ này xuất hiện.
276 Lâm Tịch nhìn hoa Nam Tinh nở rộ. Con rắn mối khổng lồ không ngừng co quắp trên mặt đất, kết hợp với màn đêm buông xuống và những đoá hoa Nam Tinh hoặc trắng hoặc vàng, tất cả đã tạo thành một khung cảnh tràn đầy sắc thái ma huyễn đối với Lâm Tịch.
277 Người tu hành Vân Tần này hít một hơi thật sâu, nắm chặt chuôi đao màu vàng óng, rút đao. Ông ta tên Chu Thất Tuyệt. Ông ta đến từ học viện Lôi Đình – Một học viện khá nổi tiếng mà nhiều năm gần đây thanh danh đã gần như vượt qua học viện Thanh Loan.
278 Hiện giờ viên tướng lãnh Vân Tần cầm cây búa lớn còn cách người tu hành Huyệt man mạnh mẽ kia khoảng năm sáu trượng, nhưng lưỡi búa sắc bén trong tay ông ta đã phát ra một vầng sáng màu bạc, tạo thành một điểm sáng chói mắt, bắn ra, trong nháy mắt đánh tới bộ ngực người tu hành Huyệt man.
279 Nhìn bóng lưng Hứa Thiên Vọng, Hứa Châm Ngôn cảm thấy thật sợ hãi. Hắn rất hiểu phụ thân mình là người thế nào, biết Hứa Thiên Vọng tuy trông bề ngoài như một người vô cùng ôn hòa nho nhã, nhưng thực tế lại là người lãnh khốc từ tận trong xương tủy.
280 Lâm Tịch là Thiên tuyển học viện Thanh Loan. Khác với những Thiên tuyển các năm trước, hắn được Hạ phó viện trưởng coi là bí mật cấp Thiên khu. Hơn nữa, hắn còn là người được trưởng công chúa đề cử tới học viện Thanh Loan, tỏa sáng chói mắt trong trận chiến với học viện Lôi Đình.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Tiên Hiệp
Số chương: 50