221 Phía dưới không có, đột nhiên bị phát hiện, tất nhiên rất dễ thẹn quá hóa giận. Thần sắc người trẻ tuổi này đột nhiên biến thành lạnh như băng giá, đồng thời nhìn ông già tóc vàng và Trần Phi Dung, nói:- Ta chỉ không hiểu tại sao người này còn giữ mạng sống cho cô nương kia.
222 "Phập!" "Phập!" "Phập!" "Phập!"Mưa tên không ngừng bắn vào buồng xe bằng gỗ, phát ra những âm thanh trầm nặng nề. Những con ngựa bị trúng tên lập tức ngã xuống đất, rên rỉ hí lên, làm cho chiếc xe ngựa bị dao động theo.
223 - Ý của công tử là đợi người tu hành Đại quốc sư này đi, sẽ tập kích một đoàn xe hàng khác?Trần Phi Dung trợn to hai mắt, lần đầu tiên nhíu mày lại, nói:- Nếu dám giao dịch với một bên có người tu hành Đại quốc sư, rất có thể bên kia cũng có một người tu hành lợi hại không kém, công tử còn dám thử sao? Công tử điên rồi sao?Nhưng khi nhìn sang Biên Lăng Hàm và Khương Tiếu Y, nàng lại cười cười, trong nụ cười còn ẩn ý thần sắc đắc thắng, nói:- Công tử làm như vậy, các ngươi lại không ngăn cản.
224 Chạy nhanh hết sức tới đoàn xe ngựa. Trước tiên phá một chiếc xe ngựa, xem thử đoàn xe này đang chở đồ vật gì. Cái gọi là kế hoạch của Lâm Tịch căn bản không có gì cả, hoàn toàn chỉ có hai lời căn dặn trên.
225 Trần Phi Dung có hai thanh kiếm. Hơn nữa, thanh trường kiếm tỏa ánh sáng chói mắt hiện giờ còn có uy lực lớn hơn thanh kiếm nhỏ dài màu bạc lúc nãy. Thân kiếm tỏa ánh sáng màu tím thực chất như một ngọn lửa đang bốc cháy, lại tựa như những con bươm bướm màu tím đang vỗ cánh tung bay.
226 Khi nhìn thấy bộ trọng giáp Thiên ma, người tu hành tay cầm trường đao đỏ như máu cũng thất thần, kinh sợ không thôi. Từ thần sắc bây giờ cho thấy, rõ ràng gã cũng không biết đồ vật trong buồng xe ngựa lại chính là trọng giáp Thiên ma chỉ có những Tượng sư bậc nhất ở núi Luyện Ngục mới có thể chế luyện.
227 - Đồ lưỡng tính!Lâm Tịch lại hét to lên một tiếng, nhưng bóng đen nhàn nhạt kia đã biến mất trong khe núi đầy gió lớn đằng xa. Lúc nãy khi la lên, Lâm Tịch còn giả bộ tức giận dậm chân xuống đất, trông rất buồn cười.
228 Vân Tần có danh sơn, bắc tiếp Đăng Thiên, đông giáp Long Xà. Trong hoành thành Trung Châu cũng có một tòa núi, tên Chân Long. Vốn trên núi Chân Long chỉ có một hành cung, tên Vạn thọ, sau lại có một hành cung khác được xây ở vị trí phía bắc Vạn thọ, tên Vô cương.
229 Đôi khi tiếng ve kêu mùa hè khiến con người rất phiền não. Nhưng hiện nay, Cao Á Nam lại cảm thấy mình rất bình tĩnh và ngọt ngào. Nàng quay mặt về phía sông lớn, nghiêng người dựa vào một đống cỏ khô, tay cầm một bức thư.
230 Trấn Yến Lai. Trong một tiểu viện an tĩnh, Trần Phi Dung đang rửa rau. Nàng đã thay một bộ y phục vải thô dân thường. Lúc này, dưới ánh mặt trời gay gắt, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy những nếp nhăn ngay đuôi lông mày nàng, cảm nhận được sự khắc nghiệt của thời gian trên khuôn mặt nàng.
231 Một đao Lưu bá chém Mộc Trầm Duẫn rất nặng, bị thương đến nỗi có thể thấy cả xương. Tu la đoạn hồn đao vốn dùng rất nhiều máu tươi yêu thú có chứa độc tố để chế luyện nên, có thể ngăn cản máu đông lại.
232 Lâm Tịch chậm rãi đi tới một bến tàu nhỏ, mồ hôi nhễ nhại chảy xuôi xuống, trên người còn có mấy vết thương do trường kiếm tạo thành. Khi còn ở động Bắc Thương, hắn đã nhận ra mặc dù tu vi Trần Phi Dung có chênh lệch rất lớn với Lưu bá, nhưng từ đầu đến cuối lại có thể đánh một trận với nhau, hắn liền biết Trần Phi Dung tất có chỗ hơn người.
233 Nhiều nhân chứng chính xác như vậy, nhưng lại không bằng một chứng cứ. Vậy dù có chứng cứ, mọi việc sẽ như thế nào?Coi như là đồ vật trên người Mộc Trầm Duẫn, hắn cũng có thể nói là có người lấy trộm, vẫn không thể nào chứng minh là bọn người Lâm Tịch đã lấy được ở hiện trường.
234 Đây là sau nữa đêm. Là thời điểm người ngủ muộn đã đi ngủ, người ngủ sớm cũng không có ai dậy vào lúc này, dân chúng Vân Tần cho rằng đây là lúc âm khí nặng nhất đêm khuya, đi ra khỏi nhà rất dễ gặp ma.
235 Mộc Trầm Duẫn ngẩng đầu hét lớn thảm thương giống như một con sói cô độc già nua gần chết, không chỉ vì đau nhức ở gót chân phải, mà còn vì phải đối mặt với những lời giễu cợt của Lâm Tịch nhưng không thể trả thù được.
236 Thần sắc đau khổ bất đắc dĩ hiện rõ trên khuôn mặt Cao Củng Nguyệt. Hắn biết mình không thể tránh được trận chiến này, nên đành phải xuất thủ. Từ ống tay áo văn sĩ rộng rãi, hắn vươn cánh tay phải trắng nõn của mình ra ngoài.
237 Lâm Tịch cũng cảm giác được không khí đối đầu giữa kiếm sư cô đơn và cầm sư che mặt kia, nhất thời biết trong hai người tu hành này, có một người tới đây giúp hắn.
238 Vừa thấy pháo sáng trên không trung, Lâm Tịch lập tức không còn kiêng kỵ bất kỳ điều gì nữa, toàn lực chạy nhanh vào sâu trong rừng, so với các con tuấn mã mà những kỵ binh Vân Tần đang cưỡi kia còn nhanh hơn.
239 Ở thế gian này, vũ kỹ chính là kỹ thuật giết người đã được ma luyện qua hàng năm chinh chiến đối địch, không có nửa phần hoa lệ, nếu có, họa chăng chỉ có tinh chuẩn, ác độc.
240 Lâm Tịch lạnh lùng nhìn Tiết Vạn Đào một cái, không dám dừng lại, xoay người nhảy vào trong rừng. Mỗi một bước bước ra, cánh tay trái và ngực trái đều đau nhức đến nỗi hắn muốn nôn mửa, máu tươi đỏ chót sềnh sệch lạnh lẽo đã thấm ướt cả nửa người bên trái hắn.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Võng Du, Tiên Hiệp
Số chương: 50