281 Bởi vì còn thời gian nên Lâm Tịch không một chút chần chờ, sau khi nhổ hết cỏ Kim Phong trong đám bạch cốt ra, hắn lập tức chạy nhanh vào trong huyệt động tròn dẹp có gió nhẹ thổi vào.
282 Thiếu nữ có đôi mắt xanh vẫn không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Lâm Tịch. Không khí bị vẫn đục trong thông đạo vừa mới bình tĩnh bỗng nhiên lại bị chấn động mãnh liệt.
283 Đường hầm khổng lồ thâm sâu dưới mặt đất không ngừng kéo dài tới trước. Thiếu nữ có đôi mắt xanh cảm giác được phần lưng của con bọ cánh cứng này đang nóng lên, sau đó nhìn thấy ở ngay khóe miệng bọ cánh cứng đã xuất hiện những đoàn bọt biển.
284 - Ta biết ta nói không ít lời thừa. Lâm Tịch vẩy vẩy hai tay mình nhằm giảm bớt cơn đau từ trong xương cốt hai cánh tay truyền ra. - Nhưng quan trọng là cô không thể nào giết chết ta, ta cũng không có năng lực chiến đấu với cô, nếu cứ tiếp tục đánh như vậy nhất định sẽ lưỡng bại câu thương, nên ta mới phí lời nói nhiều với cô như thế.
285 "Ầm!" Một khối không khí gần như thực chất trước mặt Lâm Tịch bỗng nhiên nổ tung. Cảm nhận được hơi nước nóng rực phà đến trước mặt mình, Lâm Tịch nhất thời biến sắc, hai cánh tay vội vàng đưa lên chắn trước người.
286 - Ta đến từ. . . núi Luyện Ngục. Âm thanh tê dại quái dị như có vô số du xà đang huyền phù trên không trung hội tụ lại cùng với tiếng trường mâu bay trên không trung rít chói tai đan xen lẫn nhau.
287 Tiếng ma sát kim khí cực kỳ chói tai, phi kiếm điên cuồng xoáy mạnh cắt nát sương mù và cành lá, từng ánh lửa chói mắt lóe lên, khiến cho đám người Lâm Tịch thấy rõ vị trí Đông Vi vốn đang ẩn mình không ai hề hay biết.
288 Đây là một Thánh sư núi Luyện Ngục toàn thân mặc một bộ giáp kín. Đây cũng là một bộ giáp đáng giá đến nỗi toàn bộ người tu hành trên thế gian này phải ao ước.
289 - Lão sư, với tu vi của ngài, có thể tu luyện phi kiếm không? - Có thể. - Vậy người tu luyện phi kiếm, có phải phần lớn đều luôn cảnh giác hay không? Có thể dùng phi kiếm cắt gọt mũi tên được bắn ra không? - Ta tưởng rằng ngươi muốn hỏi điều gì, đi một vòng lớn như vậy còn không phải nghĩ mũi tên không linh hoạt bằng phi kiếm? - Mời lão sư giải thích nghi hoặc.
290 Đông Vi chăm chú nhìn tên Thánh sư núi Luyện Ngục. Hiện giờ khí tức tên Thánh sư núi Luyện Ngục này vẫn rất khủng khiếp, ông ta cũng không biết dị biến trong cơ thể đối phương còn đang diễn ra hay không, cho nên, chính ông ta cũng cảm thấy khổ sở không thôi.
291 Thân thể Lâm Tịch đột nhiên bắt đầu rung động. Bởi vì hắn chưa bao giờ tuyệt vọng, cho nên sau khi bị tên Thánh sư núi Luyện Ngục dùng hết sinh mệnh cuối cùng để dẫn tới chỗ này, hắn vẫn tính toán thời gian, ước lượng khái quát đường đi, đồng thời suy nghĩ dụng ý của tên Thánh sư núi Luyện Ngục này.
292 Thiếu nữ có đôi mắt xanh nhìn bộ ngực vốn không cao vút nhưng lại bỗng nhiên trở nên cao vút sau khi bị Lâm Tịch trói buộc lại, nàng gần như muốn phun máu tươi ra, ánh mắt đầy giận dữ không lời nào tả được.
293 Lâm Tịch đang chạy trốn trong một khu cỏ lau dài che khuất bầu trời. Vì muốn tránh mình sẽ bị những đầm nước bùn sâu không thể nhìn thấy bằng mắt được cuốn lấy, nên mỗi một bước hắn đều cẩn thận đi dọc sát theo các bờ cỏ lau, vì đó là những nơi có thể đảm bảo bề mặt đất kiên cố, không sụt lún.
294 Phải có người bước ra trước mới có thể thành lập sự tín nhiệm ban đầu. Lâm Tịch suy nghĩ một hồi, rốt cuộc đã nghĩ thông suốt mình nên làm thế nào. Hắn ta nhìn thiếu nữ có đôi mắt xanh, nói: - Ta sẽ là người bước trước.
295 Kinh mạch bị rách, trước chấn động hồn lực rồi dẫn dắt qua chữa các kinh mạch đó là một việc rất đau khổ. Mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra ngoài, Trì Tiểu Dạ bị cơn đau này làm tỉnh giấc, thoát khỏi minh tưởng tu hành.
296 Không ngờ bây giờ ngươi đã mạnh như thế. Ngay khi Lâm Tịch vung kiếm đầu tiên chém chết tên giặc cỏ ngăn trước mặt, sắc mặt Ngụy Hiền Vũ bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo như băng, nội tâm đầy khiếp sợ như vừa bị một cơn bão to đập xuống.
297 Trong tầm mắt Từ Trữ Thân hiện giờ là cánh đồng hoa oải hương màu tím, sau đấy lão thấy Lâm Tịch và Trì Tiểu Dạ ngồi ở cuối biển hoa, cảm nhận được chiến ý của hai người.
298 Lưỡi kiếm sắc bén xoáy sâu vào trong tạng phủ, biến phần ngực của Ngụy Hiền Vũ trở thành một đống thịt nát không ra hình thù gì. Ngụy Hiền Vũ lại tru lên như dã thú, thả trường kiếm đang cố gắng đâm sâu vào cơ thể Lâm Tịch, hai tay hóa trảo vồ tới một con mắt của Lâm Tịch, muốn móc mắt và cào nát mặt vị đệ tử học viện Thanh Loan này.
299 Tất cả cỏ dại cũng như hoa oải hương trên mặt đất đã bị chân người giẫm nát, nhưng dưới mặt đất mắt người không thể nhìn thấy lại là một thế giới khác, có rất nhiều rễ cây mọc dài.
300 Sắc trời đã sáng. Đông Vi nhanh chóng đi lại trong vùng đất hoang vu, thâm tâm càng lúc càng lạnh như băng. Tuy trên đời này có rất nhiều cường giả, bọn họ thao túng phần lớn chuyện trên thế gian, nhưng nhân sinh vốn có nhiều việc ngoài ý muốn, không có ai có thể đảm bảo rằng mọi việc mình làm đều đã được tính toán, không có sơ suất.