101 Đối với những tân đệ tử học viện Thanh Loan - những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng chưa bao giờ tiếp xúc với mặt tối u ám của thế giới này cũng như giao tiếp với vài con người dễ dàng nổi giận vì những việc rất đơn giản, học viện Thanh Loan vẫn là nơi rất bình tĩnh và an tường, không có điều gì thay đổi.
102 Đông Vi nhìn Lâm Tịch, nói:- Ta không quan tâm đối thủ lợi hại thế nào, ta chỉ biết nếu như Hạ phó viện trưởng và Tiêu Minh Hiên tin tưởng các ngươi như thế, chắc chắn cơ hội thắng của các ngươi rất lớn.
103 - Đây không phải là Cao Á Nam khoa Ngự Dược sao? Hôm nay có giờ lên lớp bên khoa Ngự Dược mà, nàng ở đây làm gì?- Nàng ta đang đợi ai sao?Đối với các đệ tử học viện Thanh Loan, học viện vẫn là một nơi an tường, giống như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra.
104 Một nữ giáo sư tay cầm quyển sách, đầu hơi cúi xuống, chậm rãi đi tới. Phía trước nàng là một tòa núi nhỏ, xung quanh nó là một đồng cỏ hoang mênh mông vô bờ.
105 Những người biết hoàng đế đang bắc tuần cũng biết người nắm giữ quyền lực lớn nhất thế gian này đi rất gấp. Hơn nữa, bởi vì biết cuộc tỷ thí này là chiến tranh quan điểm giữa hoàng đế và học viện, học viện cũng không thể tìm cách kéo dài thời gian hơn được nữa, cho nên, ngày hôm đó Đông Vi không bắt Lâm Tịch và Biên Lăng Hàm phải luyện tập đến mức sức cùng lực kiệt như mọi hôm, bởi vì ông sợ hai người sẽ không thể đạt đến tình trạng tốt nhất trong ngày tỷ thí.
106 Hoàng đế không muốn lãng phí thời gian, thân làm thần tử nên mấy người tùy tùng càng không an giấc. Khi tia nắng ban mai đầu tiên từ chân trời phía đông xuất hiện, đoàn tùy tùng và binh lính dài đăng đẳng, nét mệt mỏi hiện rõ trên mặt họ, mừng rỡ thấy đường viền sơn mạch Đăng Thiên khổng lồ ở đằng xa.
107 Lúc nửa đêm. . . Lâm Tịch đang ngủ bỗng nhiên bị tỉnh giấc. Khi nghe rõ giọng của Mộc Thanh ngoài cửa truyền vào, hắn liền biết hoàng đế Vân Tần nóng lòng đã quyết định xong quy tắc, cũng là lúc phải lên đường.
108 Vũ Hóa Thiên Cực đẩy cửa đi vào màn đêm. Sau khi cánh cửa được mở ra, gió rét từ ngoài tràn vào làm Văn Hiên Vũ khẽ nheo mắt. Mặc dù vì lo lắng các sư phụ dạy sai sẽ tạo thành những ảnh hưởng xấu khó thay đổi được nên trước đó Văn gia không hề dạy cho hắn bất kỳ vũ kỹ nào, nhưng dựa vào những linh dược quý hiếm cùng với phương pháp dưỡng sinh người thường căn bản không thể có được, gia tộc này vẫn có thể giúp đứa con độc nhất của nhà mình đạt đến trạng thái tốt nhất trước khi tiến vào học viện Thanh Loan.
109 hay bộ y phục đang mặc bởi bộ giáp nhẹ khảm thép, vừa bước bước đầu tiên ra khỏi căn nhà gỗ, một luồng gió lạnh thấu xương nhất thời thổi ngay vào mặt.
110 Tâm tình Lưu Nhu hiện giờ chính là rất kích thích và hưng phấn, thậm chí hai cảm giác ấy còn làm cả người nàng trở nên run rẩy. Ban đầu, khi phát hiện đối thủ bên học viện Thanh Loan mình dĩ nhiên là người nhà Vũ Hóa, đúng là nàng rất hoảng sợ.
111 - Có mùi máu tươi. Trong lúc yên lặng đi trong một khu rừng tùng, Lâm Tịch đột nhiên cau mày, ngừng bước, đồng thời thấp giọng nói với Biên Lăng Hàm. Biên Lăng Hàm hít sâu một hơi, trầm ngâm một hồi rồi hơi nặng nề gật đầu với Lâm Tịch.
112 Sau khi nói xong, Hoàn Nhan Mộ Diệp chuẩn bị đối phó với Biên Lăng Hàm. Bởi vì hắn nhận thấy Lâm Tịch không thể chịu đựng được nữa, vết thương trên bắp chân đã bắt đầu chuyển sang màu trắng bạch, nhưng điều làm hắn cau mày chính là Biên Lăng Hàm vẫn chưa ra tay.
113 Lâm Tịch tất nhiên không phải là thánh nhân, hắn chỉ là một người bình thường. Mặc dù nói Cao Á Nam và Vũ Hóa Thiên Cực đều là bạn học của hắn, nhưng nếu như phải đối mặt với lựa chọn trong hai người ấy chỉ còn một người phải sống, hắn sẽ không do dự mà chọn Cao Á Nam sống.
114 - Cô nương là Hồn Sư trung cấp?Sau lần va chạm vừa rồi, vừa lui ra sau ba bước xong, kẻ tù tội này lại đứng thẳng. Mặc dù hiện giờ tên tu hành giả trong quân đội Đại Mãng này vẫn đang phát ra khí tức quân nhân thiết huyết, nhưng gã lại không tiếp tục tấn công, ngược lại còn hơi ngạc nhiên hỏi lại, giống như đang đợi Cao Á Nam ình một câu trả lời chính xác.
115 Một đêm này Lâm Tịch gần như không ngủ. Đông Vi đã từng tán thưởng rằng trong các tân đệ tử học viện Thanh Loan năm nay, hắn là người có tốc độ minh tưởng tu hành nhanh nhất.
116 - Không có. Vương Kiện Dụ tự giác mình không thể nào giúp đỡ được Lâm Tịch hay Biên Lăng Hàm, ông ta cúi đầu xuống, hơi xấu hổ nói:- Tại hạ sinh sống trong quân đội rất lâu, hiểu rõ cách đối phó tốt nhất với người tu hành là ẩn núp.
117 Biên Lăng Hàm chợt cảm thấy tay chân mình lạnh như băng giá, cả người bất giác run rẩy mà không hiểu vì sao. Hạ Lan Duyệt Tịch tới. "Trực giác" của Lâm Tịch không sai, Hạ Lan Duyệt Tịch thật sự tới đây.
118 Cao Á Nam nhìn Hạ Lan Duyệt Tịch, trả lời rất đơn giản:- Ngươi cứ mơ đi. Sau đó phóng người nhanh tới trước, mang theo gió tuyết đánh tới Hạ Lan Duyệt Tịch.
119 Chỉ là một tên. Trong nháy mắt, sắc mặt Hạ Lan Duyệt Tịch tái nhợt hẳn đi. Hắn nhìn trời, nhìn đường nét màu trắng tựa có tựa không ở trên trời cao, sau đó bay ngược ra sau.
120 - Không còn kịp nữa?Hoàng đế Vân Tần nhíu mày. Thống lĩnh Trung Châu vệ mặc giáp bạc dường như rất hiểu tâm tính hoàng đế, hắn không kinh hãi, chỉ kính cẩn giải thích:- Đệ tử cuối cùng học viện Lôi Đình sẽ lập tức gặp bọn họ.