241 Đêm qua trời sáng, một vầng thái dương từ đường chân trời xuất hiện, truyền ánh sáng chói lọi suốt đế quốc Vân Tần. Một đêm qua, người trong tỉnh thành nghe được tiếng chiến mã chạy, tiếng ngựa hí, cùng với những âm thanh bánh xe xồng xộc và gót sắt ngựa đập lên mặt đất.
242 Không thể phủ nhận ta đã thật sự xem thường chiến lực của ngươi, so với những Hồn sư bình thường, ngươi mạnh hơn rất nhiều. Nhưng hồn lực của ngươi đã tiêu hao gần hết, đừng nói là một người tu hành, ngay bây giờ, chỉ cần là mấy quân sĩ bình thường cũng có thể giết chết ngươi.
243 Vừa rơi xuống nước, cảm giác đầu tiên của Lâm Tịch chính là toàn thân đau đớn, không biết đang bị dòng nước cuốn tới chốn nào. Lồng ngực hắn bị đè ép giống như không biết bao nhiêu vật nặng đè lên, khó chịu không thể tả, nhưng sâu trong thâm tâm, một niềm vui mừng lại đang trỗi dậy.
244 Lâm Tịch bị thương nặng, nhưng chỉ bị mất máu, gãy xương nhiều chỗ và bị chấn thương nhẹ, không đến nỗi nguy hại đến tính mạng. Vì không muốn để lại bất kỳ vật chứng nào, nên toàn bộ những vật mang theo trên người hắn đều để trong phòng khách sạn mình ở, hắn biết sau khi Biên Lăng Hàm nhìn thấy tờ giấy hắn đưa, nhất định sẽ giúp hắn trông coi.
245 Bên ngoài đã là mùa hè nóng bức, nhưng trong hang động này lại không cảm thấy được một chút nóng nực, ngược lại còn hơi lạnh lẽo. Chỉ trong nháy mắt, những con chuột nước kia đã chạy mất không còn tung tích, khiến cho hang động này trông sạch sẽ hơn.
246 Tiêu Thiết Lãnh nhìn ngọn núi đằng xa ngoài cửa sổ. Ông ta đã nhìn như vậy hơn nửa canh giờ, bên ngoài mặt có một lớp sương lạnh, trông như muốn tạo thành một tầng băng lạnh.
247 Mặc dù thịt cá rồng bạc sau khi nướng chín hơi tơi xốp, có một mùi vị khác lạ, nhưng so với thịt cá sắt đầu chó thì dường như khó tiêu hóa hơn một chút.
248 Lâm Tịch theo dòng nước đi ra bên ngoài. Bên ngoài đã đến đêm, nhưng so với trong mỏ đá lại sáng hơn rất nhiều, nên Lâm Tịch nhìn mọi thứ rất rõ ràngHắn không xuôi dòng về tỉnh thành, mà trực tiếp leo lên vách đá.
249 Lâm Tịch không trả lời câu hỏi của Tiêu Thiết Lãnh ngay. . . Hắn chỉ mỉm cười nhìn Tiết Vạn Đào đi tới, nhìn khuôn mặt âm lệ và hơi tái xanh của đối phương, sau đó, hắn chăm chú nhìn tấm băng gạc quấn quanh nửa lòng bàn tay trái đã đứt đoạn của Tiết Vạn Đào.
250 Tiết Vạn Đào ngẩng đầu. - Không được!Hắn còn chưa kịp thể hiện cảm xúc gì sau câu nói của Lâm Tịch, Tiêu Thiết Lãnh và những quan viên ở đây đã thất kinh biến sắc, nhất tề đứng lên, quát bảo ngưng lại.
251 Cây dù màu xanh hấp dẫn ánh mắt Tiết Vạn Đào. Cơn đau nhức ở lòng bàn tay làm phân tán tâm thần của hắn. Nhưng Lâm Tịch không ngừng lại. Sau khi bắt được trường kiếm màu xanh nhạt đang nối liền với tay mình bởi đoạn vải cũ bền chắc, Lâm Tịch tiếp tục xuất kiếm, nhưng hắn không sử dụng thức xuất kiếm quyết liệt của học viện Thanh Loan, mà là thức kiếm nhanh của Trần Phi Dung.
252 Thác nước quá cao, từng luồng nước chảy xuống bên dưới như tạo thành một đường thẳng màu trắng, lại tựa như một chòm râu dài của ông lão. Có lẽ vì nguyên nhân trên nên thác nước trong núi Tam Mao có tên là Long tu bộc.
253 Nổi danh phải xuất hiện sớm. Nổi danh sẽ bị nhiều người chú ý, có nhiều cơ hội hơn. Nhưng đối với một đệ tử tinh anh Vân Tần được cho rằng nhất định sẽ tạo thành một truyền kỳ trong sử sách Vân Tần, nổi danh quá sớm lại không phải là chuyện tốt.
254 Ông chủ Đại Đức Tường - Hình Đức Vinh nhìn sổ sách, đôi tay khẽ run rẩy. Ông ta run rẩy là vì tình hình làm ăn của hiệu buôn quá tốt. Lúc trước chỉ cần bắt chước theo vài sản phẩm trong cửa hàng nhà Lâm Tịch, hai năm vừa rồi Đại Đức Tường đã từ một hiệu buôn nhỏ không thể lọt vào hàng ngũ một trăm hiệu buôn lớn nhất, nay đã trở thành một trong hai mươi hiệu buôn nổi danh khắp lăng Lộc Đông, tốc độ phát triển quả thật rất kinh người.
255 Lâm Tịch bình tĩnh và trầm ổn bắn hết ba túi đựng tên, sau đó bắt đầu xuống núi. Hắn không hề biết có một mật thám như Tả Thanh Khâu đang quan sát tiễn kỹ của mình, cũng không biết tên tiễn thủ cường đại trong đêm ở núi Tam Mao hiện đang đứng chờ mình trên con đường mòn.
256 Bên trong hộp ngọc màu trắng còn có những bức vẽ khác, không phải là phù văn, mà là bức vẽ phương pháp sử dụng hồn lực để tu hành. Lâm Tịch nhận lấy hộp ngọc màu trắng, nhìn bức vẽ dưới đáy, sắc mặt trở nên rất nghiêm túc.
257 Trấn Đông Cảng, trên sông Tức Tử. Mấy chục chiếc thuyền câu vây quanh một chỗ, vô cùng náo nhiệt. Sợi dây thừng bền chắc vừa được kéo mạnh, lập tức có một cái lồng thép rộng khoảng hai thước được kéo nổi lên khỏi nước sâu.
258 Tất cả người tu hành Vân Tần, Đường Tàng và Đại Mãng đều biết nơi tu hành cường đại nhất của Vân Tần là học viện Thanh Loan. Giống như vậy, mọi người cũng biết nơi tu hành cường đại nhất của Đại Mãng chính là núi Luyện Ngục.
259 Phần lớn núi đá ở nơi này có màu xám trắng, nhưng kênh rạch chằng chịt, khí hậu quanh năm ẩm ướt, nên thảm thực vật phát triển rất tốt. Cũng vì nguyên nhân này nên hệ sinh thái ở đây rất đa dạng, nước sông chảy qua cọ rửa các cành cây chiếc lá rơi xuống, thậm chí là cả thi thể chim thú.
260 Lâm Tịch ngồi dưới bóng cây. Ngay từ lúc còn ở học viện Thanh Loan, hắn đã biết thành phần ở biên quân Vân Tần vô cùng phức tạp: có những quân nhân thanh niên đến đây vì nhiệt huyết và lý tưởng; có phạm nhân lưu vong chuộc tội; có quý tộc trên vai gánh nặng vinh quang của gia tộc; có người nghèo khổ hi vọng đạt được chiến công để thay đổi đời mình; đồng thời không thiếu con cái của các nhân viên đến biên quan phục vụ quân đội.