161 Lâm Tịch nhìn Liên Chiến Sơn phất tay áo rời đi, khẽ thở dài. Hắn chỉ là một người lữ hành, đối với hắn đây là một thế giới rất mới, có rất nhiều điều chưa biết.
162 Ngõ phố số ba. Trong tiểu viện có rất nhiều giàn gỗ dưa chuột. Chu tứ gia bưng một chén "mì xào dầu cay", trên bàn vuông lớn trước mặt có sắp mấy cái đĩa, bên trong có mấy con cá chiên giòn rất hấp dẫn, cùng với vài món ăn khác.
163 Cửa sổ căn phòng trúc vừa được mở ra, những hạt mưa bụi nhỏ như phấn rơi liền bay lả tả trên mặt, trên người Lâm Tịch. Trời hơi lạnh!Trong khoảng khắc này, Lâm Tịch bất giác nhớ đến những hạt băng trong suốt ở Thập chỉ lĩnh, đồng thời thấy rõ từng bóng đen đang từ trong dòng sông bên dưới chui lên.
164 Mưa phùn bay lả tả trên bờ sông đối diện tiểu lâu Lâm Giang. - Ngươi là quân nhân?Lâm Tịch nhìn tên thủ lĩnh đám sát thủ ngồi dưới mặt đất, hỏi lại. - Đã từng.
165 Ăn hết thịt cá, Lâm Tịch liền đứng lên. Hắn cắt nhỏ đầu cá, bỏ những miếng xương trắng như tuyết vào trong mặt nước còn đang sôi trong cái hũ lớn bên dưới.
166 Bởi vì bài học ở Thập Chỉ lĩnh còn đấy, nên Lâm Tịch rất cẩn thận nhìn xung quanh căn phòng tranh. Khi xác định không còn người nào khác ẩn nấp, hắn mới bắt đầu đánh giá người trẻ tuổi mặc áo gấm cùng với nam tử mặc áo tơi màu đen.
167 - Đã từng tới phòng Đề Bộ trấn Thanh Hà báo án?Lâm Tịch cau mày lại. Năng lực của Hành Vinh Xương đúng là còn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng Tống Thành Bằng bị hắn bức đến như vậy mới nói được câu này, xem ra sức chịu đựng và tính nhẫn nại của người này cũng rất cao.
168 Một đêm chờ đợi không có kết quả, phần lớn dân trấn đã muốn quay về, các binh sĩ trấn giữ ngoài tiểu lâu cũng lộ vẻ mệt mỏi. Liên Chiến Sơn thấy vậy lập tức ra lệnh, bởi vì Đề Bộ vẫn chưa xuất hiện, hiện trường xảy ra hung án đã thăm dò xong, toàn bộ xác chết và đám người Chu tứ gia bị dẫn về.
169 Thấy Từ Thừa Phong từng bước lui về sau, tên quân giáo đã nhẫn nhịn nãy giờ rốt cuộc không chịu được nữa, trầm giọng nói:- Lâm đề bộ, sợ rằng cả Vân Tần này còn không có Đề Bộ nào chỉ dựa vào phán đoán để xử án.
170 Trong mười bảy khu, một cảng, ba phố ở trấn Đông Cảng, chỉ có chợ đêm bờ sông Ngân câu phường này tuyệt đối không phải dành cho người thường. Chợ đêm bờ sông là nơi các quán rượu, kỹ viện phố hoa và những chợ đen ban đêm tụ tập.
171 Hiện giờ, đại chưởng quỹ Hành Vinh Xương đã ở trên bờ sông nhìn thấy mọi việc. Với thân phận là đại chưởng quỹ một hiệu buôn lớn như Hành Vinh Xương, chỉ sợ năng lực ông ta còn hơn các quan viên ở sông Tức Tử này rất nhiều.
172 "Rầm!"Một tiếng nổ vang lên. Ngay khi vách gỗ này bị Lâm Tịch dùng trường kiếm phá hủy, những người đang tụ tập ở bờ sông và đứng trên các bãi đá vội vàng đi tới trước như thủy triều dâng cao, rất nhiều người đứng trên bãi đá bị người ở sau chen chúc mà ngã xuống mặt nước sông ngang đầu gối ở phía trước.
173 Từ sau khi đoàn kỵ binh Vân Tần lạnh lẽo xuất hiện, tất cả mọi người đang suy đoán những người này là ai, lúc nghe được Ngụy Hiền Vũ nói, toàn bộ dân chúng vây xem đều ngẩn ngơ, bàn tán xôn xao.
174 Đại chưởng quỹ Hành Vinh Xương đi nhanh trên bờ sông. Không chờ đến lúc mười một hài cốt được đào ra, ngay khi Lâm Tịch kháng pháp không tiếp lấy công văn chuyển giao, ông lão mặc thanh sam này đã xoay người đi nhanh.
175 Đường lớn vào trấn Đông Cảng bỗng nổi bụi mù mịt, âm thanh vó ngựa, giáp sắt vang lên ầm ĩ. Gần như tất cả dân trấn trấn Đông Cảng ùa ra ngoài đường, ngay cả những nơi thường ngày rất ồn ào như chợ cá, phố nước.
176 Ngay lúc Ngụy Hiền Vũ lạnh lùng lên tiếng, trong phủ tổng trấn, Đổng tổng trấn vừa quát mắng Liên Chiến Sơn thiếu chút nữa đã giận dữ quăng bể đại ấn tổng trấn.
177 Vân Tần trọng võ, lấy ba trấn làm đơn vị để thiết lập liên doanh, bất cứ lúc nào cũng có thể điều động quân đội tới các trấn. Đại doanh đóng quân của ba trấn Đông Cảng, Yến Lai, Thanh Hà nằm giữa hai trấn Yến Lai và Đông Cảng.
178 Giữa trời chiều. Cửa đông trấn Đông Cảng, Lâm Tịch tiễn biệt Luật chính ti Cấp sự trung Khương Thụy. Cứ đến mọi năm, tháng này chính là tháng những cây mơ dọc bờ sông Tức Tử chín mọng.
179 Trong ánh chiều tà dần bao phủ trấn Đông Cảng, Lâm Tịch quay về tiểu lâu Lâm Giang. Sau khi bố trí một vòng "ám linh" xung quanh tiểu lâu Lâm Giang, Lâm Tịch mới bắt con ba ba vực sâu và con cá sắt đầu chó ở trong chum nước ra, bắt đầu giết lấy thịt, làm sạch nội tạng.
180 Mở thịnh yến ở phố cá, nâng cốc đón gió mới, ngắm nhìn hoa đào nở. Mới chỉ nghĩ đến đây, Lâm Tịch không nhịn được cười tán thưởng:- Đúng là rất đẹp. Hứa Sanh nhìn thoáng qua hai chum đá lớn ở gần bờ sông, cười nói:- Trời gần tối rồi, ngày mai tại hạ sẽ cho người mang cái chum lớn hơn tới đây.
Thể loại: Huyền Huyễn, Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Dị Giới, Võng Du
Số chương: 50