301 Sau khi đê bị vỡ, bùn đất ở bên trong sẽ chảy xuống dưới với tốc độ kinh người, sau đấy lại bị rất nhiều cành khô và nước bùn giữ lại. Theo dòng nước chảy qua, những gò đất bằng phẳng đang trôi nổi này tựa như di động theo.
302 Lâm Tịch đã không phải là thiếu niên ngây thơ không biết tu hành là gì như hồi ở trên chiếc xe ngựa rời khỏi trấn Đông Cảng nữa. Hắn là Thiên tuyển học viện Thanh Loan, thông qua những lựa chọn và cố gắng của mình, hắn đã lĩnh ngộ được tu hành thật sự là gì, đã sớm chạm vào cánh cửa Đại hồn sư.
303 Địch Sầu Phi đứng trên gò đất ở gần cuối lòng sông, bình thản chờ Trì Tiểu Dạ và Lâm Tịch. Đôi mày kiếm chậm rãi nhướng lên, miệng khẽ nhếch tỏ vẻ đang cười nhưng lại không cười.
304 Lâm Tịch không biết sự tồn tại của sinh linh này. Cơn ho khan và nôn mửa liên tục khiến một hơi hắn hít sâu vào ban đầu đã phun ra, không thể nào hô hấp được nữa.
305 Trì Tiểu Dạ vẫn không thể bình tĩnh được. Lâm Tịch chợt nghĩ tới điều gì đấy, dìu lấy tay Trì Tiểu Dạ, hỏi nàng: - Đi đường hãy nói. - Không, ngươi phải nghe ta nói hết rồi hãy lên đường.
306 - Người kiếm hiệp mang trường kiếm thiết cung. . . giữ bên người mãi không rời xa. . . . người vừa dũng vừa trung thực, người thề giữ biên cương quyết không lui.
307 Đây là một thanh hồn binh trường kiếm hoàn hảo. Phần cuối chuôi kiếm có độ dày khoảng một ngón tay, trên thân kiếm tản phát ánh sáng màu xanh nhạt có khắc rất nhiều phù văn tinh tế hình dạng bầu dục, nhưng điều kỳ lạ là những phù văn này lại không hợp phối với phù văn trên chuôi kiếm, hiển thị phong cách cổ xưa rõ ràng.
308 - Thay đổi ý định? Trì Tiểu Dạ ngẩng đầu, đôi mày đẹp như vẽ cau lại, nàng hoàn toàn không nhận ra khu vực đằng trước có gì đặc biệt so với các nơi khác.
309 Lâm Tịch sức cùng lực kiệt ngồi xuống một đỉnh núi trong sông ngòi từ tính. Hắn mang theo tất cả năm trụ đất bùn. Bởi vì phải đảm bảo từng cây tên giống nhau để giảm đi sự chênh lệch về tốc độ cũng như trọng lượng, nên ngay lúc lấy các cây tên ra khỏi mặt đất, hắn đã lập tức dùng đất bùn đắp lên.
310 Giữa sông ngòi từ tính Lâm Tịch đang đứng cùng với hoang nguyên đối diện có một đường ranh giới màu đen rất rõ ràng. Ở ngoài đường ranh giói màu đen, hai mắt của Hoàng Hỏa Tiếu đã bị ánh sáng chói mắt trên thân kiếm Địch Sầu Phi làm bị thương, không thể nào xem được, mà dường như cảnh giác của hắn cũng bị ảnh hưởng, sắp bị trường kiếm của Địch Sầu Phi đâm sâu vào mắt.
311 Khoảng cách giữa Hỏa vương với Lâm Tịch và Trì Tiểu Dạ càng lúc càng gần. Những âm thanh khó hiểu tối nghĩa liên tục từ trong miệng gã phun ra ngoài, vô cùng vội vàng.
312 Hiện giờ Lâm Tịch có thể dễ dàng bắn trúng Hoàng Hỏa Tiếu, nhưng không hiểu tại sao hắn lại không ra tay, ngược lại còn thở nhẹ một tiếng, buông trường cung Thần lê trong tay xuống.
313 Trì Tiểu Dạ và Lâm Tịch đi ra khỏi địa huyệt, nhìn những con bướm màu xanh đang vỗ cánh bay khắp bốn phương tám hướng vùng đất hoang vu. Cảm giác này thật xinh đẹp và yên tĩnh, hơn nữa, khi nghĩ đến những chiến trường thảm khốc ngoài xa sẽ vì cánh bướm màu xanh này xuất hiện mà trở nên bình tĩnh, Lâm Tịch bất giác cảm thấy thâm tâm mình xuất hiện một nỗi niềm khác lạ.
314 Xe ngựa và thương thuyền là phương tiện giao thông thường thấy nhất ở thế gian này. Khi ánh sáng đầu tiên chiếu xuống, trước thành Đại Tế thuộc hành tỉnh Sơn Lỗ - Một trong những hành tỉnh quan trọng nhất ở phía đông Vân Tần, có rất nhiều thương đội đang đứng chờ ở cửa thành.
315 - Thật không ngờ ngay cả ngươi cũng ở đây. Tiêu Tương tất nhiên không thể nào quỳ xuống trước hoàng đế Phượng Hiên. Với cách nhìn của lão, nếu như không phải vì có chùa Bàn Nhược tỏ thái độ, tên tiểu hoàng đế Đường Tàng này cũng chỉ là một bù nhìn bất cứ lúc nào cũng có thể vặn ngã.
316 Tiêu Tương không có thời gian để sợ hãi, không kịp để suy nghĩ. Ngay giây khắc đấy, lão cảm thấy bảo quang đang bao quanh thân thể mình bỗng nhiên trở nên chói mắt, nhưng người lão lại lạnh lẽo như băng giá.
317 Một con rắn mối khổng lồ đi qua bụi cỏ lau, để lộ thân thể cường tráng và khổng lồ, san bằng đám cỏ lau cao lớn ngay dưới chân mình. Hai quân sĩ Vân Tần đứng canh, trên đầu có đội nón thép hình chim máu, vừa thấy con rắn mối khổng lồ này lập tức quát to lên: - Địch tập kích! Mười mấy tên quân sĩ Vân Tần đang nghỉ ngơi trên một mảnh đất đằng sau lập tức bừng dậy, nhưng bỗng nhiên có một tiếng hô "thiết thành" từ trên lưng con rắn mối khổng lồ này vang lên, khiến cho hai tên quân sĩ canh gác và toàn bộ quân sĩ Vân Tần khác lập tức ngẩn ngơ.
318 Trong đôi mắt của các quân sĩ trinh sát, nét trầm mặc hiện giờ của Lâm Tịch lại tượng trưng cho sự khiêm nhường và căng thẳng. Đối với những người Vân Tần, băng tuyết hay lôi điện đều là đồ vật chỉ có trời ới có thể ban cho, mặc dù có vài hồn binh có thể thu phát những đồ này, nhưng đó cũng là nhờ tài liệu hồn binh được thiên nhiên và trời cao tạo thành.
319 Lâm Tịch quan sát ba tên Tế ti trước mặt mình. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tế ti trong quân, phải nói rằng cách ăn mặc của ba Tế ti này rất khác so với những gì hắn đã tưởng tượng ban đầu.
320 Rắn mối khổng lồ, trăm tên kỵ binh cảnh giác đứng canh, cùng với sự xuất hiện của ba tên Tế ti đã sớm làm cho phần lớn quân sĩ ở đầm Thu Cát chú ý tới, chỉ vì quân kỷ nghiêm minh nên các quân sĩ này mới không tụ họp lại xem thử đã xảy ra chuyện gì.
Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không
Số chương: 37